Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lý Thanh Sơn giải thích sơ lược một phen, khiến Như Tâm ngẩn ra rồi thở dài và nói:

“Hóa ra đầu ta cũng có bệnh!”

“Hơn nữa còn bệnh không nhẹ!”

“À đúng rồi, còn phải nói cho ngươi nghe một chuyện tốt.”

“Chuyện gì?”

Thấy nàng có ý định đổi đề tài thì Lý Thanh Sơn cũng chỉ đành thuận theo, dù sao mỗi người đều có bí mật, nó không liên quan đến chuyện tình cảm nông hay sâu, tựa như việc hắn không thể nói chuyện mình là người “xuyên không” cho người khác. Nếu cứ khăng khăng tìm tòi bí mật của nàng thì lại thành vô lễ.

“Chức Như Ý Hầu của Tự Khánh bị triều đình bãi miễn, còn phải đến Châu Mục phủ ở Nam Khu thành để tạ tội, tính ra vẫn chưa tới một tháng ấy, vậy có lẽ là Hầu gia tại vị ngắn nhất trong lịch sử.”

“Cái này cũng do hắn tự làm tự chịu, hắn tại vị một tháng mà như đại chiến với yêu tộc một hồi, thực lực tu hành đạo ở khắp Như Ý quận đều giảm mạnh, cho dù triều đình khoan dung với hắn thì Thanh Châu Mục cũng không tha cho hắn. Vậy ai tiếp nhận vị trí Như Ý Hầu?”

Tuy rằng Lý Thanh Sơn có thể đoán được kết quả như thế này nhưng nghe rồi thì vẫn không khỏi cảm thấy phấn chấn. Tự Khánh và Giả Chân mà còn ở lại Như Ý quận một ngày thì e rằng cũng sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế để gây chuyện với hắn. Nhưng nói thế thì ai đang ngầm chiếm thủy vực của hắn đây? Chẳng lẽ là Như Ý Hầu mới nhậm chức, chắc không phải lại là một hoàng tử đấy chứ!

“Trả lại cho Khương gia, do một nhi tử của Khương Phú tiếp quản. Chỉ là người kia mới đạt tu vi Trúc Cơ, Cố thống lĩnh và Hàn đại tướng quân phụ tá.”

“Hàn đại tướng quân!”

“Đúng, vị Hàn lão nhạc phụ kia của ngươi trở về rồi, cũng vượt qua được thiên kiếp lần thứ hai, chấp chưởng vị trí Đại tướng quân.”

Lý Thanh Sơn thở phào nhẹ nhõm, cứ như vậy thì Hàn gia coi như lại ổn định ở quy mô Như Ý quận lần nữa. Hơn nữa còn có Cố Nhạn Ảnh, hai người quyền lực nhất ở Như Ý quận đều có mối quan hệ không tầm thường với hắn, như vậy sẽ không còn ai gây khó dễ cho hắn nữa.

Thế thì có thể tạm thời tu hành yên ổn một quãng thời gian, song túc song phi với Hàn Quỳnh Chi, rảnh rỗi thì đi vào trong Tu La trận, lại vận động tạo người với Dạ Lưu Ba vài lần, hoặc là bắt nạt Chu Hậu La Ti một hồi. Đợi khi Họa Chủng mở ra thì lại cùng Chử Đan Thanh đi thám hiểm một phen, những ngày tháng này sẽ cực kỳ thoải mái.

Tuy rằng hắn có bản tính hiếu chiến thích giết chóc, nhưng một đối thủ không thể giết thì thực sự là quá đáng ghét. Tu vi dần tăng cao thì mối uy hiếp của Tự Khánh đối với ngày càng nhỏ, nhưng với thân phận Hoàng tử đó, dù Long Vương Mặc Hải muốn giết thì cũng phải cân nhắc một hồi. Có điều Lý Thanh Sơn tin chắc là không phải không có báo ứng, chỉ là chưa đến lúc thôi.

Hắn lại tán dóc vài câu với Như Tâm rồi bỗng nghĩ tới một chuyện, nên hỏi:

“À phải rồi, ngươi có nghe nói đến Thủy Hỏa chi hoa chưa?”

“Thủy Hỏa chi hoa?”

Biểu cảm của Như Tâm bỗng trở nên hơi kỳ lạ.

“Truyền thuyết kể rằng ở nơi sâu xa ngoài Nam Hải, khi núi lửa bùng phát, thủy hỏa giao hòa…”

“Không cần nói nữa, ta biết rồi.”

Lý Thanh Sơn còn chưa nói xong thì đã bị Như Tâm cắt ngang, trong lòng hắn vui vẻ:

“Quả nhiên ngươi từng nghe nói rồi, ngươi biết có thể tìm được nó ở đâu sao?”

Như Tâm lắc đầu một cái:

“Không cần tìm.”

“Không cần tìm?”

“Vì đó là giả!”

Như Tâm quả quyết nói.

Truyền thuyết được gọi là truyền thuyết vì khó mà phân biệt được thật giả, vậy mà nàng lại kết luận đó là giả, khiến cho Lý Thanh Sơn hết sức kinh ngạc:

“Cái này là do Đại Dung Thụ Vương chính miệng nói với ta, người ta đã ở Vụ Châu một vạn năm đó.”

“Dù vậy thì cũng không phải cái gì cũng biết. Ta khuyên ngươi đừng phí sức trù tính làm gì, truyền thuyết này chỉ là lời bịa đặt!”

Ánh mắt Như Tâm mờ ảo, tựa như nhìn về phía nơi nào đó cực kỳ sâu xa. Thủy Hỏa chi hoa đúng là biểu tượng cho sự hòa bình của hai tộc, nhưng truyền thuyết này còn có đoạn sau, nếu Thủy Hỏa chi hoa nở bất phân thắng bại thì sẽ mang tới tai họa cho hai tộc.

Thanh Hà phủ thành, Ưng Lang vệ, Ưng đồng giương cánh, quan sát và bảo vệ tòa thành trì này.

Nhưng nhìn trước cửa lại trông hơi vắng vẻ, hiển nhiên đây là nghiệp chướng do Tự Khánh tạo ra. Nếu không phải trong Ưng Lang vệ có một số người không phải đệ tử Bách Gia kinh viện cùng với những người ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, không tham gia Cửu Phủ Diễn Võ thì gần như nơi này đã không thể hoạt động một cách bình thường.

Trong căn phòng trên tầng cao nhất, Hoa Thừa Lộ đang vùi đầu xử lý công văn, lúc trước nàng thiếu năng lực này, nhưng sau khi trải qua Thể Hồ Quán Đỉnh thì hiện tại lại làm vô cùng thuận buồm xuôi gió.

Bỗng nàng nghe thấy tiếng “tùng tùng” ở ngoài cửa sổ, ngạc nhiên quay đầu lại thì thấy một bóng người đang đứng ngoài cửa sổ, trên mặt là nụ cười xán lạn.

“Lý đại ca, ngươi xuất quan rồi!”

Hoa Thừa Lộ lộ ra vẻ vui mừng, vội đứng dậy mở cửa sổ, để Lý Thanh Sơn tiến vào.

Lý Thanh Sơn thấy Hoa Thừa Lộ mặc một bộ trang phục của Xích Lang thống lĩnh, trông có vẻ anh tư hiên ngang, trưởng thành hơn rất nhiều:

“Chúc mừng ngươi, thăng chức rồi!”