Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lý Thanh Sơn kéo mạnh về phía sau khiến bức họa bị kéo căng ra, tuy trên mặt hắn vẫn còn ý cười nhưng trong con ngươi đỏ thẫm đã lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Hắn liếc mắt nhìn cánh tay nắm cuộn tranh của Mặc Vũ, vốn là một cánh tay trắng bệch mà hiện tại đã hóa thành màu đen thui, gần như hòa làm một thể với cuộn tranh, nếu không thì hắn đã phải cân nhắc đến việc tiến hành tập kích.
“Nếu ngươi dám phá hủy bức họa này thì sẽ trở thành kẻ thù không đội trời chung với Mặc Hải. Từ đây ở Thanh Châu, không, ở Cửu Châu sẽ không còn chỗ cho ngươi dung thân!”
“Lẽ nào hôm nay ta thả ngươi thì chúng ta còn có thể hóa địch thành bạn, từ đây làm một đôi bằng hữu tốt sao?”
Lý Thanh Sơn cười nhạo nói, uy hiếp kiểu này càng khiến Mặc Vũ trông có vẻ ngoài mạnh trong yếu, ngày hôm nay không chế ngự hoặc giết được Mặc Vũ thì chẳng lẽ còn chờ sau khi Mặc Vũ vượt qua thiên kiếp thứ ba, trở thành Yêu Vương rồi quay lại tìm hắn báo thù hay sao?
Mặc Vũ ngửa mặt lên trời, thở dài một tiếng:
“Thôi!”
Lý Thanh Sơn mỉm cười khẽ, cuối cùng cũng chịu thua! Chỉ thấy thần sắc Mặc Vũ nghiêm túc rồi chợt dốc sức kéo một cái, một tiếng xẹt xẹt vang lên, bức tranh bị rách thành hai nửa. Mặc Vũ thà rằng hủy diệt nó chứ tuyệt đối không giao cho Lý Thanh Sơn.
Có linh quang tuôn trào ra từ chỗ vết rách của bức tranh, nó kết thành một dòng chất lỏng màu trắng, sau đó biến ảo hình dạng rồi phủ về phía Lý Thanh Sơn. Đây là thế giới kỳ dị tồn tại trong bức tranh kia, trước khi hoàn toàn tiêu tan thì nó được Mặc Vũ coi như là đòn phản công cuối cùng, một khi bị cuốn vào bên trong, dù cho là Lý Thanh Sơn thì cũng chắc chắn sẽ bị thương nặng.
Nhưng Lý Thanh Sơn luôn luôn đề phòng thì sao bị trúng chiêu được, thế là hắn lập tức lùi về phía sau. Chất lỏng màu trắng tiêu tán loạn rất nhanh rồi hòa vào trong hư không, nhìn lại thì thấy Mặc Vũ đã mang theo một nửa cuộn tranh tàn đi vào trong vòng xoáy màu đen, biến mất không thấy tăm hơi, hoàn toàn cắt đứt khả năng Lý Thanh Sơn khôi phục được bức họa này.
“Cũng quả quyết thật đấy, chẳng qua đã đến bước này rồi mà còn muốn đi sao?”
Lý Thanh Sơn than thở một tiếng rồi vẻ mặt chợt trở nên nghiêm túc, chỉ thấy hắn vung đôi cánh xông lên tận trời, từng mảnh Linh Quy Huyền Giáp bay ra trong khung cảnh trời xoay đất chuyển.
Lý Thanh Sơn nhắm mắt lại rồi chợt mở ra:
“Tây nam! Huyền Quang Tận Chiếu!”
Hắn vung tay lên khiến tất cả Linh Quy Huyền Giáp chồng chất lên nhau và chiếu về phía tây nam, quả nhiên phát hiện bóng người Mặc Vũ ở cách đó mấy trăm dặm. Không ngờ Mặc Vũ không trốn về phía Mặc Hải mà đi theo hướng ngược lại, đúng là mất tấc vuông* mà.
*mất năng lực suy nghĩ và hành động như bình thường, suy nghĩ và hành động bị rối loạn.
Lý Thanh Sơn hóa thành một đạo xích quang, gào thét lao về phía tây nam không khác gì một ngôi sao băng.
Mặc Vũ vừa dịch chuyển tức thời thành công thì chợt phun ra một ngụm máu đen, bức thọa bị xé rách đã tạo thành vết thương nặng không thể nào khép lại cho hắn. Đột nhiên Mặc Vũ cảm thấy ớn lạnh, ngoái đầu nhìn lại thì thấy dường như có một đôi mắt đỏ đậm đang nhìn chòng chọc hắn ở khoảng cách vài trăm dặm. Thế là hắn áp chế vết thương, lập tức tiến hành dịch chuyển tức thời lần thứ hai, lại thay đổi phương hướng lần nữa.
“Lại đi tới hướng bắc sao? Huyền Quang Tận Chiếu!”
Mặc Vũ dịch chuyển tức thời ba lần liên tục, không ngừng thay đổi phương hướng, nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn như hình với bóng, không khác nào một thanh kiếm sắc treo lơ lửng trên đỉnh đầu, lúc nào cũng có thể chém xuống.
Hơn nữa khoảng cách khi dịch chuyển tức thời của hắn càng ngày càng ngắn, miễn cưỡng tiến hành dịch chuyển tức thời một lần cuối nhưng chỉ di chuyển được mấy chục dặm, vẫn không trốn thoát khỏi ánh mắt theo dõi kia. Hắn biết rằng khoảng cách này với Bắc Nguyệt chỉ là một cú lao lên mà thôi.
Mặc Vũ đã kiệt sức, thương thế trên người còn chợt bộc phát, vất vả lắm vết thương do Tam Tuyệt Thư để lại mới liền mà giờ lại ào ào nứt ra, tuôn trào máu đen.
Chỉ chốc lát sau, một đạo xích quang vọt đến từ đường chân trời,lao tới cực nhanh. Trong lòng Mặc Vũ biết hết hi vọng chạy trốn được nên cứ thế đứng trong hư không, bình tĩnh nhìn tia xích quang kia áp sát:
“Bắc Nguyệt, ngươi ép người quá đáng!”
Lý Thanh Sơn há miệng phun một cái, một đạo Xuy Tức phong, từ nhỏ biến thành to rồi hóa thành một đoàn long quyển gào thét cuốn về phía Mặc Vũ.
Xoắn nát ngươi thành bột để xem ngươi còn khôi phục được hay không?
…
Trên Tây Sơn Phong Vũ đình, Tự Bảo thấy bọn họ biến mất, đang muốn phi hành đuổi theo xích quang của Bắc Nguyệt thì một bàn tay đè vai nàng lại. Tự Bảo ngoái đầu nhìn, không rõ ra sao nên hỏi:
“A Tỷ!”
“Chúng ta nên về thôi.”
“Chúng ta không đi xem kết quả sao?”
“Sinh tử đã quyết!”
Cố Nhạn Ảnh trầm trọng lắc đầu một cái, nàng rất hi vọng Mặc Vũ có thể đồng ý điều kiện của Lý Thanh Sơn thì chuyện còn cứu vãn được, có thể mời Long Vương Mặc Hải đứng ra, trả một cái giá lớn hay đặt ra giao ước gì đó, vân vân...Nhưng nàng cũng biết Mặc Vũ sẽ không đồng ý, nàng có thể đi khuyên Lý Thanh Sơn thả cho Mặc Vũ một con đường sống, nhưng hắn cũng sẽ không đồng ý.