Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đây cũng không phải là hắn ngu xuẩn, mà đây là quán tính được dưỡng thành từ nghìn năm, làm thái tử của Yêu tộc Thanh Châu, chưa từng có ai có thể uy hiếp đến tính mạng của hắn, có có hắn quyết định sống chết của người khác mà thôi.
Lần này đi vào Bình Ba Hồ, gặp lại Bắc Nguyệt, thứ hắn nhớ nhung suy nghĩ cũng chỉ là làm sao đánh chết người này, đừng để hắn chạy thoát nữa mà thôi, từ trước đến nay chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có khả năng sẽ bị đối phương giết chết.
Được nhắc nhở, hắn cũng bắt đầu tự hỏi, lúc trước khi Bắc Nguyệt làm yêu tướng cũng đã đủ mạnh, hiện tại trở thành yêu soái, sẽ lại có được thực lực như thế nào? Không khỏi hối hận lúc trước đã không dứt khoát đánh chết hắn.
Nhưng mà hắn lại quên mất một vấn đề, cho dù hắn muốn giết thì Lý Thanh Sơn làm sao có thể ngoan ngoãn đứng yên cho hắn giết chứ?
“Đúng vậy, ngươi cũng đừng quên, ngươi còn thiếu ta một món nợ, cũng đã đến lúc phải trả lại rồi!”
Lý Thanh Sơn từng đánh nhau với Mặc Vũ một lần, bị hắn dùng một trong các thiên phú thần thông điều khiển tử chú lấy đi một trăm năm tuổi thọ, đối với Lý Thanh Sơn mà nói, tuổi thọ này cũng không quá dài, nhưng dù sao vẫn làm cho người ta cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Mặc Vũ im lặng thật lâu, sau đó bình tĩnh nói:
“Ngươi sẽ chết.”
Giống như đang tuyên bố sự thật đã được định trước nào đó.
“Ta sẽ chết!”
Không ngờ Lý Thanh Sơn cũng gật đầu, thản nhiên đồng ý:
“Vạn vật trong thế gian đều khó tránh thoát được bốn chữ biến thành hư không, ai dám nói sẽ vĩnh sinh bất tử chứ, nhưng mà ngươi chắc chắn sẽ chết trước ta!”
Nói đến đây, hắn không nói thêm lời nào, vung tay phải lên, tất cả gợn sóng bên dưới Bình Ba Hồ lập tức bị vuốt phẳng, từ gần đến xa, giống như một mặt gương cực lớn, chiếu ra không trung màu xanh nhạt, còn có vầng trăng khuyết ở phía chân trời.
“Kính hoa thủy nguyệt!”
Lý Thanh Sơn chiếu rọi cảnh tượng trong hồ nước, đột nhiên nhúc nhích, tung người nhảy ra mặt nước.
Sư tử vồ thỏ cũng sẽ dùng toàn lực, huống chi Mặc Vũ lại không phải một con thỏ. Hắn có thiên phú thần thông có thể tự do xuyên qua không gian, muốn chặn đánh giết hắn chắc chắn sẽ không phải là một chuyện đơn giản.
Trong quá khứ, trong lúc hắn chiến đấu rất hiếm khi dùng đến phân thân bên trong kính tượng, chỉ ở thời khắc quan trọng nào đó mới có thể làm phân thân bên trong kính tượng đánh lén. Bởi vì phân thân bên trong kính tượng quá yếu ớt, trên cở bản cũng chỉ có thể đánh được một hai chiêu, hơn nữa trong lúc chiến đấu kịch liệt cũng cần tập trung sự chú ý, không thể phân tâm được.
Nhưng mà vào lúc này, sau khi Lý Thanh Sơn thăng cấp lên thành yêu soái rồi, hai vấn đề này đều được giải quyết. Đầu tiên, phân thân bên trong kính tượng đã không còn yếu ớt như thế, nó cũng dần mạnh lên theo Lý Thanh Sơn. Tiếp theo, thần niệm của Lý Thanh Sơn cũng trở nên càng thêm mạnh mẽ, tinh thần mạnh đến mức đủ để điều khiển hai cơ thể chiến đấu cùng một lúc.
Cho nên cuối cùng thì phân thân của kính tượng cũng có thể sóng vai chiến đấu cùng hắn!
Cánh phượng hoàng và cánh phong thần đồng thời mở ra, Lý Thanh Sơn và phân thân kính tượng đồng thời nhúc nhích, tấn công Mặc Vũ từ hai hướng trên trời và dưới mặt hồ.
Mặc Vũ cũng giương rộng đôi cánh chim đen nhánh, nhưng cánh chim kia lại khác với cánh của loài chim, mà giống như được hình hình từ những mảnh bóng tối đan chéo vào nhau, ở bên dưới bầu trời đêm tràn đầy điềm xấu, trong nháy mắt, cánh đã giương rộng đến mấy chục trượng, giống như muốn che đậy toàn bộ không rtung, tràn ngập cảm giác xấu xa.
Từng mảnh lông chim đen tung bay vạch ra từng đường quỹ đạo đen, bên dưới cánh chim bao phủ, cá tôm bên trong hồ nước lần lượt chết đi, Mặc Vũ nhìn chằm chú vào Lý Thanh Sơn, đôi mắt đen giống như có chất lỏng đang chuyển động, làm cho tròng trắng mắt tràn ngập quỷ dị và khủng bố.
Tử vong ngưng thị!
Cơ thể Lý Thanh Sơn khựng lại, chỉ trong tích tắc đã cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo âm u xuyên thấu qua da thịt, thấm vào đến lục phủ ngũ tạng, thẳng đến thần hồn.
Nếu có người có thể nhìn thấy “Ngọn lửa sinh mệnh” của Lý Thanh Sơn, chắc chắn sẽ nhìn thấy ngọn lửa thoáng lay động một chút, trở nên tối đi vào phần. Thiên phú thần thông của Mặc Vũ đúng là rất quỷ dị, có thể không quan tâm tốc độ, lực lượng, phòng ngự của đối thủ mà trực tiếp tấn công vào đối phương.
Lần trước Lý Thanh Sơn từng chịu thiệt to vì chiêu này, mặc dù có ngọn lửa phượng hoàng sinh sôi không ngừng, cũng suýt chút nữa không chống cự lại được sức mạnh tử vong này, nếu không phải Cố Nhạn Ảnh đột nhiên xuất hiện, cầm theo mệnh lệnh “một vừa hai phải” của Long Vương Mặc Hải, hắn gần như đã nguy hiểm đến tính mạng.
Lần này, Mặc Vũ vừa ra tay đã sử dụng hết toàn lực, làm sao Lý Thanh Sơn có thể cản lại được.
Tốc độ lao về phía trước của Lý Thanh Sơn dần chậm lại, cuối cùng dừng lại ở trước mặt Mặc Vũ, sắc mặt tái nhợt không còn chút máu, trái tim gần như đã ngừng đập, cánh phương hường lúc nãy còn đang cháy hừng hực cũng đã yếu đi rất nhiều. Phân thân kính tượng mất đi ý niệm của hắn khống chế, càng giống như một con rối bị đứt dây, ngã xuống mặt hồ.