Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1336. Dùng Thân Thể Trả Nợ

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Những khối Thủy Thần ấn lớn đều bị Tổ Hoàng Đế dùng để luyện cửu đỉnh, cho dù Thủy Thần ấn của đối phương có lớn hơn, chỉ cần chứa đựng được một phần mười thủy vực thì đã là kinh người rồi. Nuốt chửng cũng được mà xâm chiếm từng bước cũng tốt, không mất mấy năm thì cũng đừng hòng uy hiếp được vị trí Thủy Thần của hắn, cứ mặc cho họ nhảy nhót là được rồi, kiểu gì cũng sẽ có lúc họ phải khóc.

“Nếu đã có phiền phức thì vẫn nên cẩn thận một chút, Thú Vương xé ngươi cũng không quan trọng lắm, chớ liên lụy ta là được.”

Như Tâm dụi dụi gò má, căm hận nói:

“Số đan dược ta nợ ngươi vẫn chưa có.”

Lúc trước, Lý Thanh Sơn mang rất nhiều linh thảo từ dưới lòng đất lên để cho nàng luyện chế, nàng luyện chế phần lớn chúng thành đan dược và chia cho Lý Thanh Sơn, còn một phần nhỏ thì chưa kịp luyện chế hoặc là không tìm được linh thảo kết hợp cùng, coi như là một khoản nợ chưa thanh toán xong.

“Ngươi không nói thì ta cũng quên rồi, dù sao ta là đại chủ nợ của Tự Khánh hoàng tử nên cũng không thiếu vài thứ đó. Nhưng món nợ ngươi nên trả thì vẫn phải trả, nếu không người dùng thân thể trả là được rồi, trước khi ngươi biến thành tảng đá thì cũng để cho ngươi trải nghiệm cái gì gọi là niềm vui sướng khi mây mưa.”

Như Tâm mỉm cười khẽ:

“Ta có bốn chữ tặng ngươi!”

“Mơ mộng hão huyền?”

“Cút CM đi!”

Lý Thanh Sơn cười ha ha, Thủy Thần ấn bay lên khỏi người hắn, tỏa ra hai luồng sương mù như màu lam, chia ra bao phủ hai người. Hai người đều yên lặng hấp thụ linh khí, chợt không nói gì.

Thời gian trôi đi, hai người bốn mắt nhìn nhau, một lát sau thì Như Tâm nhắm mắt lại, sau đó Lý Thanh Sơn mỉm cười khẽ rồi cũng nhắm mắt lại, quan sát viên Thương Hải châu mới ngưng tụ thành trong cơ thể. Nó cứ xoay trong xoay tròn, hấp thụ thủy linh khí cuồn cuộn tràn vào tựa như Thao Thiết tựa như một cái động không đáy, rồi lại chuyển hóa thành pháp lực của bản thân.

“Nhu cầu linh lực của cảnh giới Kim Đan cũng thật đáng sợ, nếu không có Thủy Thần ấn, mà chỉ dựa vào đan dược và hấp thụ linh khí để tu hành thì thời gian tiêu tốn chắc chắn phải tính bằng năm. Đợi khi Linh Quy cũng đột phá tầng thứ năm thì chắc chắn cần một lượng lớn thủy linh lực, không có Thủy Thần ấn làm căn cơ thì đúng là không được.”

Như Tâm lại mở hai mắt, ngắm nhìn khuôn mặt hắn rồi chợt nhắm mắt lại.

Chớp mắt một cái đã mấy ngày nữa trôi qua, có câu nói là “trong núi không có lịch”, khi tu hành thì người ta dễ dàng quên đi thời gian, cảm giác như chỉ ngủ gật một lát hoặc là xuất thần một lúc.

Lý Thanh Sơn củng cố chắc tu vi cảnh giới Kim Đan, đồng thời thể ngộ các loại biến hóa sau thiên kiếp thứ hai một phen.

Đột phá tu vi nhân loại cũng không thể khiến thực lực của hắn tăng cao bao nhiêu, chỉ là khiến hồn phách thân thể được rèn luyện thêm một phen, thần niệm càng ngày càng mạnh hơn. Dù sao Bắc Nguyệt tu luyện Thần Ma Cửu Biến cũng thật sự quá mạnh rồi. Tác dụng to lớn nhất của Thương Hải châu cũng là bổ sung hai đến ba phần mười yêu khí cho hắn vào lúc mấu chốt.

Nhưng mà vượt qua được đại cảnh giới này lại là một cửa ải then chốt. Bất kể với người hay với yêu thì cảnh giới càng cao có nghĩa càng gần thiên địa đại đạo. Bất kể có bao nhiêu phương pháp tu hành, bao nhiêu thần thông kỳ diệu thì mục đích cuối cùng vẫn là nghênh đón từng đợt thiên kiếp giáng lâm.

Tựa như Linh Quy, Ngưu, Ma Hổ Ma phá vỡ một tầng gông xiềng rồi mà vẫn sa vào trong sự đình trệ, đều bắt đầu tăng trưởng sức mạnh từ từ lại từ đầu. Hắn cũng có sự lĩnh ngộ nữa với việc vận dụng thiên phú thần thông, đợi khi hắn hoàn toàn thông hiểu được những đạo lý mà mình lĩnh ngộ được rồi thì khi đối đầu với những đối thủ như Giả Chân và Tự Khánh sẽ có thêm vài phần thắng.

Như Tâm cũng mở mắt, cảm nhận được sự mệt mỏi và khoan khoái sau khi tu hành.

“Dáng vẻ gần đây của ngươi tựa như rất vội nâng cao tu vi!”

Lý Thanh Sơn đã cảm nhận được sự kỳ quái, lúc trước Như Tâm chưa bao giờ nói muốn mượn Thủy Thần ấn để tu hành, tuy rằng đây là thứ nàng đưa cho hắn, nhưng cũng là do Lý Thanh Sơn trải qua vô số khó khăn nguy hiểm thì mới đạt được trình độ hiện tại. Dù hai bên là bằng hữu tốt nhưng nàng chắc chắn sẽ không chủ động muốn đòi thứ gì từ chỗ hắn, chớ nói chi là thứ quan trọng như vậy.

“Nhớ tới một vài ân oán ngày xưa, muốn nhanh chóng kết thúc.”

“Ân oán gì vậy, nói nghe chút đi!”

“Không liên quan đến ngươi.”

Như Tâm từ chối.

Lý Thanh Sơn trầm ngâm một lát rồi thở dài, vươn tay đặt lên vai nàng:

“Nếu ngươi chết thì ta sẽ rất đau lòng.”

Tuy rằng không tìm hiểu bí mật của nhau là tốt nhất, nhưng lại không tránh khỏi mà càng ngày càng hiểu rõ đối phương.

“Thanh Sơn!”

Trên mặt Như Tâm lộ ra vẻ cảm động:

“Bỏ vuốt chó của ngươi ra!”

“Ngươi bị tâm thần phân liệt hay sao?”

Khóe miệng Lý Thanh Sơn cong lên, sau đó cũng buông tay ra. Vẻ cảm động trên mặt nàng tựa như làm nền cho lời nói ác động trong miệng, tạo ra hiệu quả mang tính xung kích.

“Tâm thần phân liệt là sao?”

Như Tâm phủi vài cái trên vai tựa như chạm phải thứ gì bẩn thỉu.