Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mặc Vũ đang ẩn mình bên trong bóng đêm mở miệng nói:

“Đúng là người đã mạnh hơn, nhưng đối với ta mà nói, cái này cũng không có bất cứ ý nghĩa gì. Ngươi cho rằng ngươi có thể quyết định được việc khi nào ngươi sẽ chết sao? Ta nói ngươi sẽ chết, không phải đang nói đến thời điểm nào đó trong tương lai, mà chính là hiện tại.”

Trong lúc nói chuyện, cánh chim ám ảnh của hắn càng duỗi ra, giống như hai cánh tay đen nhánh bao phủ về phía Lý Thanh Sơn, Mặc Vũ bước qua một con đường nhỏ được hình thành từ ám ảnh đan chéo, đi về phía Lý Thanh Sơn, đối mặt với Lý Thanh Sơn không thể nhúc nhích, chỉ cần nhẹ nhàng phất tay là có thể chém đầu của hắn xuống, lại không hề phát hiện khóe môi của Lý Thanh Sơn đang dần dần cong lên, cho dù có phát hiện ra được thì cũng chỉ tưởng rằng hắn đang run rẩy tuyệt vọng trước khi sắp chết mà thôi.

Sức mạnh tử vong đang cuồn cuộn không ngừng xâm nhập vào trong cơ thể của Lý Thanh Sơn, muốn cắt đứt sự sống của hắn, nhưng mà ngọn lửa sinh mệnh của hắn lại mạnh mẽ hơn bất cứ thời khác nào, phượng hoàng cũng không phải là con phượng hoàng đã bị linh quy áp chế.

Yêu đan xoay tròn vận chuyển từng dòng nước ấm đến khắp cơ thể, xua tan cổ hàn ý kia, đó là sức mạnh sinh sôi không ngừng của phượng hoàng.

Mặc Vũ đi đến trước mặt Lý Thanh Sơn, chuẩn bị phất tay chém đầu của hắn xuống, đột nhiên cảm giác cơ thể trầm xuống, có một súc mạnh muốn kéo hán xuống dưới, trong lòng vang lên chuông báo động.

Một cái nắm tay đen thùi phủ đầy vết rạn đã sát ngay trước mặt, Mặc Vũ sửng sốt, hình như đến cả cơ hội thi triển thần thông dịch chuyển cũng không có, thiết quyền đã mạnh mẽ đập vào gương mặt như người chết của hắn.

---

Dựa vào lực lượng mạnh mẽ mà Lý Thanh Sơn có thể sánh ngang với Yêu Vương, ai có thể dùng mặt ngăn một quyền của hắn, lực chấn động phá nát không khí, phát ra tiếng nổ vang, nắm đấm thép đấm thật mạnh vào gương mặt của Mặc Vũ.

Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên, Mặc Vũ xoay tròn bay ngược ra ngoài, Lý Thanh Sơn nhe răng cười đang muốn đuổi theo thì bỗng nhiên bị một luồng bóng tối bao phủ cả người.

Tuy rằng Mặc Vũ bị đánh bay, nhưng đôi cánh hắc ám kia giữ lấy hắn ta thật chặt chẽ, bao phủ cả người hắn ta.

Trong nháy mắt ánh sáng biến mất, Lý Thanh Sơn thấy khuôn mặt của Mặc Vũ bị lõm xuống, không lộ ra máu thịt hay xương trắng, mà chỉ tối đen như mực, tựa như dòng nước đen kịt chảy xuống. Vốn dĩ hắn tưởng rằng nguyên hình của hắn ta là quạ đen, bây giờ nhìn lại thì hắn mới biết không đơn giản như vậy.

Xung quanh chìm trong bóng tối sâu thẳm, Lý Thanh Sơn vung cánh, nhưng từ đầu đến cuối hắn cảm giác mình vẫn đứng nguyên một chỗ, giống như rơi vào trong một cái động không vách, cắt đứt tất cả liên lạc với thế giới bên ngoài, chỉ có hơi thở tử vong xuất hiện ở khắp mọi nơi.

"Đây là thần thông thiên phú thứ tư của hắn ta sao? Được biến hóa từ thiên phú nguyên bản, quả nhiên dù là Thái tử vô tích sự vẫn có chút đồ đấy chứ!"

Dù Lý Thanh Sơn thấy ngạc nhiên nhưng không hoảng loạn, ngược lại hắn ta cảm thấy hơi hưng phấn, nếu Mặc Vũ cũng giống như Sa Miết bị hắn đánh ba quyền hai cước đã chết, thì trái lại hắn sẽ cảm thấy rất thất vọng.

Nếu đây là thần khí ngăn cách với giới vực, vậy đúng lúc hắn cũng có một tuyệt chiêu có thể phá vỡ đến giới vực, nắm tay chậm rãi thu lại phía sau, ngay lập tức dùng tư thế mãnh liệt nhất đánh vào trong một mảnh hư không.

Trên mặt hồ trơn nhẵn như gương, một quả trứng màu đen lẳng lặng lơ lửng, bỗng nhiên, mặt ngoài quả trứng đen hơi nhô lên một khối, mở ra từng vòng gợn sóng.

"Răng rắc" một tiếng, mặt ngoài quả trứng đen xuất hiện một vết nứt, ngay sau đó lại nứt ra ở chỗ khác, ở trong trứng đen, tất cả phương hướng đều đảo lộn, Lý Thanh Sơn cho rằng hắn vẫn đang đánh vào cùng một phương hướng, nhưng dưới sự khống chế của Mặc Vũ, hắn ta không ngừng thay đổi phương hướng công kích, nhưng dù làm như thế thì quả trứng đen này bị phá vỡ chẳng qua cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Ánh mắt Mặc Vũ hơi ngừng lại, Yêu Soái bình thường dù mạnh mẽ đến đâu cũng chỉ cậy mạnh mà thôi, một khi bị nhốt vào trong quả trứng đen sẽ khó thoát khỏi cái chết, lại không nghĩ tới hắn có thể phá vỡ cả trứng đen, thoạt nhìn còn cực kỳ thoải mái.

Cả người Lý Thanh Sơn run lên, tiếng sáo khô héo chứ không phập phồng, tràn ngập cảm giác tĩnh mịch chết lặng, đã không thể sử dụng hai chữ khó nghe để hình dung, chỉ nghe trong chốc lát thôi cũng khiến cho tâm tình của người khác trở nên uể oải, không còn hứng thú. Dù là bịt lỗ tai, tiếng sáo kia cũng sẽ theo bóng tối tĩnh mịch chui vào trong lòng, từng chút từng chút cắn nuốt sự sống của hắn.

Lý Thanh Sơn bỗng nhiên nhớ tới lần đối đầu với Mặc Vũ trước đây, khoảnh khắc cuối cùng hắn ta gầm lên một tiếng, hắn bị giảm tuổi thọ trăm năm, tuy rằng tiếng sáo này không giống với tiếng kêu của quạ đen, nhưng bản chất lại vô cùng giống nhau.

Thôi Tử chú!

Thần thông thiên phú khủng bố nhất của Mặc Vũ cũng có rất nhiều biến hóa, mượn cây sáo trúc đen nhánh này càng thôi thúc uy lực của nó đến cực hạn, không chỉ hao tổn tuổi thọ mà càng có thể trực tiếp phá hủy ý chí tìm đường sống của kẻ địch. Trong cuộc chiến đấu ác liệt như thế này, một khi mất đi ý chí tìm đường sống sẽ có kết cục như thế nào cũng không cần hắn phải nói nhiều lời.