Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tất cả gia chủ tập hợp lại với nhau, nhìn mặt nước đang dao động kia, vì lúc trước bàn thủy nguyệt đã bị tên yêu nghiệt Bắc Nguyệt kia cầm đi, cho nên mới phải dùng mặt thủy kính này để quan sát học viên mới, là do Lý Thanh Sơn am hiểu pháp thuật thủy hệ nhất thi triển ra.

Lý Thanh Sơn dựa vào cửa sổ, lười biếng nhìn về phía Long Xà hồ sóng nước lóng lánh, đối với hắn mà nói, cuộc sống bình tĩnh như thế này đúng là rất lâu rồi không có, có cảm giác như tất cả xương cốt đều đang nở ra, thả lỏng lại.

Trên thực tế trong khoảng thời gian này hắn cũng không rảnh rỗi, đi một chuyến đến Thiên Long Thiền Viện, bẩm báo tu vi hiện tại của hắn cho Bất Nộ Tăng biết, Bất Nộ Tăng cũng liên tục cảm thán trước tốc độ tu hành khủng bố của hắn, điều đáng tiếc duy nhất chỉ là thứ hắn cô đọng là thương hải châu chứ không phải là xá lợi tử của Phật gia.

Sau đó Bất Nộ Tăng đồng ý cho hắn tiến vào tầng thứ bảy của trấn ma tháp, hắn vô cùng cẩn thận, trải qua một trận khổ chiến, cuối cùng cũng đi đến trước pho tượng trấn ma thứ bảy, lĩnh ngộ bức Trấn Ma Đồ Lục thứ bảy. Mà may cái là bây giờ hắn đã có thể tự do ma hóa, ngụy trang thành Ma tộc, sẽ không bị đám ma tộc kia tấn công tập thể.

Tu vi của hắn cũng theo đó mà tiến thêm một bước, tâm ma càng thêm lộng lẫy, sau khi ma hóa có thể đủ để đối kháng với tu sĩ Kim Đan trung kỳ thậm chí là hậu kỳ. Nhưng mà không thể gặp được Tiểu An mà hắn muốn gặp nhất, chỉ nghe nói nàng đang khổ tu ở Bồ Đề Viện, không nói chuyện với bất cứ người nào, nghe nói là đang tu Bế Khẩu Thiền, nhưng Bất Nộ Tăng nói nàng chỉ là không muốn nói chuyện với người khác mà thôi.

Mang theo một chút không cam lòng, Lý Thanh Sơn rời khỏi Thiên Long Thiền Viện, trước khi đi, Bất Nộ Tăng khuyên bảo hắn:

“Các ngươi đều quá nhanh, nên dừng lại một chút, suy nghĩ một lúc.”

Lý Thanh Sơn tự hỏi xong, vô cùng đồng ý, hắn từ một thiếu niên không biết cái gì, kiêm tu hai loại công pháp nhân yêu, tới cảnh giới như hiện tại cũng chỉ tốn mười nàm. Mà Tiểu An cũng tương tự như thế. Từ một tiểu quỷ sợ nắng sợ sáng, đến bây giờ sát thi giống như giết chó cực kỳ ngầu.

Dù có thiên tư xuất sắc như thế nào thì cũng cần có thời gian nhất định để lắng đọng lại, người tu hành mạnh mẽ khó có thể học cấp tốc, cho nên Ngưu ca mới có thể cho hắn thời gian một vạn năm.

Có lẽ sức mạnh của phượng hoàng và linh quy không phải là không thể hòa vào nhau, mà là hắn bỏ quá ít thời gian và tinh lực vòa việc này, cứ luôn muốn giải quyết vấn đề sớm, làm tu vi tiến bộ vượt bậc. Hiện tại xem ra thì lại không đơn giản như thế, nếu không có đường tắt, vậy thì cứ bò từng bước một về phía trước đi!

Giờ phút này, hắn lười biếng ngồi trên lầu, phân thân cảnh trong gương lại đang ở sâu trong lòng đất, ngâm mình bên trong dung nham địa hỏa, chịu đựng đau đớn liệt hỏa đốt người, có thể vỡ tung bất cứ lúc nào, hắn cần phải liên tục điều khiển yêu khí, tiến hành chữa trị cơ thể, mới có thể tiếp tục chịu đựng được.

Sau khi vượt qua lần thiên kiếp thứ hai rồi, hắn lĩnh hội thiên địa đại đạo, ảo diệu tự nhiên càng sâu hơn, hắn cũng dần dần tìm ra một ít con đường về đạo thủy hỏa tương dung, không còn không hiểu ra sao, không biết phải làm như thế nào giống như lúc trước.

“Thanh Sơn, chờ kết thúc rồi, cùng nhau đến Vân Vũ Lâu uống vài chén, thế nào?”

Ngụy Ương Sinh đột nhiên nói, tuy rằng vẻ mặt cũng không coi như là nịnh nọt lấy lòng, nhưng cũng tràn đầy kính sợ.

Trên thực tế, tuy rằng Lý Thanh Sơn không quá để ý, nhưng mà hắn vẫn luôn là trung tâm sự chú ý của mọi người. Dù là người lạnh nhạt như Hàn Thiết Y, sau khi được Hàn An Quân ậm ừ ám chỉ xong, ánh mắt khi nhìn về phía hắn cũng đã có chút khác biệt. Người duy nhất không xem hắn ra gì cũng chỉ có gia chủ Như Tâm của Y gia mà thôi, ít nhất thì mặt ngoài chính là như thế.

“Được thôi, Vân Vũ môn còn chưa đóng cửa sao?”

Lý Thanh Sơn sảng khoái đồng ý, hắn lại không phải loại tu sĩ khổ tu, có cơ hội chè chén rượu ngon, sao có thể từ chối được.

“Con rết trăm chân có chết vẫn còn giãy dụa, huống chi là một môn phái lớn như thế, chẳng qua hình như gần đây cũng có không ít phiền phức, dù sao cũng không có căn cốt, không bằng Thanh Sơn ngươi tiếp nhận nó đi.”

Liễu Trường Khanh cười tiếp lời, đề nghị với Lý Thanh Sơn.

Sau khi Vưu mỗ mỗ bị giết, Thu Hải Đường biến mất, Vân Vũ Môn như rắn mất đầu, không chỉ bên trong sụp đổ, bên ngoài cũng có rất nhiều nguy cơ, trở thành mục tiêu của rất nhiều thế lực.

Liễu Trường Khanh vốn định nhân cơ hội này để thu gom nó, nhưng mà nghĩ tới nghĩ lui, vẫn quyết định từ bỏ, Lý Thanh Sơn phải mạo hiểm cực lớn mới có thể giúp đỡ Thu Hải Đường chạy thoát, cuối cùng lại để hắn lấy hết chỗ tốt, nếu như đôi bên xuất hiện khúc mắc gì đó, vậy thì mất nhiều hơn được, chỉ dựa vào thân phận tri phủ để duy trì hiện trạng của Vân Vũ Lâu, vừa không đến mức sụp đổ, cũng không để ai có thể lấy được.

“Ta? Ta sẽ suy xét một chút!”

Lý Thanh Sơn vốn định nói hắn lấy thứ kia có ích lợi gì, nhưng mà nghĩ lại thì đây dù sao cũng là môn phải của Thu Hải Đường, sau này nếu có cơ hội, có thể trả lại cho Thu Hải Đường cũng không tồi.