Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1373. Huyền Quang Tận Chiếu

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lý Thanh Sơn đang đứng bên trong có cảm giác nắm được tất cả mọi thứ trong tay, đây chính là thần thông thiên phú mới của Linh Quy - Huyền quang tận chiếu.

Thần thông này có chút giống Thủy Nguyệt bàn, một loại pháp thuật có hiệu quả tương tự trong tu hành đạo, nhưng hiệu quả thi triển ra lại như một trời một vực.

Thủy Nguyệt bàn chỉ có thể tra xét cả Bách Gia kinh viện, dù kết hợp với Thủy Thần ấn thì nhiều nhất cũng chỉ có thể tra xét Nguyệt Đình hồ mà thôi, nếu chỉ dựa vào pháp thuật thì phạm vi cũng sẽ càng nhỏ.

Nhưng nếu Lý Thanh Sơn cần, nhờ Huyền quang tận chiếu này hắn có thể tập trung toàn lực vào một mảnh Linh Quy huyền giáp, thậm chí có thể nhìn xuyên cảnh tượng cách xa vạn dặm, mà còn có thể nhìn rõ từng chi tiết, có một ý nghĩa chiến lược giống như vệ tinh do thám đời trước.

Hơn nữa hiện tại hắn chỉ sơ bộ nắm vững được thần thông này, chờ đến khi thông hiểu toàn bộ thì hiệu quả hẳn sẽ càng mạnh hơn. Hắn thậm chí mơ mộng ra có một ngày, hắn tùy tiện ngồi trong động phủ là có thể nhìn thấy cả Cửu Châu này, được gọi là "Trạch nam không ra khỏi cửa, vẫn biết việc trong thiên hạ" .

Nói ra cái tên trạch nam này cũng giống Linh Quy thật, vì trốn tránh các loại nguy hiểm mà tự nhốt bản thân trong nhà, mỗi ngày chỉ nhìn màn hình, mà nhân vật trong game, nhân cách trên diễn đàn thảo luận lại há không giống y như kính tượng phân thân.

Đột nhiên, ánh mắt của Lý Thanh Sơn dừng lại trên một mảnh Linh Quy huyền giáp, khẽ cười làm lộ ra hai cái răng hổ bén nhọn.

"Ừm, tìm thấy rồi!"

---

Tìm được kẻ địch không biết tên không biết mặt này còn dễ hơn những gì Lý Thanh Sơn đã tưởng tượng rất nhiều.

Thông qua Huyền Quang Chiếu Triệt chiếu rõ, ở khu vực trung tâm nước sâu nhất của Bình Ba Hồ có một tòa cung điện vô cùng hoa mỹ, một đám yêu quái thủy tộc đang bơi lội ở xung quanh, giống như là hộ vệ, có vẻ gọn gàng ngăn nắp, rất có khí thế.

Lý Thanh Sơn âm thầm cảm thấy kỳ lạ, không hổ là yêu soái đến từ Mặc Hải, biết chơi ghê, cũng không biết thực lực sẽ thế nào.

Trên cơ bản hắn đã có thể kết luận Long Vương Mặc Hải cử một yêu soái thủy hệ đến, chỉ sợ thực lực còn mạnh hơn mấy tên yêu soái ở Như Ý Quận rất nhiều, nhiêu đây còn không đáng để hắn để vào lòng, thứ duy nhất cần phải lo lắng chính là Thủy Thần Ấn mà tên này đang khống chế trong tay, đây chính là đại diện cho quyền khống chế gần một nửa thủy mạch của Như Ý Quận, chẳng những có thể cung cấp yêu khí cuồn cuộn không dứt cho tên này, khi thi triển pháp thuật thần thông thì uy lực đương nhiên cũng sẽ tăng lên rất nhiều.

Mà cũng chính vì dựa vào thứ này, cho nên đối phương chắc chắn sẽ thành thành thật thật mà lui về thủy vực, dù sao thì thân là yêu tộc, vẫn phải dựa vào thực lực để nói chuyện.

Lý Thanh Sơn vốn cũng có thể cầm Thủy Thần Ấn để điều động thủy mạch tấn công quy mô lớn. Nhưng mà hai đại yêu mỗi người khống chế một nửa thủy vực của Như Ý Quận chiến đấu với nhau, chỉ sợ ngàn dặm đều sẽ chìm trong nước, vô số sinh linh sẽ chết trong trận chiến đấu này. Tuy rằng hắn không phải loại người tốt lành gì, nhưng mà không đến mức bất đắc dĩ thì hắn cũng không muốn liên lụy người vô tội, hơn nữa chỉ là đối phó một tên yêu soái, không đến mức làm lớn lên như thế, chỉ cần tìm được nơi ở của mục tiêu, trực tiếp đến bắt giữ là được.

Ngay lúc hắn định thăm dò tình hình bên trong cung điện, khung cảnh bên trong hình ảnh lại đứng yêu không nhúc nhích, bị một loại sức mạnh mềm dẻo ngăn lại, thì ra có một cái quầng sáng hình bán cầu đang bao phủ ở bên trên cung điện.

“Huyền Quang Chiếu Triệt, hợp!”

Lý Thanh Sơn biến ngón tay thành kiếm, chỉ thẳng ngón tay vào huyền giáp linh quy đang chiếu rọi cung điện, các huyền giáp linh quy còn lại đều bay lên chồng lên trên miếng kia, tạo thành một cái ống dài hình lục giác.

Hình ảnh đứng yên không nhúc nhích đột nhiên gia tốc, đi thẳng vào bên trong cung điện, chiếu rọi ra khung cảnh bên trong một cách rõ ràng, Lý Thanh Sơn chép miệng:

“Không ngờ là đang mở tiệc!”

Bảy tám khách khứa ngồi tách ra ở các vị trí, trong đó có nam có nữ, dáng vẻ đều khác nhau, trong đó có một vài người Lý Thanh Sơn rất quen thuộc, đều là yêu soái từng bị hắn đánh bại. Hiện tại đám yêu soái kiệu ngạo kia đều đang vô cùng ngoan ngoãn lễ phép, hơi mất tự nhiên mà sử dụng đôi đũa trong tay.

Lý Thanh Sơn cười thầm trong lòng, lúc trước hắn có thể lấy một chọi một đống đánh bại bọn họ, hiện tại lại càng không thèm để bụng đến mấy tên này, nhanh chóng tập trung ánh mắt về vị trí thủ tịch.

Một người nam nhân có làn da xanh lè, gương mặt vuông vắn ghê tởm ngồi ở nơi đó, cầm chén rượu trong tay, vênh mặt, tỏa ra khí tức không giống người thường, đó là khí tức của cường giả.

Lý Thanh Sơn biết, đây chính là kẻ địch mà hắn phải đối phó.

Người nam nhân đáng ghê tởm này nhíu mày lại, xoay đầu nhìn quét xung quanh một vong, giống như đã nhận ra cái gì.

“Cũng có chút nhạy bén đó.”

Lý Thanh Sơn cười hắc hắc, vẫn cứ không kiêng dè gì mà tiếp tục quan sát hắn.