Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Một năm trước, vì để tăng thêm tài nguyên cho Vân Hư xã mà Lý Thanh Sơn đã chính thức tiếp quản Vân Vũ lâu, tất cả mọi đệ tử Vân Vũ môn đều đến yết kiến hắn. Tất nhiên hắn cũng không rảnh để quan lý Vân Vũ lâu, vậy nên hắn cần một người đại diện cho mình.
Thế là Lý Thanh Sơn đã chọn một người trong số đám đệ tử, người đó chính là Linh Lung. Tu vi của nàng cũng bình thường, khi đó mới tới luyện khí tầng thứ sáu, lý do hắn chọn nàng thì thực ra cũng khá tùy ý. Khi các nữ đệ tử khác ngẩng đầu ưỡn ngực, cố gắng phô bày sức hấp dẫn của mình thì chỉ có nàng cúi đầu lộ ra vẻ xấu hổ dưới ánh nhìn chăm chú của hắn, phong thái trong một giây đó khá là rung động lòng người.
Linh Lung vẫn nhớ rõ tình hình khi đó, hắn cười hỏi:
“Ngươi tên gì?”
“Linh Lung.”
“Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là môn chủ của Vân Vũ môn.”
“Hả!?”
Thế là vận mệnh của nàng xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất, thay đổi lớn nhất là nàng có một nam nhân. Giây phút khi hắn chọn nàng làm môn chủ, ở trong ánh mắt của tất cả mọi người thì nàng đã trở thành “đồ riêng” của hắn, ngay cả bản thân nàng cũng cho rằng như thế.
Trước giờ tu vi của nàng luôn yếu nhất trong Vân Vũ môn, nhưng không có một ai dám làm trái, những sư huynh sư tỷ tràn đầy kiêu ngạo trước đây cũng đều cúi đầu nghe theo. Khi đi tới Vân Vũ lâu, ngay cả những tu sĩ Trúc Cơ vô cùng mạnh kia cũng khách khí với nàng. Vì có vẻ “khéo léo linh hoạt” nên nàng cũng thích ứng với thân phận mới rất nhanh, quản lý Vân Vũ môn ngay ngắn rõ ràng.
Lý Thanh Sơn kéo nàng đến trước người, mân mê gò má của nàng rồi cười nói:
“Hiện tại cũng như thế?”
“Linh Lung là cam tâm tình nguyện, như thế là thế nào?”
“Chỉ mong sau này ngươi không phải hối hận!”
Lý Thanh Sơn khiến toàn thân Linh Lung cứng đờ, như ngay lúc đó nàng cũng không để trong lòng. Danh tiếng của Lý Thanh Sơn như mặt trời ban trưa, đừng nói là Thanh Hà phủ, cho dù ở toàn bộ Như Ý quận thì cũng là uy danh hiển hách, lại có Thiên Long thiền viện là một trong tam đại tông môn của Thanh Châu làm chỗ dựa, còn ai có thể làm gì được hắn.
“Linh Lung tuyệt đối sẽ không hối hận.”
“Đi thôi, chúng ta trở lại nào, xem Hoa công tử uống ra sao rồi, có vui vẻ hay không!”
Lý Thanh Sơn cười cười rồi không nói gì nữa.
Vừa mới trở lại lầu thì Hoa Thừa Tán đã kéo hắn một cái:
“Ngươi đi đâu? Chắc không phải là đi trộm hương cắp ngọc chứ, mau tới uống rượu!”
Lý Thanh Sơn nhận lấy ly rượu hắn đưa tới, nhìn khuôn mặt tươi cười điển trai của hắn mà chợt hỏi:
“Có tác dụng không?”
Hoa Thừa Tán sửng sốt một lát, trong nụ cười xuất hiện chút cay đắng:
“Hình như không có tác dụng gì!”
Một năm qua, Hoa Thừa Tán cũng thay đổi rất nhiều, từ si tình lang trước đây biến thành nam tử phong lưu trái ôm phải ấp, say mê Hồng lâu.
“Không có tác dụng mà còn uống!”
Trong ánh mắt của Lý Thanh Sơn, Hoa Thừa Tán thật sự giống tiểu cô nương thất bại trong tình cảm nên đến quán rượu mua say rồi tự đắm mình trong trụy lạc. Hắn cũng không có thành kiến với việc uống rượu lên giường, nhưng hắn tin sau khi Hoa Thừa Tán tỉnh rượu mà nhìn thấy một nữ tử xa lạ ở bên cạnh thì chắc chắn tâm trạng không vui vẻ như nam nhân bình thường, chỉ sợ còn đau khổ vì bị vấy bẩn.
“Nếu không thì còn làm gì được?”
Hoa Thừa Tán cười nói trong cơn say rượu, ban đầu khi hắn quyết định buông tay thì còn cảm thấy thoải mái, nhưng sau đó thì lại cảm thấy đau khổ và xoắn xuýt sâu sắc hơn. Tim không có kiếm sắc, khó chém đứt tơ tình!
Bộp!
Một cái tát vang dội đập thẳng lên mặt Hoa Thừa Tán, chỉ một thoáng mà trên Vân Vũ lâu hoàn toàn yên tĩnh lại, tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn Lý Thanh Sơn, không ngờ hắn lại đột nhiên ra tay tát bằng hữu tốt của mình.
“Lý đại ca!”
Hoa Thừa Lộ kêu thất thanh, Hàn Thiết Y thì đứng dậy, sắc mặt cũng thay đổi. Từ nhỏ đến lớn, Hoa Thừa Tán chưa bao giờ bị nhục nhã như vậy.
Lý Thanh Sơn nói:
“Tỉnh lại đi đại ca à, chẳng lẽ ta không bị từ chối giống ngươi sao?”
Đầu tiên Hoa Thừa Tán cũng tức giận nhưng sau đó lại tự nở nụ cười, vuốt dấu tay trên mặt và nói:
“Ta khác với ngươi, tuy điểm nào của ngươi cũng mạnh hơn ta nhưng ngươi hoàn toàn không hiểu tình cảm là thứ gì, ta có thể không chiếm được nàng, nhưng không thể không yêu nàng!”
Bộp!
Lý Thanh Sơn không nói hai lời, lại tát một cái nữa:
“Trước mặt nhiều người như vậy mà nói đến mức ta cũng thấy ê răng, cái bạt tay của ta là tràn ngập tình bằng hữu đấy, ngươi cố gắng lĩnh hội cho ta. Hừ, ta đã muốn làm như vậy từ lâu rồi!”
Hàn Thiết Y quát lên:
“Thanh Sơn, dừng tay!”
Lý Thanh Sơn túm lấy Hoa Thừa Tán rồi phóng lên trời, trong nháy mắt đã biến thành một điểm đen nhỏ.
“Ngươi muốn mang ta đi đâu?”
Hoa Thừa Tán kinh hoảng nói, cuồng phong gào thét bên tai, bỏ lại Thanh Hà phủ nhanh chóng trở nên nhỏ bé ở phía sau.
“Đi trị tật xấu của ngươi!”
Chốc lát sau, một đầm lớn hiện ra trên đường chân trời, nó lấp lóe tia sáng trong veo dưới ánh trăng màu bạc. Hoa Thừa Tán híp mắt lại:
“Long Xà hồ!”