Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng hắn không sợ hãi chút nào, thông qua tu luyện Thần Ma Cửu Biến, bất kể là ý chí tinh thần hay là sức chống đỡ thể phách của hắn đều trở nên kiên cường tột cùng, vượt xa trình độ của tu sĩ Trúc Cơ. Nếu này mà còn không vượt qua được thiên kiếp thì chết cũng đáng đời.

Cùng lúc đó, Như Tâm đang khoanh chân ngồi trong Tiêu Ngọc lư, tu luyện Vân Lô Thiên Thư mà nàng lấy được từ chỗ Sở Thiên. Coi chính mình là đan dược mà luyện chế cũng không phải là một chuyện thoải mái, nhưng lông mày của nàng chẳng nhíu lấy một lần, toàn thân trần trụi không khác gì một mỹ nhân được điêu khác từ bạch ngọc.

Vì là căn cơ của tu hành giả nên môn công pháp này còn mạnh hơn so với lúc ban đầu nàng tưởng tượng nhiều, chưa tới nửa năm tu hành mà nàng đã có những biến hóa dữ dội, tu vi cũng đột phá đến Trúc Cơ trung kỳ.

Ngoài sức mạnh của công pháp thì đây cũng là do thiên phú kỳ dị của bản thân nàng. Đương nhiên, Tiêu Ngọc lư này cũng là pháp khí luyện đan hiếm thấy. So sánh với những kết quả này thì đúng là sự thống khổ trong tu hành chẳng tính là gì.

Đột nhiên có tiếng sấm rền truyền đến bên tai, dù là trận pháp cũng không thể ngăn cách được sự uy vũ của thiên địa ẩn chứa trong đó.

“Lẽ nào là?”

Trong lòng Như Tâm hơi lay động, cất công pháp đi, khoác y phục rồi ra ngoài động phủ. Nàng liếc mắt một cái đã thấy bóng người đang vật lộn với thiên lôi kia, trong lòng cũng có một loại rung động không nói nên lời.

Dù nàng biết sức mạnh của hắn đã vượt xa tu sĩ Kim Đan từ lâu, nhưng một số sự chênh lệch trên cảnh giới không phải chỉ dùng sức mạnh đơn thuần là bù đắp được. Khi bước ra được một bước này thì hắn đã đạt được một cảnh giới mới tinh, là kỳ tài có một không hai trong tu hành đạo ở Thanh Châu.

Lôi đình nổ vang thành một vùng, tựa như đang gào thét không ngừng, muốn nhấn chìm toàn thân hắn.

Như Tâm cũng không thể nhìn thẳng, thầm nói:

“Chẳng trách có không ít tu hành giả chết dưới thiên kiếp thứ hai, quả nhiên trong này chứa đầy nguy hiểm lớn lao, có điều cũng không phải lo lắng giúp hắn. Mà ta tu luyện Vân Lô Thiên Thư thì cũng nắm chắc vài phần.”

Hào quang của lôi đình cực kỳ huy hoàng, chợt có tiếng ầm ầm vang dội trong cơ thể Lý Thanh Sơn, linh khí cuồn cuộn tụ lại một điểm, hội tụ thành một viên châu tròn trịa xanh thẳm, xoay tròn liên tục. Trong đó có khí tức bồng bềnh, mênh mông thâm thúy tựa như biển cả.

Đột phá thiên kiếp thứ hai! Luyện thành Thương Hải châu!

Tầng mây tan hết, bầu trời xanh thẳm, ánh mặt trời chiếu rọi khắp nơi.

Lý Thanh Sơn giang hai tay ra, hét một tiếng dài, vang khắp núi rừng.

Hắn bỗng quay đầu lại, chỉ thấy Như Tâm ở phương xa mỉm cười khẽ, trong nháy mắt tất cả ánh mặt trời đều tụ tập trên mặt hắn, cực kỳ xán lạn. Sau khi trải qua nguy hiểm và khó khăn, cuối cùng lại tiến về phía trước một bước.

“Chúc mừng nha, không bị sét đánh chết!”

Sau khi Lý Thanh Sơn hỏi sửa sang lại thì đi tới động phủ của Như Tâm. Như Tâm dâng trà lên, nói cười suốt thôi.

“Ngươi có chết thì ta cũng không chết, ừm, ngươi cũng thay đổi không ít đấy!”

Lý Thanh Sơn nhìn kỹ Như Tâm từ trên xuống dưới, da thịt của nàng vốn vô cùng trắng nõn mịn màng, bây giờ lại có tia sáng lưu chuyển trơn bóng như ngọc, khiến cho nàng bớt vẻ giận dữ, nhiều chút khí tức xuất trần.

Như Tâm không giấu diếm gì, lập tức giảng giải đầu đuôi câu chuyện.

“Vân Lô Thiên Thư à, không ngờ tiểu tử này còn có tác dụng như thế, sau này ngươi sẽ không biến thành một tảng đá đấy chứ, vậy thì còn có gì thú vị.”

Lý Thanh Sơn vươn ngón tay, nhẹ nhàng đâm nhẹ một cái lên gò má của Như Tâm, cũng may vẫn là da thịt mềm mại ấm áp.

“Bỏ móng chó của ngươi ra.”

Như Tâm mặt không biến sắc nói.

“Haha, ngươi nói nếu hiện tại ta tóm hắn lại tra tấn một phen thì có thể có được nhiều thứ hữu dụng hơn hay không.”

Lý Thanh Sơn được voi đòi tiên, biến từ đâm thành vân vê, lại càng được voi đòi tiên mà duỗi một cái tay khác ra, mân mê một bên gò má khác của nàng rồi kéo sang hai bên. Gò má có thể nói là tuyệt sắc của nàng trở nên kỳ quái, khiến hắn lặng lẽ bật cười.

Trước lúc Như Tâm nổi giận thì Lý Thanh Sơn đã buông tay ra:

“Cho nè, tốt nhất là Thủy Thần ấn được sử dụng dưới sự không chế của ta, nếu không cẩn thận để lộ khí tức trong đó, hoặc là điều động linh lực trong hồ nước sông suối thì nói không chừng sẽ gặp phiền phức lớn!”

Thủy Thần ấn như được long xà quấn quanh tỏa ra ánh sáng xanh thẳm, ẩn chứa linh lực mạnh mẽ. Nhưng mà Lý Thanh Sơn có thể cảm nhận rõ được rằng trong thời gian này có người đang đào góc tường của hắn, sử dụng một chiếc Thủy Thần ấn khác mà ngầm chiếm thủy vực của hắn một cách trắng trợn.

Nếu là ngày thường, thậm chí không cần bản thế đích thân tới, chỉ cần kích hoạt Thủy Thần ấn là có thể bài xích thứ kia ra ngoài. Có điều không nghĩ cũng biết đây là cạm bẫy mà kẻ địch bố trí để dẫn dụ hắn đi ra ngoài, là thứ gọi là dương mưu. Bây giờ, dù hắn chỉ dùng Thủy Thần ấn gom góp thủy linh lực để tu hành thì cũng có nguy cơ bị bại lộ.

Thế nên hắn hoàn toàn không thèm để ý tới, hắn dựa vào thần lực của Linh Quy thì mới có thể cấp tốc hoàn thành việc thống nhất bao nhiêu là hồ nước sông suối ở khắp vạn dặm Như Ý quận.