Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Ta còn lo sẽ tạo ra rất nhiều tác dụng phụ, nếu là người bình thường thì chỉ sợ sẽ dẫn đến tư duy hỗn loạn. Thấy Hoa đạo hữu như vậy thì ta yên tâm rồi. Đã có tác dụng thì trả tiền đi!”

Như Tâm vươn tay ra.

Lý Thanh Sơn nói:

“Này còn muốn lấy tiền?”

Như Tâm nheo mắt nhìn hắn và nói:

“Lẽ nào dược hiệu không tốt thì phải đền tiền, dược hiệu tốt thì không trả tiền sao? Nếu ngươi muốn thể hiện nghĩa khí thì tự mình thanh toán tiền đi.”

Lý Thanh Sơn nói:

“Bao nhiêu tiền?”

“Một triệu linh thạch.”

“Mơ đi!”

“Lẽ nào Hoa đạo hữu còn không đáng một triệu linh thạch sao? Ta đã biến hắn từ tên rắc rưởi mắt toét thành thiên tài thông minh lanh lợi kia đó!”

Tên rác rưởi mắt toét! Khóe miệng Hoa Thừa Tán hơi run rẩy, không ngờ Lý Thanh Sơn lại kiên quyết nói:

“Đương nhiên hắn không đáng một triệu linh thạch!”

“Vậy ngươi cảm thấy nên đáng bao nhiêu!”

“Một trăm viên, không thể nhiều hơn nữa!”

Hoa Thừa Tán muốn nói lại thôi.

Như Tâm còn muốn tranh luận tiếp nhưng liếc nhìn Hoa Thừa Tán thì lại thở dài nói:

“Được, coi như ngươi nói có lý, một trăm thì một trăm!”

Hoa Thừa Lộ bật cười hì hì.

Chỉ thấy gân xanh của Hoa Thừa Tán nảy lên, cái gì mà có lý! Mới vừa rồi còn nói ta là thiên tài thông minh lanh lợi, ý là chữa khỏi rồi cũng chỉ đáng một trăm viên linh thạch thôi sao? Hóa ra nói nửa ngày chỉ là nói xa nói gần mắng ta sao?

“Mong hai vị không tiếp tục thảo luận giá trị của ta nữa!”

Hoa Thừa Tán cúi người về phía Lý Thanh Sơn:

“Thanh Sơn, cảm ơn ngươi.”

Lý Thanh Sơn vung tay lên:

“Không cần khách khí.”

Hoa Thừa Tán nói:

“Chỉ là đã có linh dược như vậy, tại sao ngươi còn muốn đánh ta hai bạt tai?”

“Cái này á, ha ha, được rồi, đừng vướng mắc những vấn đề nhỏ này nữa, chúng ta trở về uống tiếp, để chúc mừng ngươi một phen!”

Hoa Thừa Tán đành chịu, nói:

“Hay là đổi nơi khác đi, vừa hay mọi người đã trở lại, ta thấy rừng trúc trên Vân Hư đảo cũng không tệ.”

Vài đạo độn quang bay qua bầu trời đêm, mấy người Liễu Trường Khanh cũng đã trở về Bách Gia kinh viện.

Lý Thanh Sơn nói:

“Trên Vân Hư đảo không có mỹ nhân bầu bạn!”

Hoa Thừa Tán ngang nhiên nói:

“Ba ngàn con sông, chỉ nguyện có được trái tim một người mà thôi!”

Lý Thanh Sơn, Hoa Thừa Lộ và Hàn Thiết Y quay sang nhìn nhau, đến cùng là có chữa khỏi hay không?

“Các vị yên tâm, ta cũng không nói Cố thống lĩnh, tuy chúng ta vô duyên, nhưng ta tin sẽ có nữ tử nào đó ở một nơi nào đấy trên Cửu Châu này đang chờ ta. Trước đó, ta không muốn phóng đãng chốn hào nhoáng, trêu chọc những nữ tử khác.”

Lý Thanh Sơn dở khóc dở cười, nói cách khác hắn sẽ lại tìm một cái hố rồi nhảy vào? Chẳng lẽ đây là thứ gọi là tính cách quyết định vận mệnh, chỉ xét điểm này thì hắn và Thu Hải Đường vô cùng xứng đôi. Hai người, một bên hiểu rõ thế sự, một bên thông minh tuyệt đỉnh, lại cùng cố chấp với một chữ “tình” này đến mức gần như khờ khạo.

Lý Thanh Sơn cũng cảm thấy khâm phục sâu sắc với việc này, tuy hắn ấp ủ chí hướng lên chín tầng trời nhưng cũng không cho rằng tất cả mọi người đều nên giống hắn.

Hiển nhiên dạo chơi chốn xa xăm, đọ sức với biển cả, hái trăng bắt sao, trường sinh bất tử là giấc mộng vĩ đại với ý chí quyết liệt, nhưng đối với nhiều người thì có lẽ nó chẳng yên bình tự tại bằng việc ngồi ở nhà và uống một bình trà ấm. Người sống cả đời, chỉ cần có thể tự mình kiên trì thì sẽ thỏa mãn.

“Ca, chắc chắn ngươi sẽ tìm được người kia!”

Hoa Thừa Lộ khích lệ rồi lại liếc mắt nhìn Lý Thanh Sơn, ánh mắt không khỏi có hơi u oán, cái tên nam nhân trêu hoa ghẹo nguyệt này, xét về phương diện này thì không thể nào sánh với ca ca được.

Một năm qua, thời gian Lý Thanh Sơn đến Ưng Lang vệ nhiều hơn không ít, trông thì đúng là rất hết lòng với cương vị nhưng thực ra vẫn mặc kệ mọi chuyện, ném hết cho nàng xử trí, mỗi lần đều phải trêu ghẹo nàng một phen, cảm giác như là tới để trêu chọc nàng vậy. Mà đáng hận hơn là hắn vẫn đến quá ít.

Lý Thanh Sơn vỗ vai Hoa Thừa Tán một cái:

“Buông bỏ đi, thân thể ngươi không còn thuần khiết nữa rồi.”

Toàn thân Hoa Thừa Tán chấn động, quả nhiên là dáng vẻ bị đả kích.

Khiến cho Lý Thanh Sơn không nhịn được cười, này, ngươi là nam nhân đó, chắc không phải thật sự để ý đến “trinh tiết” của mình đấy chứ!

“Dù sao cũng đã vậy rồi, trước hết ngươi cứ cố tận hưởng vui sướng trước mắt đi! Đừng kiểu chẳng được mấy chốc mà thấy Cố thống lĩnh là lại trở về với dáng vẻ nhất kiến trung tình thề nguyện sống chết, vậy thì rất nực cười đấy.”

Lý Thanh Sơn lắc đầu mà cười nói, Hoa Thừa Lộ cũng lộ ra vẻ mặt lo lắng.

Như Tâm chen lời vào:

“Uống nhiều Vong Thủy thì hiệu quả cũng sẽ giảm bớt.”

Hoa Thừa Tán thở dài nặng nề:

“Đã mắc sai lầm lớn rồi thì không thể mắc thêm lỗi nào nữa! Ta sẽ xin đổi vị trí với Hoa Thừa Lộ, trở về tiếp tục làm Phó thống lĩnh, không gặp lại Cố thống lĩnh nữa.”

“Chuyện này...Tu vi của ta không đủ, chỉ sợ không đủ tư cách làm Bạch lang vệ…”

Vẻ mặt Hoa Thừa Lộ tràn đầy do dự, ánh mắt lấp lóe.

Khiến cho Hoa Thừa Tán cảm thấy bất đắc dĩ, một năm qua hắn chỉ lo đắm chìm trong nỗi buồn của chính mình mà lơ là việc dẫn dắt muội muội. Vốn tưởng rằng nàng được Đại Dung Thụ Vương thi triển Thể Hồ Quán Đỉnh cho thì có thể nắm chắc vài phần, không ngờ vẫn là hãm sâu trong bùn.