Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Linh khí ẩn chứa trong chất lỏng cực kỳ nồng nặc, làm cho Lý Thanh Sơn thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, không khác nào được gột rửa một hồi, sự uể oải sau khi chiến đấu được loại bỏ hết, toàn thân cũng sáng rực hẳn lên.
Rừng mưa xung quanh được trận linh vũ này tưới tắm cũng bắt đầu sinh trưởng, Dạ Du Nhân và đám yêu quái cũng dồn dập nhảy lên ngọn cây, hưởng thụ đợt tắm rửa dưới linh vũ từ trên trời giáng xuống.
Vì bản năng hấp thụ nên ngay cả sợi rễ nhỏ bé nhất chôn sâu trong đất cũng bị đánh nát tan, bị diệt trừ tận rễ. Có lẽ sẽ có ngày nó mọc ra lần nữa, nhưng e rằng phải cực kỳ lâu.
Dưới sự chủ trì của Dạ Minh Châu, đám Dạ Du Nhân sẽ ở trong những tòa nhà và căn phòng bộ rễ đan xen chằng chịt bên dưới cây đa khổng lồ.
Lý Thanh Sơn đứng trên cây đầm quan sát Dạ Du Nhân đang bận rộn ở bên dưới, lại ngóng nhìn về phía biên giới Tu La trận mà không khỏi hơi xúc động. Lúc trước hắn chỉ có thể ngủ trong chuồng bò cực kỳ eo hẹp, hiện tại lại nắm giữ lãnh địa có bán kính mấy trăm dặm, quả nhiên như đang nằm mơ.
Chỉ là khi sự gian nan qua đi thì cũng không đáng để thương tiếc, vì cho đến hiện tại hắn vẫn chưa rõ, đến cùng vị Thanh Ngưu đã ở bên hắn và cùng hắn trải qua mười mấy năm là quái vật khổng lồ cỡ nào.
“Ta chờ ngươi trên chín tầng trời, chờ lúc ngươi sóng vai cùng ta!”
Hắn ngửa mặt lên nhìn về phía chân trời, Tu La đạo được coi là cao xa sao? E rằng trên chín tầng trời là chỗ càng cao xa hơn!
“Đừng cúi đầu trước bất cứ ai hay bất cứ thứ gì, vì ngươi từng cưỡi trên lưng ta!”
Lời nói ấy đã khắc sâu vào lòng hắn.
Lý Thanh Sơn lấy cây sáo trúc lâu rồi không thấy ra, bắt đầu thổi dù không thạo. Chỉ nghe tiếng sáo không mấy êm tai phiêu đãng theo gió.
Đại Dung Thụ Vương yên lặng lắng nghe, hắn đã từng nghe vô số nhạc khúc tươi đẹp hay tuyệt, nhưng chưa bao giờ nghe tiếng sao như này.
Đó là dã tâm trèo ra ngoài giếng ngắm nhìn thế giới, là giấc mơ hóa thành ngôi sao!
…
Một khúc sáo kết thúc thì trời cũng đã mờ tối, Tu La trận lại trải qua lên cấp và đột phá lần nữa, vòng xoáy màu đỏ ngòm giữa bầu trời lại dần tản đi, để lộ ra bầu trời màu đỏ nhạt, chờ đợi một trận quyết đấu sinh tử.
Lý Thanh Sơn đang định rời khỏi Tu La trận, chuẩn bị bế quan tu hành, đột phá cảnh giới Kim Đan thì bỗng có một ánh mắt nóng bỏng nhìn hắn từ phía xa xa bên dưới.
Dạ Minh Châu đã tìm chỗ thích hợp để củng cố tu vi, còn Dạ Lưu Tô thì chỉ huy mọi người xây dựng lại gia viên, tất cả mọi người đều có công việc riêng của mình, chỉ thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn nơi sâu trong tán cây.
Chỉ có Dạ Lưu Ba ôm đầu gối ngồi ở đầu cảnh, ánh mắt nhìn hắn không chớp lấy một lần, lắng nghe tiếng sáo tựa như nghe tiên âm. Thay vì nói đó là ánh mắt trong tình yêu nam nữ thì chẳng bằng nói đó là cái ngước nhìn dành cho thần linh.
Lý Thanh Sơn mỉm cười khẽ rồi bay vọt xuống từ trên cây đa khổng lồ, cánh Phượng Hoàng nhẹ nhàng phe phẩy, vạch ra một độ cong tuyệt đẹp, xẹt qua trên rừng mưa rồi ôm nàng vào trong ngực và bay về ngọn núi phía xa.
“Xem ra đến lúc hoàn thành lời hứa hẹn của ta rồi.”
Lý Thanh Sơn cúi đầu cười rồi nói với người trong ngực.
“Chủ nhân!”
Dạ Lưu Ba vui mừng nói rồi ôm chặt lấy hắn.
“Hay là gọi tên ta đi!”
“Nhưng ta thích gọi ngươi là chủ nhân.”
“Vậy thì tùy ngươi.”
Dạ Lưu Tô ngước nhìn họ bay khỏi cây đa khổng lồ, bay ra rừng mưa mà trong lòng vừa hơi chua xót, lại vừa cảm thấy vui mừng thay cho Dạ Lưu Ba. Cuối cùng nàng lại cảm thấy thoải mái, vì sau khi nghe hắn thổi sáo thì nàng càng ngày càng cảm thấy khoảng cách hai người xa xôi cỡ nào, hơn nữa sẽ càng ngày càng xa và hắn mãi mãi sẽ không thuộc về một nữ nhân nào đó.
Tiếng gió rít gào bên tai, Dạ Lưu Ba biết nơi này quái dị nhưng ở trong lồng ngực hắn thì lại cảm thấy yên tĩnh trước nay chưa từng có, còn có sự hân hoan không nói ra được, chưa làm gì mà hai mắt đã hơi mê ly.
Họ bay qua sa mạc cát bụi đầy trời, chỉ thấy những A Tu La kia đang chiến đấu. Họ đang ra sức chém giết vị một địa vị nào đó, khi thấy Lý Thanh Sơn xẹt qua từ phía chân trời thì dồn dập ngừng lại, cảm thấy kính nể. Trận chiến đó đã làm cho họ hiểu rõ ai hoàn toàn xứng đáng là chúa tể của nơi này.
Lý Thanh Sơn cười rồi cung kính chào kiểu nhà binh với họ, lại nhìn những A Tu La kia cũng dồn dập đáp lễ tương tự thì không khỏi nở nụ cười, sau đó tiếp tục bay lên phía trước. Hắn trực tiếp bay tới phía trước tòa núi tuyết thì mới dừng lại, nhẹ nhàng đáp xuống chân núi, ở đây có thể ngắm nhìn về hồ lớn ở phương xa kia.
“Thích nơi này không?”
“Thích.”
Dạ Lưu Ba cắn mối, hô hấp đã hơi dồn dập, thân thể cũng bắt đầu nóng lên.
Lý Thanh Sơn đặt nàng trên nền tuyết trắng nõn rồi dùng ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn mặt mũi nàng, sau đó lướt xuống, chỉ thấy y giáp chợt bị lột ra, bộ ngực đầy đặn nẩy bừng bừng, dập dờn dập dờn. Sau đó hắn tiếp tục lướt xuống, quần giáp cũng bị lột ra theo.
Thân thể tuyệt đẹp của nàng hoàn toàn lộ ra trước mắt hắn, chỉ còn dư lại một đôi giày bó. Hoa văn mỹ lệ độc đáo của Dạ Du Nhân hiện ra, da thịt màu lam sậm trên nền tuyết trắng nõn hình thành sự tương phản cực kỳ rõ ràng.