Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nếu cuộn họa trục lại thì e rằng không qua bao lâu quyển họa trục này sẽ bị xé nứt, để Bắc Nguyệt thoát thân mà ra. Mặc Vũ biết rõ ngày xưa vì sao Tam Tuyệt thư lại bị xé nát thành nhiều phần.

Duy chỉ có thể mong rằng thanh tàn kiếm trong tay Bắc Nguyệt kia hao hết sức mạnh, lập tức cuộn họa trục lại rồi mang về Mặc hải giao cho Long vương xử trí.

Sau khi vung vẩy không ngừng, tàn kiếm trong tay Lý Thanh Sơn quả nhiên trở nên càng lúc càng ngắn, sau cùng chỉ còn lại một đoạn chuôi kiếm, cuối cùng chỉ là một luồng kiếm khí ngưng kết thành, không phải là vô cùng vô tận.

Mặc Vũ còn chưa kịp thở phào, Lý Thanh Sơn lại lấy ra một quyển Tam Tuyệt thư thật sự, tàn kiếm trong tay hắn lập tức khôi phục nguyên trạng, trở nên càng thực chất lăng lệ hơn, chỉ cần linh khí của hắn không bị hao hết thì sẽ có thể không ngừng vung kiếm, cho đến khi chém nát quyển họa trục này mới thôi.

"Hỏng rồi!"

Mặc Vũ cũng hiểu ta lúc cửu phủ diễn võ, là ai giết thuộc hạ của hắn ta rồi đoạt đi Tam Tuyệt thư. Nghĩ lại lời cảnh cáo của Cố Nhạn Ảnh, có lòng muốn thả Bắc Nguyệt, thoát thân rời đi.

Nhưng nghĩ tới những lời cười nhạo của Bắc Nguyệt, hắn hạ quyết tâm, cũng lấy ra một quyển Tam Tuyệt thư rồi nhảy vào trong tranh.

Họa quyển không ai khống chế trôi dạt rơi về phía mặt hồ, trong Phong Vũ đình, cặp mắt của Cố Nhạn Ảnh như ưng, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trong tranh, mỗi người họ cầm một thanh Mặc kiếm triển khai chiến đấu, từng vết mực bay múa trên nền giấy ố vàng, thân ảnh của họ lúc trùng điệp, lúc phân ly.

Đương nhiên là Mặc Vũ thích ứng và hiểu rõ quy tắc trong tranh hơn Lý Thanh Sơn, càng có thể lợi dụng họa trục tiến hành áp chế Lý Thanh Sơn, đây là lý do hắn dám vọt vào trong tranh, dễ dàng chiếm được thượng phong.

Tự Bảo không ngừng nghiêng đầu, muốn nhìn rõ chính diện họa quyển,

"A tỷ, ai sẽ thắng?"

Cố Nhạn Ảnh than rằng:

"Thắng bại đã phân!"

Họa quyển trôi nổi theo gió đêm, cuối cùng không chống lại được trọng lực, lúc sắp sửa rơi vào trong nước, Mặc Vũ đột nhiên từ trong tranh thoát thân bay ra, cả người chồng chất vết thương, lông mày nhíu chặt, Mặc kiếm trong tay không biết đã biến đi đâu, một tay ôm chặt lồng ngực, một tay nắm chặt họa trục vẩy một cái, Lý Thanh Sơn bị quăng ra, trong miệng cắn một quyển Tam Tuyệt thư, tay trái cầm một quyển Tam Tuyệt thư.

Mặc Vũ lập tức giương đôi cánh đen muốn thoát thân mà đi, tay lại cảm thấy bị giữ lại, quay đầu chỉ thấy Lý Thanh Sơn đang nắm chắc một đầu khác của họa trục.

Mặc Vũ gầm lên:

"Buông tay!"

Lý Thanh Sơn mỉm cười nói:

"Đừng mơ!"

---

Luân phiên ác chiến, cuối cùng cũng chiếm thế thượng phong, Lý Thanh Sơn hận không thể cười ha ha ba tiếng. Trong bức họa, tuy ban đầu Mặc Vũ chiếm thượng phong nhưng yêu khí của hắn cũng không phải vô cùng vô tận, nhiều lần dốc toàn lực thi triển thần thông, lại liên tiếp chịu vài lần trọng thương bởi Lý Thanh Sơn nên thực ra tiêu hao rất nhiều.

Còn Lý Thanh Sơn thì lại thể hiện sức chịu đựng kinh người, tình huống như thế cứ kéo dài, cuối cùng lại là Mặc Vũ dần chống đỡ không nổi rồi bị Lý Thanh Sơn chém trúng ba kiếm mà thua trận, lúc này hắn muốn chạy thoát thân nhưng nào có dễ dàng như vậy.

Lý Thanh Sơn tóm chặt lấy cuộn tranh, cho dù Long Vương Mặc Hải ra tay thì cũng đừng hòng cướp nguyên vẹn vật ấy từ tay hắn. Quyển tranh này thực sự có tác dụng thần kỳ, nhưng nếu xét về sự kiên cố thì chưa hẳn bằng được một vài pháp khí được tạo nên từ kim loại, tuyệt đối không chịu được sức của hai yêu soái dốc toàn lực mà kéo.

“Ngươi...Bắc Nguyệt...Ngươi muốn như thế nào?”

Trong phút chốc, trên mặt Mặc Vũ hiện ra vẻ phẫn nộ nhưng rồi lại lập tức khôi phục vẻ mặt người chết không một biểu cảm. Hiện tại Bắc Nguyệt chiếm thế thượng phong nhưng không lập tức ra tay, hiển nhiên có mưu đồ khác.

“Chẳng bằng ngươi buông tay trước, chúng ta từ từ nói chuyện?”

Lý Thanh Sơn đã sớm nhìn ra quyển tranh này vô cùng quan trọng đối với Mặc Vũ, nếu không thì Mặc Vũ có thể thoát khỏi bức tranh rồi trực tiếp dịch chuyển tức thời. Khi đó Lý Thanh Sơn cũng sẽ tốn một chút thời gian mới có thể thoát thân, đến lúc đó thì Mặc Vũ đã cao chạy xa bay từ lâu, khó mà đuổi kịp được. Nhưng Mặc Vũ lại không tiếc để Lý Thanh Sơn thoát thân, bằng mọi cách cũng phải mang bức tranh đi.

Sở dĩ Lý Thanh Sơn không vội ra tay là vì tối đa hóa lợi ích và giảm thiểu hóa mâu thuẫn. Nếu Mặc Vũ thật sự bắt nguồn từ trong bức tranh, rất có thể chỉ cần luyện hóa bức tranh này là có thể khống chế Mặc Vũ, có con tin như thế ở trong tay thì Long Vương Mặc Hải ném chuột cũng phải sợ vỡ bình.

Xem xét từ biểu hiện của Mặc Vũ thì hắn càng vững tin với lý lẽ suy luận của mình.

“Ngươi có thể nêu bất cứ điều kiện gì, nhưng đừng mơ tưởng hão huyền đến quyển họa này!”

Mặc Vũ nói như đinh đóng cột, quyển tranh này là nguồn cội của hắn, tuy rằng hắn có ý chí của riêng mình, biến thành yêu quái có thể tu hành, nhưng không thể thoát khỏi mối liên hệ này. Xét từ một mức độ nào đó, hắn chính là khí linh, nếu bị Bắc Nguyệt luyện hóa thì còn kết cục làm nô làm bộc.

“Hình như ngươi còn chưa rõ hiện tại do ai quyết định nhỉ?”