Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Thuộc hạ Hoa Thừa Lộ tham kiến thống lĩnh!”

Hoa Thừa Lộ vừa cười vừa chắp tay, được làm việc chung với hắn cũng là một niềm vui với nàng, điều không được hoàn mỹ duy nhất chính là vị thống lĩnh đại ca này không hay ở trong Ưng Lang vệ.

Lý Thanh Sơn bày ra vẻ mặt thành thật, nói:

“Nam nữ mà kết hợp thì làm việc không mệt mỏi, nên đổi thành ngươi làm trợ thủ cho ta từ lâu, thế thì ta còn có hứng thú tới nơi này thêm vài lần.”

“Vậy nếu sau này ngươi không đến thì ta cũng không tha!”

Đôi môi màu hồng của Hoa Thừa Lộ hơi bĩu ra, dù cho trở nên thành thục thế nào đi nữa, nhưng khi đối mặt với nam nhân làm nàng sáng nhớ chiều mong trong suốt mấy tháng nay thì nàng vẫn không khỏi lộ ra dáng vẻ yêu kiều mềm mại của tiểu nữ nhi. Lời vừa ra khỏi miệng khiến Hoa Thừa Lộ cũng cảm thấy hơi bị thân mật quá đáng nên gò má cũng đỏ ửng lên, trông cực kỳ nũng nịu.

Trong lòng Lý Thanh Sơn cũng hơi lay động, cười nói:

“Ta sẽ cố gắng hết sức, ca ca ngươi đâu?”

“Ca ca ta đột phá Trúc Cơ trung kỳ, được thăng chức làm Bạch Lang vệ nên đã tới Như Ý quận rồi.”

Khi nhắc đến Hoa Thừa Tán thì Hoa Thừa Lộ đã khôi phục chút bình tĩnh, thế là không khỏi nhớ tới mấy câu mà Hoa Thừa Tán đã nói với nàng trong lần trở về từ Như Ý quận, tuy lời lẽ mập mờ nhưng ý tứ rất rõ ràng, hắn muốn nàng duy trì chút khoảng cách với Lý Thanh Sơn, đây cũng không phải nam nhân nàng có thể chế ngự.

Lý Thanh Sơn cười than thở:

“Cuối cùng hắn cũng được đạt được nguyện vọng rồi!”

Cuối cùng vị lang quân si tình Hoa Thừa Tán này cũng tiếp cận được tình nhân trong mộng của mình rồi.

Khi nói đến điều này thì biểu cảm của Hoa Thừa Lộ hơi phức tạp:

“Ca ca, hắn...À đúng rồi, Cố thống lĩnh đã nói, nếu ngươi xuất quan thì lập tức liên hệ với nàng.”

“Ừm, ta cũng đang có ý đó.”

Lý Thanh Sơn chọn nơi này làm trạm dừng chân đầu tiên sau khi rời khỏi Liên Nhạc sơn là vì để liên lạc với Cố Nhạn Ảnh, thân phận và địa vị của nàng đủ cao để biết được rất nhiều bí ẩn, nên hắn muốn tìm hiểu từ chỗ nàng xem đến cùng ai là người đang ngầm chiếm thủy vực của hắn.

Hoa Thừa Lộ nhìn Lý Thanh Sơn bước vào gian phòng để liên lạc với Ưng Lang vệ ở Như Ý quận mà trên mặt hiện ra vẻ suy tư, nàng luôn cảm thấy khí tức trên người Lý Thanh Sơn trong lần xuất hiện này lại thoáng thay đổi, nhưng không nói ra được đến cùng là cái gì thay đổi.

Bỗng nhiên một suy nghĩ nảy ra:

“Lẽ nào Lý đại ca đột phá cảnh giới Kim Đan.”

Xong nàng chợt lắc đầu một cái, cảm thấy chuyện này không thể xảy ra, nào có dễ dàng đột phá cảnh giới Kim Đan như vậy. Tuy hắn khoe khoang rằng có thể đột phá cảnh giới Kim Đan trước ba mươi tuổi, nhưng cũng còn mấy năm nữa hắn mới ba mươi! Cũng chỉ khi nghĩ như vậy thì nàng mới cảm thấy khoảng cách giữa họ không xa xôi đến vậy.

Lý Thanh Sơn mà đã thu liễm khí tức thì sao nàng nhìn thấu được. Chẳng mấy chốc hắn đã bước ra khỏi phòng, trên mặt tràn đầy vẻ suy tư.

Hắn nhận được một tin tức tốt từ chỗ Cố Nhạn Ảnh, hoàng thất đã trả món nợ của Tự Khánh nợ hắn mà không giảm bớt chút nào, hiện tại chúng đang ở trong nhẫn Tu Di của Cố Nhạn Ảnh, có thể chuyển cho hắn bất cứ lúc nào.

Hiển nhiên đây là một chuyện tốt lớn, nhưng đồng thời Cố Nhạn Ảnh cũng nhắc nhở hắn, tốt nhất hiện tại không được để lộ tu vi.

Chuyện này đã khiến bên trên hơi bất mãn, nhưng vẫn chưa đến mức để họ hạ mình đối phó với một tu sĩ Trúc Cơ nho nhỏ, thế nhưng nếu bây giờ hắn để lộ tu vi thì chắc chắn sẽ khiến thiên hạ khiếp sợ, mọi người chú ý.

Nguyên văn của Cố Nhạn Ảnh là:

“Nếu ngươi không muốn bị điều đến Vụ Châu làm Bạch Ưng thống lĩnh thì nên thành thật duy trì trạng thái hiện tại đi!”

Chuyện này cũng đang hợp ý của Lý Thanh Sơn, vì hắn cũng muốn yên ổn một quãng thời gian, hiện tại cái danh “thiên tài” không quá quan trọng đối với hắn. Thế nhưng lời tiếp theo của Cố Nhạn Ảnh lại khiến hắn lấy làm kinh hãi, người đang ngầm chiếm lấy thủy vực của hắn không phải là nhân loại, mà là yêu tộc. Người kia muốn dùng cách này để ép hắn xuất hiện, sau đó lại truyền mệnh lệnh của Long Vương Mặc Hải cho hắn, để hắn tới Mặc Hải yết kiến Long Vương.

Một khi nhận được mệnh lệnh chân chính, nếu hắn dám từ chối qua loa thì sẽ lập tức bị Long Vương Mặc Hải và yêu tộc Thanh Châu không dung tha. Không cần bất cứ lý do gì cả, đối với kẻ thống trị mà nói, thuộc hạ kháng lệnh không nghe tức là tội chết.

Lý Thanh Sơn còn định coi xem nếu đó không phải là nhân vật lợi hại gì thì tìm cơ hội dùng phân thân giết. Cũng may hắn đã không làm thế, hắn vẫn chưa muốn đối đầu trực tiếp với Long Vương Mặc Hải, việc này còn phiền phức hơn chuyện Thú Vương nhiều, thế nên dứt khoát để cái tên Bắc Nguyệt này biến mất một khoảng thời gian đi!”

Hoa Thừa Lộ thân thiết nói:

“Có chuyện gì không?”

“Không có chuyện gì, ta trở về Bách Gia kinh viện một chuyến đã. À phải rồi, sau này ta sẽ thường xuyên tới nhìn ngươi.”

Lý Thanh Sơn phi thân mà đi.

Hoa Thừa Lộ sẵng giọng:

“Cái gì mà thường tới nhìn ta, nơi này đâu phải Vân Vũ lâu!”