Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dạ Lưu Ba vừa bất lực mà lại chờ mong nhìn hắn, không khác nào cừu con đợi làm thịt, thì thào nói:

“Chủ nhân.”

Ngược lại Lý Thanh Sơn không mấy háo sắc đối với “sủng vật” đáng yêu nguyện dâng hiến tất cả cho hắn không chừa lại gì, thế nàng hắn rất hứng thú mà kiên trì trêu đùa nàng, ngón trỏ lướt qua bộ ngực mềm mại cho đến tận chiếc rốn tinh xảo, sau đó nhẹ nhàng đâm một cái.

Toàn thân Dạ Lưu Ba run lên, bật thốt ra tiếng than nhẹ dễ nghe, bắp đùi tròn trịa chồng lên nhau mà ma sát. Lý Thanh Sơn cũng không ngờ nàng lại dễ động tình như thế, còn cười trêu:

“Thực sự là dâm đãng!”

Dạ Lưu Ba nhíu mày, ấm ức nói:

“Đều do chủ nhân…”

“Không cho cãi lại!”

Lý Thanh Sơn cười rồi để ngón trỏ mân mê môi nàng, trong nháy mắt ngón trỏ đã chìm trong khoang miệng ấm áp. Nàng ngửa đầu ngậm ngón tay hắn, chiếc lưỡi mềm nhẵn thơm tho quấn tới, liếm mút lấy ngón trỏ kia tựa như món ngon mỹ vị nào đó. Hai mắt nàng mê ly tràn ngập sự vui thích, vừa nhiệt tình lại vừa cẩn thận, tựa như tín đồ cuồng nhiệt nhất đang lấy lòng thần linh.

Lý Thanh Sơn cảm nhận được dục vọng bắt đầu hừng hực, những cái vuốt ve cũng trở nên nóng rực. Thế là hắn dùng sức thưởng thức một bên bầu vú mềm mại, còn một tay khác thì thăm dò bên dưới người nàng. Lúc này hắn mới phát hiện nơi đó còn ướt át hơn cả chiếc miệng thơm tho của nàng, chi nghe nàng thốt ra tiếng rên rỉ cao vút và tràn ngập khát vọng:

“Chủ nhân!”

Thế là Lý Thanh Sơn không do dự nữa, cúi người mà “làm”.

Sự vui vẻ trong cơn tình ái còn chưa tản đi hoàn toàn thì Lý Thanh Sơn đã trở về với sự tối tăm trong lòng núi. Hắn lắc lắc đầu, hít một hơi thật sâu sau đó đốt nhang, tắm rửa, thay y phục, tĩnh tâm, làm sự chuẩn bị tốt nhất.

Cuối cùng hắn ngồi khoanh chân, nhắm hai mắt lại, tất cả những chuyện đã xảy ra từ lúc Cửu Phủ Diễn Võ bắt đầu, mãi đến tận khi giết Ác Đan, nào là chiến đấu, lời nói, thù hận, cảm kích, địch ý, thiện ý...từng cảnh tượng và hình ảnh đều lướt qua trước mắt hắn, bảo gồm tất cả mọi người và chuyện xảy ra.

Phẫn nộ và vui mừng, sự bất đắc dĩ và khát vọng cùng khuấy động nội tâm của hắn. Đôi mắt hắn dần bình tĩnh nước nước, để tất cả những thứ này lắng đọng lại, có lẽ là do đã ăn quả trí tuệ nên tâm thần hắn trở nên sáng tỏ lạ thường.

Cuối cùng, mọi người và chuyện đều mờ đi, chỉ có linh khí chìm nổi dập dềnh trong khí hải đan điền, nói thì có vẻ chỉ là một khoảng rất gần nhưng lại rộng lớn sâu thẳm tựa như biển rộng.

Hiển nhiên thời cơ đã chín muồi, đến lúc bước một bước này rồi.

Hắn lấy một viên Nguyên Linh Đan ra, ăn rồi luyện hóa.

Một sự kỳ dị tản ra trong người, khí hải đan điền vốn yên bình lại bỗng chập trùng bất ổn, thức hải cũng cuồn cuộn theo, tựa như muốn lan tràn mở rộng ra xa hơn, lại như muốn thu mình lại, ngưng tụ ra một viên Thương Hải châu.

Hai loại cảm giác mâu thuẫn triệt để lại cực kỳ hài hòa, để Lý Thanh Sơn thấy được sự tồn tại của con đường kia.

Hắn âm thầm thi triển Đại Hải Vô Lượng Công, rồi cũng không vội đột phá mà yên lặng lĩnh hội dược tính của Nguyên Linh Đan và chân lý của biển rộng.

Chỉ chốc lát sau là dược tính tản đi, viên Nguyên Linh Đan đầu tiên cứ thế mà toi công, cho dù là tu sĩ Kim Đan thì cũng sẽ cảm thấy chuyện này xa xỉ nhưng hắn chỉ bình thản như không lấy viên Nguyên Linh Đan thứ hai ra, mà hắn cũng không dùng ngay, chỉ lẳng lặng ngồi đó, mặc cho thời gian trôi qua, vội vã mà qua.

Đột nhiên, Tiểu Ngũ Hành Điên Đảo trận bị một luồng sức mạnh nào đó khuấy động, bắt đầu được kích hoạt toàn lực. Nhưng ngay cả trận pháp thần kỳ này cũng không ngăn cản được sự thăm dò của nguồn sức mạnh kia, nó xuyên qua vận mệnh hỗn loạn tựa như mê cung, nhắm thẳng vào bản thân hắn.

Lý Thanh Sơn nín thở mà đợi, để Linh Quy ẩn núp càng sâu, nấp trong biển sâu, thu mình trong mai rùa, hình thành một thể thống nhất. Sau khi nguồn sức mạnh kia xuyên qua trận pháp thì cũng hơi mệt mỏi để tiếp tục, thăm dò hồi lâu mà vẫn chẳng tìm ra sơ hở nào nên đành tay trắng trở về.

Ở Long Châu, Khâm Thiên đài tỏa ra tia sáng le lói, bốn phía được khắc Nhật Nguyệt Tinh Thần, thiên thời biến hóa. Trên đỉnh là một Bát Quái đồ to lớn, ở trung tâm có một lão giả hạc phát đồng nhan, mặc vũ y đội tinh quan.

Chỉ chốc lát sau, lão giả mở mắt ra. trong đó chỉ có nguyên một màu đen láy, không có con ngươi nhưng lại trong vắt như đầm sâu, phản chiếu bầu trời đầy sao trong đó. Hắn tự lẩm bẩm:

“Một người khó đoán, ừm, Tiểu Ngũ Hành Điên Đảo trận.”

Nếu nhất định phải bói thì cũng không phải không làm được, chí ít có thể xác định vị trí hiện tại. Nhưng thế thì phải đánh đổi tương đương, tên đệ tử kia của Thú Vương còn chưa đủ tư cách để hắn làm vậy, nếu là Tự Khánh hoàng tử chết thì còn tạm được.”

“Có điều, ta không tính ra ngươi thì chẳng lẽ còn không tính ra Tiểu Ngũ Hành Điên Đảo trận này sao?”

Bầu trời đầy sao trong con ngươi của lão giả cùng sáng lấp lánh một hồi, Tiểu Ngũ Hành Điên Đảo trận là trận pháp chuyên để đối phó với bói toán, cũng không có bất kỳ năng lực phòng ngự địch nào, cũng không phải trận pháp thông thường, giá trị lại khá xa xỉ, nên người có được nó cũng không nhiều lắm.

Đối với đại Âm Dương gia như hắn mà nói, thủ đoạn bảo vệ này cũng là một loại manh mối và sơ hở.