Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chất lỏng màu tím chảy vào trong bụng, Vong Thủy từ từ nhộn nhạo cả lên, ánh mắt Hoa Thừa Tán bắt đầu mông lung chẳng khác nào uống ngàn chén rượu ngon, bóng người của Lý Thanh Sơn và Như Tâm cũng trở nên mờ nhạt.

Hắn không nói ra được là vị gì, không phải ngọt cũng không đắng, có một loại cảm giác trống vắng sâu trong tận xương tủy, đến mức trái tim cũng mấy cảm giác theo.

“Hoa đạo hữu hãy nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại thứ mà ngươi muốn quên, phát huy hiệu quả của Vong Thủy!”

Giọng nói của Như Tâm như truyền đến từ nơi xa xôi, mờ ảo chẳng khác gì sợi tơ nhện có thể bị gió thổi đứt bất cứ lúc nào.

Hoa Thừa Tán nhắm mắt lại, hoàn toàn không cần cố sức, có một số việc không nhớ tự nhiên khó quên, từ lần đầu kinh sợ như gặp thiên nhân cùng với những lời nói, bức vẽ sau này, tất cả đều không thể chờ đợi mà tuôn trào từ nơi sâu trong hồi ức, một cái nhíu mày hay một nụ cười cũng ngọt ngào vô cùng, nhưng cũng là ngọn nguồn của sự đau khổ.

Thế nhưng đột nhiên những hồi ức này lại trở nên phai nhạt, tựa như được dòng nước giội rửa hết lần này đến lần khác vậy, tung bay xa vời không thể ngăn cản.

Hoa Thừa Tán vươn tay ra theo bản năng, tựa như muốn bắt được những hồi ức kia, gần như kháng cự lại theo bản năng, nhưng sự cố gắng này lại để Vong Thủy phát huy dược hiệu đến cực hạn.

Lý Thanh Sơn ở bên cạnh nhìn, chỉ thấy Hoa Thừa Tán chau mày, nửa quỳ trên mặt đất, khắp khuôn mặt là vẻ đau khổ không nỡ, khiến hắn không khỏi thở dài một tiếng:

“So sánh với hắn thì có lẽ ta thật sự không hiểu tình cảm là thứ gì!’

Như Tâm nói:

“Sinh ra là người, ai mà vô tình được. Bỏ lá trà vào một bình nước thì có được một bình trà, nhưng nếu bỏ vào trong vại nước thì mùi vị sẽ cực kì nhạt. Nếu ném vào trong bể nước thì ai nhìn ra được sự thay đổi chứ?”

Lý Thanh Sơn cười ha hả:

“Cảm ơn ngươi đã khích lệ, hiếm khi nghe được lời hay từ miệng ngươi. Nhưng ta không phải là bể nước, mà chỉ muốn dung hợp trăm con sông, trở thành đại dương mênh mông cơ.”

“Thực ra ta muốn nói là ngươi không phải người!”

“...Ta biết ngay, ngươi mới không phải người!”

“Dị nhân cũng là người nha!”

Như Tâm giơ ngón trỏ lên, nhẹ nhàng lắc lư.

“Ầm ầm ầm!”

Đúng vào lúc này có tiếng gõ dữ dội truyền đến từ ngoài cửa, Lý Thanh Sơn mở cửa phòng thì thấy Hàn Thiết Y xông lên, nhìn Hoa Thừa Tán nhắm chặt hai mắt, nửa quỳ trên mặt đất với vẻ đau khổ thì túm chặt lấy cổ áo Lý Thanh Sơn:

“Ngươi làm gì rồi?!”

“Ca!”

Hoa Thừa Lộ vội vã chạy tới nâng Hoa Thừa Tán dậy, sau đó ngoái đầu nhìn lại và nói:

“Thống lĩnh, sao ngươi có thể như vậy!”

“Buông tay, có là tiểu cữu thì ta cũng đánh đấy!”

Lý Thanh Sơn cảnh cáo Hàn Thiết Y rồi nói với Hoa Thừa Lộ:

“Yên tâm, ta làm như này cũng là vì tốt cho hắn. Bảo đảm sau khi hắn tỉnh lại thì sẽ hoàn toàn thay đổi, làm người một lần nữa.”

“Thừa Lộ!”

Hoa Thừa Tán từ từ tỉnh lại, hắn còn nhớ Lý Thanh Sơn dẫn hắn tới Bách Gia kinh viện, nhưng nguyên do là gì thì lại quên chẳng còn một mống. Với trí tuệ của mình, chẳng mấy chốc Hoa Thừa Tán đã nhận ra trong trí nhớ của mình xuất hiện rất nhiều khoảng trống, kể cả những chuyện còn nhớ cũng trở nên không hề logic, tựa như một câu chuyện xưa bị chia năm xẻ bảy.

Đúng rồi, ta vừa uống Vong Thủy, nhưng đến cùng ta đã quên cái gì?

Hắn cố nhớ lại theo bản năng nhưng cũng không thu hoạch được gì, tất cả tâm tư đều bị hút vào một chỗ trống, trong lòng cũng trống trải nhưng lại cảm thấy thoải mái trước nay chưa từng có.

Lý Thanh Sơn nhẹ nhàng vung tay lên, Hàn Thiết Y lập tức bay ra ngoài và ngã vào trong hồ nước. Sau đó hắn ngồi xổm ở trước mặt Hoa Thừa Tán, hiếu kỳ hỏi:

“Này, Thừa Tán, ngươi còn nhớ Cố Nhạn Ảnh không?”

“Hóa ra nàng tên là Cố Nhạn Ảnh à!”

Thế là Lý Thanh Sơn lập tức ngửa đầu lên nói với Như Tâm:

“Chất lượng thuốc của ngươi không ổn tí nào, quên một cái tên thì có ích lợi gì? Trả hàng, đền tiền!”

Như Tâm nhíu mày nói:

“Không thể nào! Lẽ nào cái gọi là si tình thật sự chống lại được tác dụng của Vong Thủy?”

Hoa Thừa Tán đứng dậy, trong con người lấp lóe tia sáng minh mẫn:

“Cũng không phải như vậy, ta thật sự đã quên nàng, chỉ là vẫn đoán ra được sự tồn tại của nàng thông qua những ký ức khác, bao gồm cả giới tính và thân phận cũng khá rõ ràng. Y thuật của Như đạo hữu quả là cực kỳ tuyệt diệu, Hoa Thừa Tán xin cảm tạ.”

Với trí tuệ của Hoa Thừa Tán, trong tình huống nắm giữ một lượng lớn sự thật làm cơ sở thì việc bù đắp những chỗ trống kia cũng không phải việc khó.

“Ca, chuyện này có phải thật không?”

Hoa Thừa Lộ rất vui mừng, nếu Hoa Thừa Tán không có nút thắt trong lòng này, chỉ với thiên phú của hắn thì đã đạt Trúc Cơ thành cơ thành công từ lâu rồi, hiện tại cũng đã đã đến trung kỳ, thậm chí có khả năng đạt tới hậu kỳ.

Hàn Thiết Y phi thân quay lại, nghe thấy lời ấy thì cũng hơi sửng sốt, hiểu rõ ý nghĩa trong lời đó. Hắn đã quen biết với Hoa Thừa Tán từ nhỏ, dù hắn đã được coi là thiên tư bất phàm nhưng cũng tự nhận cả thiên phú và trí tuệ đều có sự chênh lệch với Hoa Thừa Tán.