Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng mà cũng không phải là không có chút lợi ích nào, đó chính là Tiểu thuyết gia của tám phủ khác đều bị thương nặng hơn xa bọn họ, có và nơi đều bị giết sạch, truyền thừa bị chặt đứt, không có bất cứ phủ nào có thể tranh đoạt quyền khống chế Vân Hư Xã với bọn họ nữa.

Tôn Phúc Bách dễ dàng mở rộng Vân Hư Xã ra đến toàn bộ Như Ý Quận, thành lập phân xã ở các phủ thành, căn cơ của Tiểu Thuyết gia lập tức mạnh hơn gấp chín lần, tốc độ tu hành cũng bước lên một tầm cao mới.

Giờ phút này Lưu Xuyên Phong đang đặt bút viết tiểu thuyết mới, đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức quen thuộc đang đến gần, buông bút xuông, đi ra ngoài cửa đón, quả nhiên nhìn thấy một bóng người cao lớn đang sải bước đi đến.

Sau khi Lý Thanh Sơn vượt qua lần thiên kiếp thứ hai xong, Đại Diễn Thần Phù cũng được thay da đổi thịt, lên đến một cảnh giới mới, hơn nữa sức mạnh bên trong Đại Diễn Thần Phù cũng đang liên tục tăng vọng, biết được hơn phân nửa là nhờ công lao của Tôn Phúc Bách. Cái cảm giác không cần tốn quá nhiều công sức tu hành mà vẫn đủ để có thể liên tục trở nên mạnh hơn này thật đúng là rất không tồi.

Tin tức Lý Thanh Sơn xuất quan được lan truyền ra ngoài, mọi người rối rít chạy đến Vân Hư Đảo cảm ơn, nhưng mà lại không gặp được hắn. Lý Thanh Sơn đã rời đi Thanh Hà Phủ, bay đến Như Ý Quận thành, đi đến trước cửa của Đại tướng quân phủ, sau khi thông báo xong đi đến gặp Hàn An Quân, trên người hắn lại càng hiều khí túc sá, lẻ loi một mình đứng ở đằng kia, khí thế giống như một đội quân đông đúc.

Nhưng mà sau khi nhìn thấy Lý Thanh Sơn thì cũng đã trở nên dịu đi rất nhiều, đầu tiên là nói lời cảm ơn. Nếu không có Lý Thanh Sơn thì Hàn Thiết Y chắc chắn đã chết trong tu là tràng kia, cho dù là đối với hắn hay là đối với Hàn gia thì cũng đều là ân tình cực lớn.

Lý Thanh Sơn không thèm để ý cười nói:

“Đều là người một nhà, cần gì phải khách sáo như thế! Thấy nhạc phụ bình yên vô sự, lại đột phá thiên kiếp lần thứ hai, mới thật là đáng mừng, sau này còn cần ngài chiếu cố nhiều hơn.”

“Hừ, tiểu tử ngươi đã bái nhập vào môn hạ của Bất Nộ Tăng, cần gì đến lượt ta chiếu cố.”

Hàn An Quân nói, lấy một hộp gấm từ trong túi bách bảo ra, đưa cho Lý Thanh Sơn.

Lý Thanh Sơn vừa mở ra đã thấy, bên trong rõ ràng là một viên nguyên linh đan, lập tức đưa lại cho Hàn An Quân:

“Vẫn là để lại cho Thiết Y đi! Ta không cần, chỉ cần sau này ngài đừng nói mấy lời nói khó nghe kia trước mặt Quỳnh Chi, làm nàng khó chịu là được rồi.”

Hàn An Quân cũng không chối từ nữa, biết Lý Thanh Sơn đã thắng hoàng tử Tự Khánh một vố to đến mức làm người ta phải líu lưỡi, càng biết hắn đưa cho Hàn Quỳnh Chi năm viên đạo hạnh đan để tu luyện, giá trị của thứ đó cũng không thua gì nguyên linh đan, nếu thật sự muốn tính cho rõ ràng minh bạch thì cũng không thể nào làm được.

“Ta là phụ thân của nàng, có một vài lời nhất định phải nói, nàng có nghe hay không là chuyện của nàng, ta cũng sẽ không lải nhải nữa.”

Hàn An Quốc nói, đột nhiên cảm giác có gì đó không đúng, nhìn chăm chú vào Lý Thanh Sơn, giật nảy mình, có chút không dám tin hỏi:

“Ngươi đã vượt qua thiên kiếp lần thứ hai rồi?”

Lý Thanh Sơn chỉ sử dụng thủ đoạn liễm khí bình thường chứ không sử dụng đến sức mạnh của linh quy, muốn giấu diếm tu sĩ Trúc Cơ đương nhiên là không thành vẫn đề, nếu tu sĩ Kim Đan không điều tra rõ ràng thì cũng có khả năng sẽ bị xem nhẹ, nhưng nếu cẩn thận tra xét thì sẽ phát hiện vấn đề ngay.

“Ngài đã nhận ra rồi, nhưng mà xin hãy giữ bí mật giúp ta, việc này tạm thời không nên tiết lộ.”

Cho dù tâm tính của Hàn An Quân kiên nghị như thiết, lúc này cũng không khỏi thở dài thành tiếng, hắn vất vả tôi luyện không biết bao nhiêu năm, tu hành ngày đêm, lại trở qua vô số cuộc khảo nghiệm hiểm ác bên trong tu la tràng, cuối cùng mới vượt qua được một bước này, không ngờ vừa mới quay đầu đã phát hiện thằng nhóc này đã đuổi theo kịp, loáng thoáng còn vẻ như sắp sửa sóng sau đè sóng trước, đây không phải là hai chữ “thiên tài” có thể hình dung được nữa rồi.

Rời khỏi Đại tướng quân phủ, nhưng Lý Thanh Sơn cũng không đi gặp Hàn Quỳnh Chi, nàng cũng đang bế quan, muốn luyện hóa hoàn toàn dược tính bên trong viên đạo hạnh đan kia thì cũng phải tốn không ít thời gian.

Không lâu sau, Thanh Hà Phủ lại một lần nữa mở ra viện thí, Lý Thanh Sơn gặp được một gương mặt điển trai quen thuộc trong đám đệ tử đến tham gia thi cử, người đó tỏa sáng rực rỡ trong kỳ viện thí này, còn chói mắt hơn Sở Thiên trước kia rất nhiều.

“Sở Thiên đã chết, từ hôm nay trở đi, tôi tên là Lâm Huyền, mong rằng sau này gặp lại các vị đừng gọi sai tên.”

Dưới ánh mắt trời xán lạn, tinh thần Lý Thanh Sơn cũng có chút hoảng hốt, nhớ lại lời nói cuối cùng của người đàn ông tên Sở Thiên từng nói khi còn ở trong địa cung tăm tối kia.

Lâm Huyền là tên hắn tự bịa ra sao? Hay là tên trước đây. Hắn không hiểu được, chỉ biết, lần này nữ nhân Tiền Dung Chỉ kia gặp nạn rồi, đây là một địch nhân còn khủng bố hơn Tự Khánh, Ác Đan nhiều.