Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cố Nhạn Ảnh dựng thẳng hai ngón tay:

“Có hai việc, thứ nhất là sau khi ngươi đi thì tên vương giả vạn thú kia đã xông vào dưới lòng đất, đại khai sát giới với đám yêu quái và Dạ Du Nhân. Long Vương Mặc Hải đã “mời” hắn trở về Long Châu rồi.”

“Con lão thú này đúng là rất nghe lời.”

“Đương nhiên rồi, trừ khi hắn muốn chết ở Thanh Châu.”

“Long Vương Mặc Hải có thể giết được hắn?”

Lý Thanh Sơn hơi khiếp sợ, hắn đã tận mắt thấy được sự mạnh mẽ của Thú Vương, phải biết là cảnh giới càng cao thì việc bị giết chết lại càng khó, muốn giết được Thú Vương thì trừ phi năng lực phải mạnh hơn hắn nhiều.

“Ta thấy không thành vấn đề.”

“Ngô Vương uy vũ!”

Lý Thanh Sơn không khỏi đánh giá lại sức mạnh của Thập Phương Yêu Vương ở trong lòng, những người này đã được phong làm Thập Phương Yêu Vương từ mấy ngàn năm trước, sau khi trải qua mấy ngàn năm tích lũy thì mỗi một người đều là lão quái vật đáng sợ.

Cố Nhạn Ảnh nói tiếp:

“Long Vương Mặc Hải đã truyền lệnh để Bắc Nguyệt đến Mặc Hải gặp hắn!”

Lý Thanh Sơn hỏi lại:

“Ngươi cảm thấy Bắc Nguyệt nên đi không?”

“Ta cảm thấy Bắc Nguyệt sẽ không đi.”

“Không sai, ta coi như chưa từng nghe thấy chuyện này.”

Lý Thanh Sơn cười gật gù, hắn tuyệt đối không chịu gửi gắm toàn bộ an nguy tính mạng của mình vào tâm trạng của một cường giả, mà hắn cũng ghét nhất việc đóng vai thân phận thần tử gì đó. Trên người hắn có quá nhiều bí mật, chưa chắc đã giấu được đôi mắt của Long Vương.

Đương nhiên hắn cũng có thể phái phân thân đi tới Mặc Hải, nhưng e rằng hành động vô lễ thế này sẽ làm Long Vương Mặc Hải tức giận. Không phải yêu vương nào cũng ôn hòa rộng lượng như Linh Vương Kim Thiền và Đại Dung Thụ Vương, vì thế nên cách tốt nhất chính là cho rằng chưa từng nghe thấy chuyện này.

Cố Nhạn Ảnh nói:

“Vậy thì còn chuyện thứ hai, Đại Hạ có một công thự* tên là Khâm Thiên Giám, ta biết Giám Chính của họ, đó là lão nhân gia ngơ ngơ ngác ngác nhưng đồng thời cũng là Âm Dương gia lợi hại nhất Cửu Châu. Khâm Thiên Giám có một pháp bảo tên là Khâm Thiên đài, cao tới trăm thước, thu thập hai khí âm dương, ngũ hành tinh anh, thiên ngoại phi tinh để luyện chế mà thành. Chỉ cần lão nhân gia kia tiến hành bói toán ở trên đó thì gần như không chỗ nào không biết, vừa hãy Giả Chân lại có chút quan hệ với hắn.”

*chỉ trụ sở cơ quan thuộc triều đình (xưa)

Lần này nàng đã chỉ ra việc mà Lý Thanh Sơn lo lắng nhất, khiến hắn cau mày lẩm bẩm:

“Khâm Thiên Giám, Khâm Thiên đài!”

“Lão nhân gia kia cũng không dễ gì bói toán giúp người khác, càng sẽ không tùy tiện sử dụng Khâm Thiên đài. Chỉ dựa vào Giả Chân thì vẫn chưa thể đả động đến hắn, nhưng nếu cộng thêm Thú Vương, Tự Khánh hoàng tử và nguyện vọng muốn lấy lại Tu La trận của hoàng gia thì có thể để cho hắn đến Khâm Thiên đài một lần, bói vị trí của người đó.”

“Thế này thì thật là gay go.”

“Đây là một tiểu trận pháp ngũ hành điên đảo, có thể xáo trộn thiên cơ, ít nhất trong vòng ba tháng thì đừng rời khỏi phạm vi bao phủ của trận pháp, cộng thêm thủ đoạn thần thông của bản thân ngươi thì có lẽ có thể lừa gạt được. À đúng rồi, tiến vào trong Tu La trận cũng có thể tạo ra hiệu quả nhất định.”

Cố Nhạn Ảnh giao một bộ trận pháp cho Lý Thanh Sơn.

Lý Thanh Sơn hơi trầm ngâm:

“Xem như ta mua của ngươi, nợ nần của chúng ta đã được thanh toán xong.”

Một bộ trận pháp làm nhiễu được quẻ bói của vị Âm Dương gia mạnh nhất kia thì chắc chắn là giá trị liên thành. Mà điều đáng quý hơn là những thông tin mà nàng nhắc nhở hắn, nếu hắn bị bói ra vị trí trong tình huống không biết chuyện thì khả năng cao thân phân của hắn sẽ bị bại lộ.

“Chuyện dễ như ăn cháo ấy mà, chúng ta đã ước hẹn từ trước rồi mà, nên săn sóc lẫn nhau cũng là điều nên làm. Nếu ngươi bị giết thì ai đến làm chuyện mà ngươi đã đồng ý với ta chứ?”

Lý Thanh Sơn đưa mắt nhìn theo bóng Cố Nhạn Ảnh biến mất nơi chân trời, suy tư chốc lát rồi trở lại Thanh Tiểu động phủ, sau khi Bát Môn Kim Tỏa Trận thu thập mấy năm thì linh khí trong động phủ cũng đã vô cùng nồng nặc, dù chưa sánh được với động phủ tu hành cao cấp nhất nhưng cũng đã được coi là nơi không tệ để tu hành.

Sau khi bày “tiểu ngũ hành điên đảo trận ” xuống, khiến thiên cơ trở nên hỗn loạn thì Lý Thanh Sơn mới yên lòng rồi tiến vào trong Tu La trận. Cảnh vật hiện ra trước mắt hắn hiện tại vẫn là rừng mưa rậm rạp và cây đại thụ che trời kia.

“Chủ nhân.”

Từng Dạ Du Nhân đang bận rộn trong rừng mưa, khi thấy Lý Thanh Sơn thì dồn dập hành lễ.

Một u ảnh tung bay rồi Dạ Minh Châu chợt xuất hiện trước mặt hắn. Nàng mặc một bộ y giáp màu đen truyền thống của Dạ Du Nhân, dù vậy nhưng cũng không che lấp được thân thể thành thục thướt tha của nàng, nhưng mà sự tồn tại này lại mỏng mang và mờ nhạt tựa như một cái bóng, tản ra khí tức u tối mù mịt, tựa như có thể hòa vào trong bóng tối bất cứ lúc nào.

“Chúc mừng ngươi.”

Lý Thanh Sơn mỉm cười khẽ và nói.

Ở nơi sâu trong rừng rậm còn có nhiều Dạ Du Nhân và yêu quái hơn. Dạ Lưu Tô và Dạ Lưu Ba cảm nhận được khí tức của hắn thì cùng cùng chạy tới. Mã Lục thì đang leo lên một cây đại thụ, Tiểu Hồng và Tiểu Lam thì ngâm mình trong hồ nước ở giữa rừng…