Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Trước tiên phải tỉnh rượu đã!”
Lý Thanh Sơn bỗng hạ xuống rồi ấn Hoa Thừa Tán vào trong nước, bọt nước cuồn cuộn kéo lê thành một cái rãnh nước ở trên mặt hồ. Họ duy trì tư thái như vậy mà tiến vào Bách Gia kinh viện, đi tới Y gia ở trên Nhân Tâm đảo.
Hoa Thừa Tán thân bất do kỷ bị hắn xách lên:
“Ngươi dẫn ta tới đây làm gì?”
Lẽ nào Y gia trị được tâm bệnh của hắn sao?
Ầm ầm ầm!
Lý Thanh Sơn gõ vang một cánh cửa phòng, cửa vừa mở thì đã thấy Như Tâm mặc nguyên một bộ đồ trắng đi ra. Một năm qua, nàng khổ cực tu luyện Vân Lô Thiên Thư khiến da thịt cũng lộ ra vẻ trơn bóng như bạch ngọc, làm nên cho đôi mắt đen láy tựa như được chấm nước sơn. Trước hết nàng liếc mắt nhìn Hoa Thừa Tán toàn thân ướt đẫm, sau đó lại nói với Lý Thanh Sơn bằng giọng điệu tràn ngập vẻ xem thường:
“Cuối cùng ngươi cũng muốn ra tay với nam nhân rồi!”
“Sai, ta không thích nam nhân. Vì thế xin ngươi giúp ta một chuyện nhé?”
Nghe Lý Thanh Sơn nói mà trong lòng Hoa Thừa Tán đầy lo sợ, không biết Lý Thanh Sơn dẫn hắn đến gặp Như Tâm để làm gì, tuy hắn thông minh tuyệt đỉnh nhưng với Lý Thanh Sơn thì không thể suy đoán theo lẽ thường, dù sao cũng là yêu ma muốn làm gì thì làm mà.
“Giúp cái gì?”
Lý Thanh Sơn mỉm cười khẽ:
“Thiến hắn!”
“Không được! Lý Thanh Sơn, ngươi điên rồi!”
Hoa Thừa Tán bắt đầu giãy dụa mãnh liệt, nhưng sao địch nổi một thân thần lực của Lý Thanh Sơn chứ, thậm chí chẳng điều động được xíu linh lực nào.
“Chẳng phải chỉ là một nữ nhân thôi sao, ta xem ngươi thành thái giám rồi thì còn yêu kiểu gì! Nếu ngươi không muốn làm thái giám thì cũng không sao, đừng sợ, với y thuật tuyệt vời của Như gia chủ thì biến ngươi thành nữ nhân cũng được ấy chứ.”
Như Tâm nở nụ cười:
“Ta có thể thử một lần! Với sắc đẹp của Hoa đạo hữu, nếu biến thành nữ nhân thì nhất định sẽ khuynh thành tuyệt thế.”
“Ta không muốn biến thành nữ nhân!”
Lý Thanh Sơn nói:
“Vậy thì biến thành thái giám!”
“Cũng không được!”
Như Tâm nói:
“Cũng có thể biến thành người Âm Dương!”
“Ta không muốn biến thành gì hết. Thanh Sơn, ngươi bình tĩnh chút đi, đây là chuyện của riêng ta, không liên quan gì đến ngươi!”
Hai người này cứ ngươi một lời ta một một lời lập tức khiến Hoa Thừa Tán hoàn toàn tỉnh rượu, nước trên người còn chưa khô thì đã đổ một lớp mồ hôi lạnh.
“Cũng là vì ta không nhìn nổi cái dáng vẻ hèn nhát này của ngươi đấy, đã đến bước này rồi mà còn để mặc ngươi được à?”
Lý Thanh Sơn nở nụ cười bỡn cợt, xách Hoa Thừa Tán lên đi vào trong phòng, tiện tay thả trên mặt đất rồi nói với Như Tâm:
“Ngươi luyện chế Vong Thủy thế nào rồi?”
“Sau khi trải qua lần luyện chế lại từ đầu của ta thì hiệu quả cũng không tệ, có điều vẫn chưa tìm được vật thí nghiệm thích hợp, dù sao cũng là muốn nhắm đến tu hành giả.”
Như Tâm lộ ra vẻ khổ não.
Hoa Thừa Tán cảm nhận thấy cấm chế trên người đã được giải trừ thì bò lên muốn xông ra ngoài cửa, nghe thấy lời ấy thì hắn lại dừng bước:
“Vong Thủy?”
Như Tâm cười nói:
“Một loại thuốc nước có thể khiến người ta lãng quên một vài thứ, lẽ nào Hoa đạo hữu đồng ý thử sao?”
Một năm qua, ngoài tu hành thì nàng cũng chỉ luyện chế thuốc nước. Vì để nhớ lại nhiều ký ức của kiếp trước hơn mà Sở Thiên - cũng chính là Lâm Huyền của hiện tại đã xin nàng luyện chế Ức Thủy có hiệu lực mạnh hơn.
Trong Vạn Tượng Thiên Thư, bản thân Vân Lô Thiên Đỉnh am hiểu nhất là luyện đan thuật, mà Như Tâm cũng được tính là thiên tài trong đạo này, hơn nữa có Lâm Huyền hỗ trợ cải tiến phương phương phối chế nên hiệu lực của Ức Thủy càng ngày càng mạnh. Mà cùng lúc đó thì nàng cũng luyện chế Vong Thủy mạnh đối lập với Ức Thủy.
Hoa Thừa Tán nhìn Lý Thanh Sơn chặn ở trước cửa mà cười khổ nói:
“Xem ra ta không có lựa chọn khác!”
Lý Thanh Sơn nói:
“Không muốn thì thiến đi!”
Hoa Thừa Tán xoay người lại nói với Như Tâm:
“Vong Thủy này...thực sự có tác dụng sao?”
“Cần ngươi chủ động phối hợp, nếu trong lòng bài xích dược hiệu, không nhớ kỹ không được thì tác dụng sẽ kém đi nhiều!”
Như Tâm lấy một bình thuốc nước màu tím nhạt ra, nhẹ nhàng lắc lư trong tay một hồi.
Trong lòng Lý Thanh Sơn hơi lay động, nhẹ nhàng liếc mắt một cái rồi cau mày nói:
“Nên nhớ thì sẽ nhớ kỹ, muốn quên làm gì!”
Tuy Như Tâm không chịu thẳng thắn tất cả nhưng Lý Thanh Sơn biết trong lòng nàng còn chứa đựng sự thù hận to lớn. Nàng không chịu nói là vì kẻ thù cực kỳ mạnh, dù với sức mạnh của Bắc Nguyệt thì cũng sẽ gặp nguy hiểm, cho nên mới không chịu để hắn bị cuốn vào trong đó. Nhưng từ lâu Lý Thanh Sơn đã quyết định, bất kể khi nào nàng muốn tới Vụ Châu thì hắn chắc chắn sẽ đi theo bên cạnh, giúp nàng chấm dứt mối thù.
“Yêu nghiệt nhà ngươi lo chuyện không đâu!”
Như Tâm lườm hắn một cái.
“Ta cứ muốn lo chuyện không đâu đấy, ngươi làm gì được ta!”
“Các ngươi…”
Sao Hoa Thừa Tán còn không hiểu nữa, hiển nhiên Như Tâm nhận ra Bắc Nguyệt.
“Nói nhảm ít thôi, ngươi uống hay không?”
Hoa Thừa Tán cắn răng nói:
“Ta uống!”
Hy vọng uống cạn một chén này thì có thể buông bỏ chấp niệm trong lòng, có thể quên đi nàng.