Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong địa cung bên dưới Nhân Tâm đảo, Sở Thiên lẳng lặng nằm trên một chiếc giường hàn ngọc. Giường hàn ngọc tỏa ra sương mù trắng xóa, thân thể trần trụi của hắn lúc ẩn lúc hiện, vốn dĩ dáng vẻ hắn đã cực kỳ phổ thông rồi, bây giờ cao gầy hơn nhiều nên trông hơi gầy gò yếu ớt, nhưng lại bổ trợ cho khí chất phiêu dật của hắn. Điều tiếc nuối duy nhất có lẽ là khuôn mặt bình thường quá mức kia.

Lư hương hình tiên hạc ở bên cạnh giường hàn ngọc phun ra một tia khói xanh, nó lượn lờ ở xung quanh Sở Thiên tựa như có sinh mệnh, khiến thân thể hắn buông lỏng, từng đoạn xương như lỏng ra. Sở Thiên xụi lơ trên giường hàn ngọc, ngay cả thần trí cũng như lơ lửng theo.

Một bóng dáng màu trắng đi tới trước giường hàn ngọc, duỗi hai tay ra, một tay cầm một thanh tiểu đao sắc bén chỉ dài một tấc, rồi nói rằng:

“Chuẩn bị xong chưa? Ta sắp bắt đầu rồi.”

Giọng nói như có như không, tựa như truyền đến từ nơi xa xôi, Sở Thiên nhìn xuyên qua sương lạnh và làn khói xanh và thấy rõ khuôn mặt của Như Tâm, thế là hắn dùng chút sức lực cuối cùng mà chậm rãi gật đầu, sau đó thần trí không ngừng chìm xuống.

Lý Thanh Sơn từ hành lang đi tới, đứng sóng vai với Hoa Từ. Hắn và Như Tâm cùng rời khỏi Liên Nhạc sơn mạch, khi biết nàng muốn sửa mặt cho Sở Thiên thì đương nhiên hắn phải đến đây xem rồi. Chỉ thấy Như Tâm tập trung tinh thần, thanh đao trong tay dễ dàng tách mở gò má của Sở Thiên, tiến hành giải phẫu đâu vào đấy.

Hoa Từ bỗng liếc mắt ra hiệu cho Lý Thanh Sơn rồi đi về phía ngoài địa cung. Lý Thanh Sơn không hiểu ra sao mà đi theo sau.

---

Đi đến bên ngoài địa cung, Hoa Từ đầu tiên cảm ơn Lý Thanh Sơn, nhưng mà ông già có làn da ngăm đen này cho dù là lúc cảm ơn thì cũng không có vẻ quá nhiệt tình gì, cho Lý Thanh Sơn cảm giác ông là một người khá lạnh lùng.

Hoa Từ sắp xếp ngôn ngữ:

“Như Tâm cũng không phải là tên ngay từ đầu của nàng.”

“Vậy sao? Vậy tên lúc đầu của nàng là...”

Trong lòng Lý Thanh Sơn nảy lên chút suy nghĩ, ngay từ đầu hắn cảm thấy tê này có chút đặc biệt, cũng chưa từng nghe qua có người nào họ Như.

“Tên lúc đầu của nàng không quan trọng. Không dám giấu gì ngươi, hai chữ “Như Tâm” này là do ta lấy, chúng kết hợp lại với nhau sẽ là chữ “Thứ”.”

“Thứ! Khoan thứ rộng lượng sao?”

“Khoan thứ chính bản thân nàng, ta vốn tưởng rằng nàng có thể buông bỏ, làm một y giả ở Thanh Châu, nhưng mà từ Cửu Phủ Diễn Võ đến giờ...”

Hòa Từ không khỏi thổn thức, trên mặt đầy sầu lo.

“Vì sao tiền bối lại đột nhiên nói mấy thứ này cho ta biết?”

“Nếu có một ngày nàng muốn đi đến Vụ Châu, ngươi nhất định phải cản nàng!”

Trong mắt Hoa Từ lóe lên ánh sáng, làm cho Lý Thanh Sơn cảm giác giống như một ông cụ già đang dặn dò di chúc, làm người ta chăm sóc đứa con thơ của ông, nghĩ thầm:

“Ông ta cũng không lạnh nhạt giống như vẻ ngoài lắm.”

“Nếu nàng có việc, ta đương nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Nhưng mà vì sao lại muốn khoan thứ? Nếu đến cuối cùng vẫn không thể tiêu tan được, nàng muốn giết ai, ta sẽ giết giúp nàng là được!”

Trong lời nói bình thản của Lý Thanh Sơn tràn ngập tự tin và quyết tuyệt không ai có thể thay đổi được.

Hoa Từ lại một lần nữa quan sát kỹ Lý Thanh Sơn, cười khổ lắc đầu.

Lý Thanh Sơn muốn hỏi thăm chuyện quá khứ của Như Tâm, Hoa Từ lại không chịu nói:

“Để tự nàng nói cho ngươi biết đi.”

...

Sở Thiên tỉnh táo lại, mở hai mắt, vẫn còn đang ở trong địa cung tối om, ngồi dậy khỏi giường hàn ngọc, sờ mặt mình, bên trên bao phủ một đống lụa trắng.

“Thành công sao?”

“Thất bại rồi, chúc mừng ngươi đã bị hủy dung, sau này nhất định đừng tháo lớp vải trắng này xuống, để tránh cho người ta nhìn thấy rồi khó chịu.”

Như Tâm ngồi ở ngay bên cạnh.

“Đạo hữu lại nói đùa rồi.”

Sở Thiên có thể cảm giác được phần da mặt đã thay đổi, da thịt đã hoàn toàn dung hợp lại với nhau.

Lý Thanh Sơn tò mò nói:

“Mau tháo ra cho chúng ta xem thử, nhìn xem rốt cuộc đã thay đổi như thế nào rồi.”

Trong lúc Sở Thiên hôn mê, Hoa Từ đã tiến hình lần chữa trị tiếp theo, trên cơ bản vết thương trên mặt đều đã khép lại. Từng lớp từng lớp lụa trắng bị vạch trần, hiện ra một gương măt điển trai, mắt như sao đêm, mũi như huyền gan, hai hàng lông mày nghiêng nghiêng cắm vào tóc mai. Ngoài trừ sắc mặt có chút tái nhợt ra, cũng đã coi như mỹ nam tử tiêu chuẩn.

Hơn nữa sau khi khôi phục ký ức khí chất cũng đã thay đổi, làm gì còn nhìn ra chút dấu vết nào của Sở Thiên nữa.

“Thật không biết xấu hổ!”

Lý Thanh Sơn nhếch miệng nói, không ngờ lại từ sửa làm cho bản thân trở nên đẹp trai như thế, cũng lại bội phục sát đất trước kỹ thuật chỉnh dung của Như Tâm.

Sở Thiên lấy gương soi thử, đầu tiên là chắp tay nói với Như Tâm:

“Cảm ơn đạo hữu đã giúp đỡ.”

Sau đó lại cười nói với Lý Thanh Sơn:

“Đây là gương mặt kiếp trước của ta, cũng không phải là tốt đẹp ác xấu. Từ hôm nay trở đi, ta không còn là Sở Thiên nữa!”

...

Trên Vân Hư Đảo, rừng trúc rền vang cũng từng nhộn nhịp một lần, nhưng sau khi trải qua lần tai nạn Cửu Phủ Diễn Võ kia xong, lại trở về quạnh quẽ, làm cho gia chủ Lưu Xuyên Phong vô cùng tiếc hận thở dài, nhưng mà có thể sống sót cũng đã là rất may mắn rồi. Chỉ có thể chờ mau sau này mở viện thí, lại có thể thu được một ít đệ tử có thiên phú.