Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hắn không biết là lúc này Mặc Vũ cũng đang do dự, quyển họa trục này là vật bản mạng của hắn, hắn tự nhiên có thể tiến vào trong tranh, có thể triển khai công kích, nhưng thực lực mà Bắc Nguyệt mới biểu hiện ra làm hắn còn thầm sợ hãi.
Lý Thanh Sơn cũng sẽ không ngoan ngoãn mặc người xử trí, lặng lẽ thúc động Linh Quy chi lực, bắt đầu tiến hành tìm hiểu quyển họa trục này.
Ở trong tranh, quanh hắn nổi lên từng vòng gợn sóng rồi biến mất ở rìa giấy vẽ, trong lòng hắn dần dần có một tia minh ngộ, tầng cấm cố kia không phải tới từ họa trục mà là từ chính hắn, hắn còn chưa quá "thích ứng" với cuộc sống của người trong tranh. Cái thích ứng này không phải là quen dần, mà là sự thông hiểu pháp tắc.
Ồ, cái này là?
"Từ bỏ đi, tất cả giãy dụa đều là vô ích thôi, hôm nay chính là ngày chết của ngươi."
Cặp mắt của Mặc Vũ đen nhánh như mực, thanh âm khàn khàn khó nghe, tràn đầy sự chết chóc. Đồng thời phát huy hai đại thần thông thiên phú là Tử vong ngưng thị và Thôi Tử chú, quyết định ở ngoài tranh làm suy yếu Bắc Nguyệt trước, nếu có thể dập tắt ý chí cầu sinh của hắn là tốt nhất.
Đồng tử đờ đẫn của Lý Thanh Sơn đột nhiên chuyển động đối mắt với Mặc Vũ, cũng thấy thế giới ngoài tranh. Hắn chớp chớp mắt trước, sau đó cả khuôn mặt đều trở nên sinh động, lộ ra biểu cảm coi thường, mồm miệng mấp máy:
"Mặc Vũ, đừng phí hoài tâm sức nữa, ta còn tưởng ngươi là yêu quái gì, hóa ra chỉ là một đống mực, đây đã là chiêu số cuối cùng của ngươi rồi nhỉ! Hừ, thoát thân từ trong tranh này thì có gì khó?"
Mặc Vũ cả kinh trong lòng, không nghĩ đến hắn lại thích ứng nhanh như thế, lập tức từ bỏ ý định đi vào trong tranh. Thế giới trong tranh tuy là sân nhà của hắn, có thể sinh ra các loại áp chế với hắn ta, nhưng hắn thực sự không muốn lại giao thủ với Bắc Nguyệt nữa, vẫn là mang về Mặc hải xử trí đi!
"Đừng có nói càn nữa, ngươi cho rằng thích ứng với quy tắc trong tranh là có thể thoát thân ư?"
"Cách thoát thân thì nhiều lắm, thử chiêu này trước xem!"
Trong tay Lý Thanh Sơn đột nhiên xuất hiện một cái kiếm mẻ đen nhánh như mực, thân thể hắn cũng động đậy, nhắm chuẩn Mặc Vũ mà vung lên, một đạo kiếm khí lăng lệ xuyên ra khỏi giấy.
"Đây là!"
Mặc Vũ hứng chịu nắm đấm của Lý Thanh Sơn còn tạm thời không sợ, thấy luồng kiếm khí này lại biến sắc, vội nghiêng đầu tránh né. Nhưng trong lúc vội vàng, trên khuôn mặt trắng bệch đã lưu lại một vết kiếm, chảy ra máu tươi màu đen, mãi không thể lành lại.
Cái kiếm nát màu đen này chính là một luồng kiếm khí mà Lý Thanh Sơn nuôi dưỡng trong cơ thể khi luyện hóa Tam Tuyệt thư, sau khi luyện thành Thương Hải châu, luồng kiếm khí này cũng trở nên cô đọng hơn. Vốn chỉ là một luồng kiếm khí mà thôi, Lý Thanh Sơn ở trong tranh lại có thể nắm nó trong tay, vung lên như một thanh kiếm thật sự.
Lúc tìm hiểu họa trục này, Lý Thanh Sơn bất ngờ phát hiện ấn ký quen thuộc kia, là ấn ký mà người vẽ tranh để lại, quyển họa này lại có cùng nguồn gốc với Tam Tuyệt thư, tự nhiên hắn liền nghĩ đến kiếm khí của thanh tàn kiếm trong cơ thể kia.
Một đòn có tác dụng, Lý Thanh Sơn cười to lên, thanh tàn kiếm trong tay múa thành vết mực, giống như hoạt hình thủy mặc được chế tạo tinh xảo, kiếm khí bắn ra.
Mỗi khi một đạo kiếm khí rời khỏi mặt giấy trở thành một đạo kiếm khí thật sự, trong lòng Lý Thanh Sơn lại càng rõ ràng thêm một chút, tuy từ thế giới ba chiều đột ngột bị nhốt vào thế giới hai chiều, nhưng muốn thoát khỏi thế giới hai chiều này cũng không phải là không thể.
Chí ít hiện tại hắn hiểu ra ba việc: Một là Mặc Vũ xuất thân từ bút tích của Ngũ Tuyệt tiên nhân nên mới bị tàn kiếm trong tay hắn khắc chế, nói vậy thì không lẽ Long vương Mặc hải cũng là vật trong tranh?
Hai là chỉ cần hủy đi quyển họa trục này là có thể làm Mặc Vũ bị thương nặng, nếu có thể luyện hóa quyển họa trục này thậm chí còn có cơ hội khống chế hắn, quyển họa này đã xứng làm một kiện pháp bảo rồi, thậm chí có thể dùng để uy hiếp Long vương Mặc hải, chẳng qua cơ hội này không lớn lắm.
Ba là Ngũ Tuyệt tiên nhân cực kỳ lợi hại, chẳng trách ngày xưa khi Ngưu ca thấy tàn quyển Tam Tuyệt thư chỉ ở cấp bậc linh khí đã buông lời tán thưởng, đương nhiên khẩu khí cũng chỉ là kiểu “Hậu bối này có chút bản lĩnh đấy".
Từng đạo kiếm khí phá tranh mà ra, Mặc Vũ trông cực kỳ nhếch nhác, chỉ cần bị kiếm ý nhắm trúng là sẽ bị truy tung không thôi, chỉ có thể ngăn cản chứ không thể tránh né. Nếu là yêu soái khác thì chịu mấy đạo kiếm khí cũng chẳng sao nhưng hắn lại bị kiếm khí này khắc chế, mỗi một đạo kiếm khí đánh trúng người nhất định sẽ để lại vết thương.
Thế là liền sa vào thế lưỡng nan, hắn thân ở ngoài tranh, không thể trực tiếp công kích Bắc Nguyệt, tất cả công kích của hắn rơi vào họa quyển đều sẽ bị họa trục chuyển thành mực, đây là pháp tắc mà người làm tranh đặt ra để bảo vệ tranh của mình, rốt cuộc bức tranh này vốn không phải dùng để phong ấn địch nhân. Trừ phi có sức mạnh có thể vượt qua pháp tắc này, nhưng vậy sẽ trực tiếp hủy hoại bản thân họa quyển, đây là điều Mặc Vũ không thể chấp nhận được.