Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nàng đã nghe rất nhiều lần mấy lời đường hoàng kiểu như “muốn tốt cho ngươi”, nhưng nàng cũng rõ lời này khiến người ta chán ghét cỡ nào. Giả vờ giả vịt đoán trước tương lai của đối phương, nếu như không làm theo lời mình thì sẽ thế này thế nọ! Mặc dù đúng là như vậy nhưng có mấy ai chịu tiếp thu chứ?

Nàng biết rõ có nói cũng vô dụng, đến cùng vẫn nói ra nhưng cũng vô dụng. Không có chuyện gì tồi tệ hơn việc nhìn sự việc tồi tệ xảy ra mà không thể ngăn cản, từ đây trên con đường tu hành lại thiếu đi hai người quen biết!

Mặc Vũ kêu to thảm thiết một tiếng rồi hóa thành một con quạ đen, vòng qua cột gió và bay về phía Lý Thanh Sơn, một giọt mực nước tung rơi trên thân.

Đối mặt với đòn phản công liều mạng, biểu cảm của Lý Thanh Sơn cũng trở nên nghiêm túc, lặng lẽ nhấc nắm đấm lên chuẩn bị đưa tiễn kẻ thù đoạn đường cuối cùng, chỉ thấy hắn bỗng vặn người về phía sau rồi tung ra một quyền.

Quạ đen biến mất lại hóa thành Mặc Vũ và xuất hiện ở phía sau hắn.

Đối mặt với một quyền trí mạng này, Mặc Vũ chỉ giang rộng hai tay, trên mặt không có chút sợ hãi nào, thậm chí còn không hề giật mình, khóe miệng tươi cười giương cao, đôi môi mấp máy mà không phát ra một tiếng gì.

"Ngươi sẽ chết!"

Trong lòng Lý Thanh Sơn cảm thấy rất nặng nề, nắm đấm vừa chạm đến thân thể Mặc Vũ thì hắn đã hóa thành một đống mực nước đen như mực rồi ầm ầm nổ tung.

Tự bạo yêu đan, đồng quy vu tận!

Uy lực kia mạnh hơn gấp mười lần bất kỳ tu sĩ Kim Đan nào tự bạo Kim Đan mà Lý Thanh Sơn từng thấy, dường như trời đất đều bị mực nước nhuộm đen, khối cầu hắc ám tràn đầy sức mạnh tử vong bành trướng đến mức tận cùng, tựa như bầu trời có thêm một mặt trời màu đen.

Trong bán kính vài chục dặm, cỏ cây héo tàn, người và gia súc chết hết.

Lý Thanh Sơn đã ngờ tới tình huống này từ sớm nên cũng phòng bị tương ứng, trong nháy mắt khi Mặc Vũ tự bạo yêu đan thì một loạt mảnh Linh Quy Huyền Giáp bay ra và kết thành một khối cầu vững chắc. Sau khi hắn lên cấp yêu soái, sức phòng ngự của thần thông Linh Quy cơ bản nhất - Linh Quy Huyền Giáp cũng trở nên mạnh hơn nhiều.

Mặt trời đen lặng lẽ nuốt chửng khối cầu, chỉ một thoáng mà trên Linh Quy Huyền Giáp đã xuất hiện từng vết nứt, lảo đà lảo đảo, chỉ chống đỡ một lát là ầm ầm nát tan, Lý Thanh Sơn cũng bị hắc ám nuốt chửng, sức mạnh của cái chết phát động tập kích lần cuối đối với tính mạng hắn.

Đây cũng không phải do Linh Quy Huyền Giáp không đủ mạnh, mà do Lý Thanh Sơn không ngừng thôi thúc thiên phú thần thông, không ngừng tiến hành dự đoán để chiến đấu đến hiện tại, bất kể là tinh thần hay yêu khí đều bị tiêu hao rất nhiều.

Mặt trời màu đen từ từ nhỏ đi, cuối cùng biến mất.

Lý Thanh Sơn ngước nhìn vầng trăng khuyết cùng với bầu trời đầy sao rồi thở dài một tiếng, cười nói:

“Mặc Vũ, đến cuối cùng ta vẫn không chết!”

Khoảnh khắc Linh Quy Huyền Giáp chống đỡ lúc nãy cực kỳ quan trọng, nó đã chống đỡ phần lớn thương tổn, cũng may là luồng sức mạnh nổ tung này không có bất kỳ sự dẫn dắt nào, chỉ khuếch tán ra bốn phương tám hướng một cách lộn xộn, nếu không thì thật sự sẽ gặp nguy hiểm.

Sau khi trải qua khó khăn, giết được kẻ thù thì đúng là không gì vui bằng!

Chỉ là hiện tại phải chạy trốn thôi!

Cách đó vạn dặm, không đợi mệnh đăng tắt thì một đôi mắt rồng đã mở ra lần nữa, Mặc Hải bắt đầu cuồn cuộn.

Bên trong Mặc Hải, Long Vương ngâm dài.

Trong Nam Khu thành, Sở Liệt vương của Thanh Châu Mục bước lên lầu trên tường thành, ngóng nhìn về nơi sâu xa phía Mặc Hải, thần niệm hắn bay vọt ngàn dặm, chỉ thấy một con mặc long phóng lên trời, uốn lượn bay cao, tựa như một cây cột khổng lồ chống trời nối liền trời và biển. Mặc Hải điên cuồng gào thét như muốn chạy theo tới.

“Mặc Hải đạo hữu, đã có chuyện gì xảy ra?”

Sở Liệt vương lớn tiếng hỏi.

Long Vương Mặc Hải không đáp, lướt qua bầu trời Nam Khu thành, nhắm thẳng về phía vị trí ở hướng tây nam cách đây vạn dặm.

Lông tơ khắp người Lý Thanh Sơn dựng đứng cả lên, cảm nhận được sự khủng bố trước nay chưa từng có, rõ ràng biết không có ai xuất hiện ở đây nhưng cảm giác nguy hiểm kia vẫn như thần kiếm chém về phía cổ hắn, chỉ thiếu chút xíu nữa thôi là cổ hắn sẽ rời khỏi thân.

Lý Thanh Sơn nhanh chóng ổn định tâm trạng rồi dùng Linh Quy để đề phòng, tránh bị nói toán thuật chỉ ra phương hướng của mình, cuối cùng còn thu liễm cả khí tức.

Nhưng đến bước này thì lại xảy ra vấn đề, lúc nãy khi Mặc Vũ nổ tung thì trên người hắn đã bị nhiễm đầy vết mực, cẩn thận tra xét thì thấy vết mực này không dính trên da thôi mà còn thâm nhập vào xương cốt trong cơ thể, ngày cả trên yêu đan cũng đều bị một tầng tử khí bao phủ.

Tuy rằng chúng không thể gây thương tổn cho hắn nhưng cũng không thể xóa sạch trong chốc lát. Nếu như Lý Thanh Sơn đoán không sai thì Long Vương Mặc Hải và Mặc Vũ có cùng nguồn gốc, như vậy thì vết mực sẽ bắt mắt tựa như ngọn đèn sáng trong bóng tối, cho dù ẩn giấu khí tức hoàn toàn thì cũng vô dụng.

“Đây chính là lời nguyền rủa cuối cùng của Mặc Vũ sao? Ha ha, trước đây đều nói giỡn, mẹ kiếp cái này mới là Thôi Tử chú nhé! Không thể không nói làm rất hay!”

Lý Thanh Sơn tán thưởng rồi giương cánh chim lên, tung người đi vào trong Cang Phong.