Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lý Thanh Sơn mỉm cười khẽ:

“Ta sẽ không chết trong tay ngươi!”

Lời còn chưa dứt thì một bàn tay với khớp xương thô to đã bóp chặt cổ họng hắn, nhanh đến mức hắn không kịp làm ra bất kỳ phản ứng nào, trong mắt vẫn còn tàn ảnh thú vương đang đứng nguyên.

Lý Thanh Sơn tự nhủ:

“Xem ra đến cùng vẫn không đáng dựa dẫm vào người khác. Chỉ có sự mạnh mẽ của bản thân mới thật sự là mạnh mẽ!”

Thân thể Lý Thanh Sơn bỗng nhiên xao động không khác gì gợn sóng lăn tăn, quang ảnh vặn vẹo rồi hoàn toàn vỡ tan và biến mất.

Đây chỉ là phân thân mà Lý Thanh Sơn để lại thôi, chứ hắn không ngốc đến mức tự mình ở lại chờ Thú Vương đến giết. Khi hắn cảm thấy số kiếp sắp tới, nguy cơ đến từ phương bắc thì lập tức quyết định, thế thì trốn thôi!

Đó gọi là “ba mươi sáu kế chạy là thượng sách”, vì chân lý của Linh Quy chính là tránh họa cầu an, ẩn nấp tàng hình.

Nói trắng ra là làm rùa đen rụt đầu, để không một ai tìm được, bất kể kẻ địch có mạnh cỡ nào thì cũng không có cách bắt hắn.

Lý do hắn để lại phân ảnh trong gương là vì để xem dáng dấp của Thú Vương ra sao, tiếp theo là xem phản ứng của Long Vương Mặc Hải. Không có đạo lý nào mà chỉ có Ác Đan được giết Bắc Nguyệt còn Bắc Nguyệt thì không thể giết Ác Đan, nếu không thì sẽ bị trả thù đến chết.

Long Vương Mặc Hải - Vương giả của yêu tộc Thanh Châu, cũng là người bảo vệ cho tất cả yêu tộc trên danh nghĩa, nếu hắn để mặc cho thuộc hạ yêu tướng yêu soái bị tu sĩ nhân loại cường đại đánh giết thì hắn đã không làm hết trách nhiệm.

Thế nhưng cuối cùng Long Vương Mặc Hải không xuất hiện lấy một lần, điều này nói rõ có rất nhiều vấn đề.

Chuyện trên Nguyệt Đình hồ gây ra động tĩnh lớn như vậy, Long Vương Mặc Hải không thể không biết gì cả. Thú Vương khí thế hùng hổ từ Long Châu giết tới, mà Long Vương Mặc Hải cũng ở tại Thanh Châu lại không lập tức chạy tới. Có lẽ là do không có năng lực hoặc là không tình nguyện, nhưng kết luận cũng chỉ có một, đó là Long Vương Mặc Hải không đáng để dựa dẫm.

“Bắc Nguyệt, bất kể ngươi trốn đến đâu thì lão phu cũng sẽ giết ngươi, luyện thành Thú Hồn!”

Một tiếng rít gào vang lên thổi tan màn mây, Thú Vương đánh một quyền xuống đỉnh núi ở dưới chân.

Ầm!

Từng vết nứt màu đen lan ra bốn phương tám hướng, toàn bộ hoàn đảo chia năm xẻ bảy, sụp đổ xuống Nguyệt Đình hồ, thủy phủ bị phá hủy hoàn toàn.

Vào lúc này, Lý Thanh Sơn đang cất bước ở nơi sâu dưới lòng đất, vì để che giấu hành tung mà hắn còn chẳng giương cánh, chỉ nhẹ nhàng chạy băng băng thật nhanh, trên mặt hiện lên nụ cười nhẹ. Khi hắn cảm nhận được sự rung chuyển truyền đến từ phương xa, các hạt cát nhỏ bé rơi lả tả trên đỉnh đầu thì càng thu liễm khí tức, tốc độ chạy trốn thoáng chậm lại, âm thầm kích hoạt yêu đan Linh Quy.

Điều duy nhất mà hắn lo lắng là bị người ta dùng bói toán thuật khóa chặt vị trí. Vì với thân phận và tu vi của Thú Vương thì chắc chắn có thể tìm được bói toán giả vô cùng mạnh, nên hắn nhất định phải đề phòng điểm này thật cẩn thận.

Cũng may Linh Quy có sở trường trên phương diện này, sau khi ăn quả trí tuệ thì hắn cũng có thể ngộ sâu sắc hơn về việc vận dụng nguồn sức mạnh này, nên cũng không cần lo lắng quá, nhưng có lẽ phải tạm thời từ bỏ thân phận Bắc Nguyệt này.

Sau khi đi sâu vào hang động đen kịt phức tạp dưới lòng đất, tựa như Linh Quy chậm rãi lẻn vào trong biển sâu thì sẽ chẳng một ai có thể tìm kiếm tung tích của hắn.

Trong một hang động nhỏ không đáng chú ý ở Liên Nhạc sơn mạch, có một dòng suối nhỏ róc rách chảy vào trong đó.

Lý Thanh Sơn cất bước đi ra khỏi hang động đen kịt dưới lòng đất, lúc này dáng vẻ hắn đã trở lại với khuôn mặt màu đồng cổ, cùng với đôi mắt đen và mái tóc đen.

Ánh mặt trời đang soi sáng xán lạn, tất cả cây cối đều xanh tươi mơn mởn. Một bóng người mặc đồ trắng như tuyết đang yên vị trên một phiến đá bên cạnh một dòng suối nhỏ cách đó không xa, còn nhìn hắn và nở một nụ cười nhạt.

Mái tóc đen dài đen nhánh rũ xuống tựa thác nước từ bên gò má tuyệt đẹp của nàng, trực tiếp rũ xuống đến eo nhỏ, lay động theo gió. Trang phục hiện tại khiến nàng tỏa ra vẻ phong lưu tiêu sái chứ không phải anh tư bừng bừng như ngày xưa. Nhưng rất khó để dùng từ ngữ nữ tính hóa hơn để hình dung nàng, tựa như từ “quyến rũ”, có lẽ là vì nàng mãi mãi thong dong tự tin như thế, hoặc cũng có thể là vì nàng không coi mình là nữ nhân.

Lý Thanh Sơn rùng mình trong lòng, lập tức tiến lên chắp tay nói:

“Thuộc hạ tham kiến Cố thống lĩnh!”

Cố Nhạn Ảnh nói:

“Thanh Sơn tiểu đệ, lần này ngươi gây ra tai họa không nhỏ đấy.”

Lý Thanh Sơn giang hai tay ra, bày ra vẻ mặt không biết làm sao:

“Thế sự bức người.”

Cố Nhạn Ảnh đáp:

“Ta thấy ngươi rất thích thú đấy chứ.”

Lý Thanh Sơn cười trả lời:

“Quê hương ta có câu châm ngôn thế này, cuộc sống tựa như bị cưỡng dâm, nếu không thể phản kháng thì hãy hưởng thụ!”

Cố Nhạn Ảnh nhướng mày nói:

“Câu này không giống lời mà nông dân ở Ngọa Ngưu thôn sẽ nói, hơn nữa kẻ bị cưỡng không phải là ngươi, mà là Ác Đan mới đúng!”

Lý Thanh Sơn đáp lại:

“Chỉ mong hắn đã hưởng thụ trận chiến cuối cùng này! Được rồi, người chờ ta ở đây không phải chỉ là muốn nghe ta nói những câu này chứ!”