Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Đúng vậy, đây là chuyện duy nhất đáng để vui mừng, nếu không chắc chắn ta sẽ hổ thẹn cả đời.”
“Không nói những chuyện mất hứng này nữa, ta xin lấy trà thay rượu, chúc mừng chúng ta đều thoát được khỏi xiềng xích, lại thấy ánh mặt trời. Không hổ là thanh mai trúc mã, điểm xui xẻo cũng đều chẳng khác mấy.”
Thu Hải Đường cười nhẹ, khôi phục vẻ thong dong.
“Đúng vậy, ta cũng nên tỉnh rượu rồi.”
Hai chén trà nhẹ nhàng chạm nhau trên không trung, bốn mắt nhìn nhau mà dường như tất cả ký ức ngày xưa đều từ nồng nhiệt biến thành hờ hững.
…
Lý Thanh Sơn đứng ở trên mặt hồ, yên lặng cảm nhận sự biến hóa của Thủy Thần ấn. Một năm qua, lực lượng ăn mòn thủy vực của hắn đang lan tràn không ngừng, hiện tại đã chiếm một phần ba thủy vực của hắn, tốc độ không có chút dấu hiệu giảm bớt nào.
Hiển nhiên đối phương có một chiếc Thủy Thần ấn lớn hoặc là một số lượng lớn Thủy Thần ấn. Nếu nói tất cả mọi chuyện là vì Long Vương Mặc Hải muốn ép hắn đi ra thì việc lấy ra nhiều Thủy Thần ấn như vậy cũng không kỳ quái.
Đối với việc này, hắn chỉ biết nở nụ cười, dù cho phải từ bỏ toàn bộ thủy vực này thì đã sao, ta đâu chỉ muốn một vùng nước này thôi đâu.
Lý Thanh Sơn cũng không lãng phí một năm này, dưới sự rèn luyện và thử nghiệm không ngừng, xung đột giữa Linh Quy và Phượng Hoàng yếu đi rất nhiều, mặc dù vẫn chưa đạt tới mức thủy hỏa giao dung, nhưng hắn tin rằng chẳng mấy chốc sẽ có thể kích hoạt thần thông Phượng Hoàng chân chính.
Điều này cũng là nhờ có hai vị Yêu Vương là Linh Vương Kim Thiền và Đại Dung Thụ Vương. Một năm qua, Lý Thanh Sơn không có chuyện gì thì sẽ vào Tu La trận tán gẫu với Đại Dung Thụ Vương. Mà phân thân thì được hắn đưa vào trong hỏa diễm dung nham ở sâu dưới lòng đất, Linh Vương Kim Thiền mà rảnh rỗi thì cũng sẽ nói với hắn vài câu.
Bất kể là tu vi hay trí tuệ thì họ đều đứng đầu toàn bộ Cửu Châu, thông thường có thể giúp giúp Lý Thanh Sơn tự hiểu ra, đạt được lợi ích không nhỏ, giá trị của mối cơ duyên này là không thể ước tính được. Mà Lý Thanh Sơn cũng không phải ngẫu nhiên mà được họ ưu ái, Thần Ma Cửu Biến đã giúp hắn trở thành tân tinh sáng chói nhất của yêu tộc, còn ý chí lên chín tầng trời thì giúp hắn có được khí phách có thể nói chuyện ngang hàng với Yêu Vương bực này.
Tu vi của bản thân Lý Thanh Sơn cũng rất quan trọng, sau khi vượt qua thiên kiếp thứ hai, có lẽ sức mạnh của hắn không có biến hóa nghiêng trời lệch đất gì, về mặt cảnh giới thì càng tiếp cận với bản chất của thế giới này, coi đó là căn cơ mà giảm mạnh độ khó của việc tu luyện Thần Ma Cửu Biến.
Căn cứ theo sự thôi diễn của hắn, chỉ cần ổn định vững tu vi Phượng Hoàng Niết Bàn Kinh tầng thứ nhất chân chính thì sẽ có hai loại thiên phú thần thông thuộc về Phượng Hoàng biến, thế là có thể bước vào cảnh giới yêu soái.
Đến lúc đó, thiên phú thần thông mà hắn nắm giữ là mười hai loại. Mà vốn dĩ nắm giữ thiên phú thần thông thì cũng sẽ trở nên mạnh hơn, sản sinh ra sự biến hóa về chất đối với toàn thể sức mạnh.
Đến lúc đó, người nào đạt cảnh giới thiên kiếp thứ hai sẽ không bao giờ là đối thủ của hắn nữa. Còn người nào đạt cảnh giới thiên kiếp thứ ba mà muốn giết hắn thì cũng không phải chuyện đơn giản, dù phóng tầm mắt nhìn ra khắp Cửu Châu thì cũng có năng lực tự bảo vệ mình.
Nếu có thể tu Phượng Hoàng biến đến tầng thứ tu giống Linh Quy, để thủy hỏa giao hòa, luyện thành một viên yêu đan thủy hỏa có thủy hỏa tương sinh thì có lẽ có thể đạt tới yêu soái đỉnh phong, nắm giữ thực lực khiêu chiến yêu vương. Tiến thêm một bước nữa chính là yêu vương chân chính rồi, hơn nữa còn là yêu vương nắm giữ mười sáu loại thiên phú thần thông. Lúc đó hắn muốn đi ngang khắp thiên hạ Cửu Châu này như nào cũng được, đó là chuyện sảng khoái cỡ nào chứ.
Mà đến lúc này hắn cũng chỉ mới tu được bốn vị trí đầu trong số chín loại biến của Thần Ma Cửu Biến, đó là Ngưu Ma, Hổ Ma, Linh Quy và Phượng Hoàng. Hơn nữa hầu như đều chỉ tu luyện được một nửa, chỉ sợ khi hắn phá tan thế giới này, nhảy ra ngoài giếng thì cũng không thể hoàn toàn tu thành bất kỳ một biến nào. Chỉ là không biết có cơ hội nhìn thấy hai ma hai thần còn lại biến hóa hay không đây.
Lý Thanh Sơn ngước nhìn không trung, ánh mắt xuyên qua tầng mây, xuyên qua mặt trăng và những ngôi sao, nhắm thẳng vào hư không xa xôi kia. Hắn vươn tay ra như muốn lấy xuống một ngôi sao, khóe miệng hiện ra nụ cười.
“Mười ngàn năm? Sao lại lâu như vậy!”
Thân hình Hoa Thừa Tán nhô lên từ đáy nước, nhìn thấy cảnh mà trong lòng hắn có sự chấn động không tên, bất chợt nhìn lên phía trên theo ngón tay Lý Thanh Sơn, nhưng chỉ thấy những áng mây đen thùi lùi.
Trong tầm mắt hắn là cái gì? Đến cùng trên bầu trời đang có gì hấp dẫn hắn?
Mộng tưởng sẽ mãi mãi không lắng xuống ở nơi vô cùng cao mà chưa ai từng đến kia, ở tâm hải thâm thúy sâu xa mà tình yêu cũng không thể lan đến kia!
Lý Thanh Sơn thu tay lại, ngoái đầu nhìn Hoa Thừa Tán và cười nói:
“Nói chuyện sao rồi?”
“Dáng vẻ vừa nãy của ngươi…”
“Cái gì?”
“Khiến lòng người nhộn nhạo, cũng khiến người ta phấn chấn.”
“Haha, ta không có hứng thú với nam nhân.”
“Ta cũng như thế, cảm ơn ngươi. Dây dưa lâu vậy rồi, đã đến lúc khởi hành lần nữa.”