Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lý Thanh Sơn cười nói:
“Ngươi không muốn làm Bạch Lang vệ thì trở về bế quan là được, đừng lăm le vị trí Phó thống lĩnh!”
“Các ngươi muốn trò chuyện thì đi ra ngoài trò chuyện, muốn uống rượu thì cũng đi ra ngoài uống!”
Như Tâm hạ lệnh đuổi khách, thế là Lý Thanh Sơn lại mở một buổi tiệc nữa trên Vân Hư đảo. Đám người Liễu Trường Khanh lại uống vài chén nhỏ rồi trở về các động phủ, những người khác cũng túm năm tụm ba cáo từ rời đi, cuối cùng chỉ còn dư lại hai người Lý Thanh Sơn và Hoa Thừa Tán cùng uống.
Bên dưới trúc lâu, trời tối người yên, nhìn mưa thu liên miên, Hoa Thừa Tán bỗng nói:
“Ta muốn gặp nàng!”
Ly rượu của Lý Thanh Sơn chợt khựng lại, tất nhiên biết người Hoa Thừa Tán nói tới là ai, ngoài Thu Hải Đường thì dù hắn muốn gặp ai cũng chẳng cần sự đồng ý của mình.
“Bao giờ?”
“Càng nhanh càng tốt!”
“Thế uống xong ly này thì đi!”
“Thực ra ta thà rằng là ngươi từ chối ta.”
“Tại sao?”
“Chứng minh ngươi đủ để ý đến nàng.”
“Nếu nàng đổi ý thì chắc chắn ta sẽ không miễn cưỡng chuyện như vậy, vốn dĩ gò ép sẽ không được, chẳng bằng thuận theo tự nhiên.”
“Đó là vì ngươi chưa gặp người ngươi thực sự yêu thôi, cho dù mất đi nàng thì cũng không cảm thấy quá đau khổ.”
“Ngươi nói tình với yêu làm gì, ta lại muốn tát ngươi mấy cái đấy, phải đi ngâm nước thôi.”
“Tại sao?”
“Vì ngươi là tên nam nhân mất trinh, phải mang đi dìm lồng heo!”
…
Thu Hải Đường đang đả tọa tu hành dưới đáy hồ thì bỗng cảm nhận thấy sóng nước dập dờn, hồ nước bị tách ra. Trên mặt nàng lập tức lộ ra vẻ vui mừng, đứng dậy đối diện với gương, dùng mười ngón tay nhỏ dài chỉnh lại tóc mái, sau đó xoay người lại. Quả nhiên Bắc Nguyệt đã hiện ra trước mắt, sắc mặt vui mừng của nàng nhạt đi, đang muốn lên tiếng nhưng thấy Hoa Thừa Tán ở cạnh thì lấy làm kinh hãi.
“Tiểu Hoa!”
“Hải Đường?”
Nàng chớp mắt nhìn lại hắn. Hoa Thừa Tán gần như không nhận ra nàng, nàng mặc một bộ y phục màu trắng thuần đẹp hơn bất cứ giây phút nào trong ký ức của hắn, tỏa ra sức hấp dẫn rung động lòng người.
Đây cũng không phải chỉ do tu luyện Yên Chi Nhiễm Tâm Pháp , khi nàng bước ra khỏi bóng tối, lắng nghe lời ngon tiếng ngọt cảm động kia thì đã tìm lại niềm tin với chính mình, nên tất nhiên trông cũng tươi cười rạng rỡ hơn.
Thu Hải Đường nhìn “Bắc Nguyệt” dò hỏi, chỉ thấy Lý Thanh Sơn khoanh hai tay:
“Nam nhân này tới tìm ta, nói muốn gặp ngươi, có lời muốn nói với ngươi.”
“Ta không muốn gặp hắn, xin hãy để hắn đi ra ngoài!”
Thu Hải Đường xoay người lại, nàng không muốn dây dưa với hắn nữa, càng không muốn bị hiểu lầm cái gì.
Lý Thanh Sơn nhìn về phía Hoa Thừa Tán, tuy Hoa Thừa Tán thông minh tuyệt đỉnh nhưng khi đối mặt với nữ tử mà hắn đã phụ lòng cực sâu này thì cũng hơi luống cuống.
“Thu Hải Đường, có vài lời vẫn nên nói rõ ràng, nếu có khúc mắc thì cực kỳ bất lợi đối với tu hành giả.”
Lý Thanh Sơn lắc lắc đầu, thân thể lùi về phía sau, vừa nói xong thì cũng biến mất khỏi hồ nước.
“Hoa Thừa Tán, chuyện đến nước này thì còn gì để nói!?”
Thu Hải Đường hít một hơi thật sâu, không quay đầu lại mà hỏi.
“Ngày đó ta không thể dũng cảm đứng ra ở Vân Vũ lâu là nỗi sỉ nhục lớn nhất suốt đời ta. Từ đó về sau ta vẫn luôn trằn trọc trở mình, hổ thẹn vô cùng, ta…”
Nói tới đây, Hoa Thừa Tán nghẹn lời, không nói ra được nữa.
Thu Hải Đường từ từ xoay người lại, thấy dáng vẻ hắn như thế thì lòng mềm nhũn:
“Chuyện đã đến nước này, ngươi nói những thứ này thì có ích lợi gì đây?”
Hoa Thừa Tán thật lòng thật dạ nói:
“Không có tác dụng, nhưng xin ngươi tin rằng nếu ta chỉ có một thân một mình thì ta tình nguyện chết vì ngươi.”
“Ta tin, ngươi cũng không phải kiểu người nhát gan sợ phiền phức. Nhưng ta muốn hỏi ngươi một câu, nếu đổi lại là Cố Nhạn Ảnh thì ngươi sẽ thế nào?”
“Xin lỗi, ta đã quên nàng rồi.”
“Quên?”
Thu Hải Đường kinh ngạc mở to hai mắt, Hoa Thừa Tán nói hắn quên bất cứ người nào thì nàng cũng sẽ tin, nhưng chỉ có nữ nhân kia thì khác.
Thế là Hoa Thừa Tán kể lại những chuyện xảy ra đêm đó. Khi mất đi bóng tối của Cố Nhạn Ảnh bao phủ, các ký ức về Thu Hải Đường bỗng trở nên cực kỳ rõ ràng. Không chỉ vậy mà hắn còn nghĩ, nếu chưa bao giờ gặp Cố Nhạn Ảnh, nếu uống Vong Thủy sớm một chút thì liệu sẽ có một kết cục khác không?
Thu Hải Đường thở dài một tiếng:
“Vậy thì ta thật sự muốn chúc mừng ngươi! Ta có thể trả lời câu hỏi lúc nãy giúp ngươi. Nếu là Cố Nhạn Ảnh thì ngươi sẽ quên sạch mọi thứ, chỉ để giành lấy nụ cười của nàng. Ta hiểu rõ tâm trạng này nhất.”
“Chỉ là ngươi biết hay không? Khi đó, ta chưa bao giờ đòi hỏi ngươi có thể vứt bỏ tất cả vì ta, ngươi có thể làm những chuyện như vậy vì Cố Nhạn Ảnh thì ta cũng có thể làm vì ngươi...Nhưng mọi chuyện đều đã qua rồi, hiện tại ngươi rất tốt mà ta cũng không tệ, chẳng phải sao?”
Thu Hải Đường nghiêng đầu đi, lau một cái nơi khóe mắt rồi thở ra một hơi, sau khi nói hết những câu này thì nàng cảm thấy thân thể thoải mái hơn nhiều. Hoa Thừa Tán vẫn là Hoa Thừa Tán kia, chỉ là bất chợt mất đi loại ma lực khiến nàng điên đảo thần hồn.