Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Người nam nhân đáng ghê tởm lộ ra vẻ khó hiểu, mới vừa rồi hắn đột nhiên cảm nhận được có người đang theo dõi hắn, nhưng mà sau khi điều tra xong thì lại không phát hiện được chút dấu hiệu gì, ngẫm lại cũng không có người nào có thể yên lặng không tiếng động tiến vào cung điện này, trong lòng mới hơi yên tâm.

“Ta chúc Sa đại ca sớm ngày thống nhất toàn bộ thủy vực của Như Ý Quân, đánh tên Bắc Nguyệt kia thua tơi bời, đuổi hắn ra khỏi Như Ý Quận.”

Một nam tử to béo đứng lên nâng chén nói, đúng là tên yêu soái ếch trâu từng bị Lý Thanh Sơn dạy dỗ qua.

“Chỉ đuổi hắn ra Như Ý Quận làm sao đủ, ta muốn xé hai tay hai chân của hắn xuống để Sa đại ca nhắm rượu!”

Một ông cụ lập tức tiếp lời, trên mặt tràn đầy thù hận.

“Xé tay xé chân của hắn còn chưa đủ, còn phải đào yêu đan của hắn ra làm Sa đại ca bồi bổ, làm Sa đại ca sớm ngày trở thành yêu vương!”

“Không không không, không thể tha mạng cho hắn, nhất định phải bầm thây hắn ra vạn đoạn, mấy người chúng ta mỗi người ăn một miếng, nếm thử mùi vị của thịt hắn.”

“Ta muốn ăn đầu óc của hắn!”

“Ta muốn ăn tim của hắn!”

Nhắc đến hai chữ “Bắc Nguyệt”, đám yêu đều lộ ra sắc mặt hung hãn, rối rít lên tiếng, lời sau càng tàn nhẫn hơn lời trước, chỉ trong chốc lát đã phân chia rõ ràng từng miếng thịt trên người Bắc Nguyệt, hai tên yêu soái còn vì tranh cãi xem ai ăn tim của hắn mà suýt chút nữa đã lật bàn, mà một người trong số đó còn chưa từng đánh nhau với Bắc Nguyệt.

Lý Thanh Sơn mở to hai mắt, sắc mặt đỏ lên, cố nhịn một lúc, cuối cùng không nhịn được nữa, phụt cười, ôm bụng ngã xuống đám mây, cười ha ha.

“Chỉ dựa vào mấy người các ngươi, ăn chym to của ta thì còn tạm được! Nếu không phải nể mặc Long Vương Mặc Hải, ta đã lột da rút gần từng người các ngươi từ lâu rồi!”

Cảm thấy rình coi rất thú vị, Lý Thanh Sơn cũng không vội vàng ra tay, muốn xem thử mấy người bên dưới còn có thể nói ra những lời buồn cười gì nữa.

Cùng lúc đó, tên “Sa đại ca” kia cũng cười ha ha:

“Lão Sa cảm ơn lời hay của các huynh đệ, nhưng mà ta đến đây là vì thay mặc Long Vương đại nhân mời tên nhãi con Bắc Nguyệt kia đến Mặc Hải, không đáng để đánh đánh giết giết.”

“Sa đại ca, cái này sao được, chúng ta còn phải nhờ ngươi báo thù mà!”

“Không cần phải gấp, nghe ta nói xong đã, nhưng mà cái tên Bắc Nguyệt này cũng quá không biết điều rồi, nếu như hắn ngoan ngoãn giao ra Thủy Thần Ấn trong tay thì coi như bỏ qua, nếu như không chịu, vậy phải cho hắn nếm thử một chút lợi hại. Nhưng mà phụng mệnh lệnh của Long Vương đại nhân, chúng ta đều là người trong yêu tộc, không thể tàn sát lẫn nhau, nhiều nhất chỉ có thể chém đi tứ chi, cướp đoạt yêu đan của hắn mà thôi.”

Sa đại ca lập tức trở mặt, đôi mắt nhỏ như hạt đậu đen lộ ra chút hung ác, từ sau khi có được Thủy Thần Ấn, hắn lập tức cảm giác được tốc độ tu hành nhanh hơn rất nhiều. Cứ tiếp tục như thế, nói không chừng không đến hai trăm năm là hắn đã có thể trở thành yêu vương, càng vô cùng thèm khát Thủy Thần Ấn trong tay Bắc Nguyệt.

Tuy rằng đã từng nghe qua chiến tích huy hoàng của Bắc Nguyệt, nhưng mà là yêu soái trực thuộc dưới quyền của Long Vương Mặc Hải, thực lực của hắn không phải là thứ mà những yêu soái ở địa phương có thể so sánh được, hiện tại có có gần một nửa thủy vực của Như Ý Quận làm căn cơ, hơn nữa có sự giúp đỡ của đám yêu soái này, thật sự đánh nhau thì hắn cũng không sợ Bắc Nguyệt.

Lý Thanh Sơn lại cười to hơn nữa, chẳng qua nụ cười kia càng lúc càng trở nên dữ tợn, kiếm môi:

“Muốn ăn ta, vậy để ta đến nếm thử mùi vị của các vị như thế nào đi!”

Làm huyền giáp linh quy tán đi, tung người nhảy, cũng không nhảy xuống dưới, ngược lại vỗ cánh chim bay lên trên bầu trời.

Gió mạnh phần phật, dần dần không còn là ngọn gió bình thường, bên trong ngọn gió bắt đầu xuất hiện pha tạp thêm cảm giác lăng liệt còn sắc bén hơn cả đao kiếm. Cũng giống như nguyên từ ở dưới lòng đất, đây đều là sức mạnh mạnh mẽ để thế giới này xác định cương vực.

Lý Thanh Sơn tiếp tục bay vút về phía trước, cơn gió bắt đầu trở nên dữ dội hơn, gào thét rít gào ở bên tai, lại vô hình vô ảnh, hơn nữa còn vô biên vô hạn.

Mãi đến khi có một cơn gió phất qua gương mặt hắn, để lại một vệt máu nho nhỏ, hắn mới dừng không bay lên nữa, ngửa đầu nhìn về phía nơi sâu hơn trong cơn gió lốc:

“Muốn xuống đất đương nhiên là không dễ, nhưng hình như muốn lên trời lại càng khó hơn!”

Lại nhìn xuống bên dưới, đám mây đã bị hắn vứt ra xa xa, trở nên vô cùng nhỏ bé, càng nhìn thấy được toàn cảnh Bình Ba Hồ, nó giống như một hồ nước nhỏ.

Hắn đột nhiên sử dụng cánh chim phong thần, cái này thuộc về thần thông thiên phú Hổ Ma, sau khi hắn trở thành yêu soái, nó đã cứng rắn mạnh mẽ hơn bất cứ lúc nào, trong lúc vẫy cánh lại càng dung nhập vào một trận gió nhẹ mơ hồ.

Vân từ long, hổ từ phong!

Gió làm thế lửa càng mạnh hơn, cánh chim phượng hoàng bốc cháy hừng hừng!

Hai mắt Lý Thanh Sơn nghiêm lại, khóa chặt lấy cung điện ở dưới đáy Bình Ba Hồ, đột nhiên lao xuống.

Mặt đất ập vào mặt với tốc độ kinh người, chỉ trong nháy mắt, Bình Ba Hồ lập tức chiếm hết toàn bộ tầm nhìn.