Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cang Phong ác liệt như đao kiếm vẽ ra từng vết thương trên người Lý Thanh Sơn, dù là Ngưu Ma Luyện Bì cũng không chống đỡ được, mà hắn cũng không dư lực để thi triển Linh Quy Huyền Giáp, chỉ biết dốc toàn bộ tinh thần lên đôi cánh ở phía sau.

Cánh Phong Thần lấy chữ “Phong” làm điểm then chốt, Lý Thanh Sơn cũng tình cờ phát hiện ra việc hội tụ Cang Phong có thể giúp cánh Phong Thần tăng tốc không ít, chẳng qua không thể kéo dài, vì thế hắn cũng không ngại để mình bị thương mà vẫn bay vào trong Cang Phong.

Từng sợi Cang Phong đan dệt vào trong cánh Phong Thần khiến hắn lao vun vút về phía trước với tốc độ trước nay chưa từng có, vụt về phía tây nam hay nói chính xác hơn là rời xa hướng Mặc Hải.

Gió mạnh gào thét bên tai, mặt đất vội vã lùi về phía sau, liên tục có những cảnh tượng khác hiện ra trên đường chân trời khiến mắt người không kịp nhìn ngắm, nếu không có đại kiếp nạn sắp tới ở phía sau thì có lẽ đây là cảnh tượng khiến người ta cảm thấy vô cùng khuây khỏa.

Nhưng dù đã nhanh đến mức này mà cảm giác nguy hiểm ở trong lòng hắn vẫn không hề vơi bớt, trái lại càng ngày càng nặng nề.

Lý Thanh Sơn biết rõ chắc chắn Long Vương Mặc Hải nhanh hơn hắn, ưu thế duy nhất của hắn là vừa mới bắt đầu đã kéo dãn khoảng cách hơn mười ngàn dặm. Nếu như hắn không giải quyết vết mực trên người thì bị đuổi kịp chỉ là vấn đề thời gian.

Cứ chạy trốn mãi cũng vô dụng, vì thế từ lúc Lý Thanh Sơn phát hiện tác dụng của vết mực thì đã lập tức dốc toàn lực thôi thúc yêu đan.

Thủy hỏa yêu đan xoay tròn, tỏa ra hai loại tia sáng màu đỏ và xanh, từng tia Phượng Hoàng Thiêu Đốt và Linh Quy Trấn Áp tiến hành loại bỏ tử khí trên yêu đan, sau đó lan rộng ra toàn thân để đối phó với những vết mực kia tựa như ruồi bọ bâu lấy mật.

Nhưng quá trình này rất chậm, chúng tựa như những vết bẩn cứng đầu, liên tục lau đi lau lại thì cũng chỉ có thể khiến chúng nhạt đi mà thôi.

Lý Thanh Sơn không thả lỏng đôi cánh chút nào, vẫn duy trì tốc độ cao nhất trong khả năng mà chạy trốn về phương xa. Cảnh tượng này thật giống với phiên bản của hắn và Mặc Vũ lúc nãy khiến hắn không khỏi bật cười than thở, báo ứng thật sự đến quá nhanh!

Hắn cũng gặp phải những vấn đề của Mặc Vũ khi đó, đầu tiên là yêu khí không chống đỡ được quá lâu.

Sau khi khổ cực chiến đấu một phen, không kịp nghỉ ngơi tí nào mà đã phải trốn đi, để kích hoạt cánh Phong Thần thì cần tiêu hao yêu khí, loại bỏ vết mực trên người cũng cần hao phí yêu khí. Nếu không phải đã có sự chuẩn bị từ trước thì hiện tại đã hết cạn đạn lương* rồi.

*cạn kiệt lương thực và viện trợ, tình huống nguy hiểm không thể chiến đấu.

Hắn nắm chặt Tu La trận, rút linh khí vừa mới được tích trữ ở trong ra rồi dẫn vào trong cơ thể. Nhưng hiển nhiên hiệu suất của việc này không thể nào so với trực tiếp dùng Thủy Thần ấn được, tốc độ khôi phục không thể đuổi kịp tốc độ tiêu hao. Vì để tiết kiệm một chút yêu khí, vết thương bị Cang Phong xé rách mà hắn cũng không dám vận yêu khí để phục hồi, chỉ dựa vào năng lực tự lành của thân thể để vết thương khép miệng.

Không ngừng tiêu hao yêu khí, ba phần mười, hai phần mười, một phần mười…

Thương Hải Châu bỗng xoay tròn, nếu như nói yêu đan là tinh hoa yêu tu của hắn, vậy thì Thương Hải Châu chính là kết tinh của nhân tu. Dưới sự thôi thúc của hắn, từng luồng linh lực được truyền vào trong yêu đan và chuyển hóa thành yêu khí.

Hơn nữa hắn còn lá bài tẩy cuối cùng, đó là Đại Diễn thần phù!

Vân Hư xã phát triển rất tốt, vì Lý Thanh Sơn là công thần đầu tiên nên tiểu thuyết của hắn được quảng bá mạnh mẽ, nguyện lực tụ lại trong Đại Diễn thần phù cũng gấp mười lúc trước, có thể nói là một phòng tuyến cuối cùng.

Nhưng lúc này cũng có một vấn đề khác quấy nhiễu hắn, đó là mệt mỏi!

Vung cánh Phượng Hoàng vừa mạnh vừa nhanh tiêu hao rất nhiều thể lực, mà Ngưu Ma vốn nổi danh về sức chịu đựng, từ khi có thần thông Đại Địa Thần Lực này thì hắn gần như chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi. Nhưng hiện tại sự uể oải lại âm thầm bò lên thân thể hắn và lan ra từng chút một.

Hiện tại, tuy không cần đạp chân trên mặt đất để thi triển Đại Địa Thần Lực, nhưng nếu ở trên bầu trời rời xa mặt đất thì cũng chịu ảnh hưởng không nhỏ. Nhưng nếu rời khỏi tầng Cang Phong thì tốc độ sẽ lập tức chậm hơn một đoạn.

Có thể nói tình huống bây giờ là ngoài lo trong loạn, còn chưa thấy Long Vương Mặc Hải mà bản thân hắn cũng cảm thấy sắp không chống đỡ nổi.

Lý Thanh Sơn đứng yên trong hư không, mái tóc màu đỏ thẫm lay động, đôi mắt đỏ ngóng nhìn về phía Đông.

Trên chân trời, một luồng hắc ám còn thâm trầm hơn màn đêm tràn tới, che sao lấp trăng không khác nào một đám mây đen, chớp mắt một cái mà đã tràn ngập cả bầu trời, bao phủ ở trên không trung.

Chỉ một thoáng, Lý Thanh Sơn cảm nhận được cảm giác ngột ngạt gần như nghẹt thở, tâm trí cũng vì vậy mà run rẩy. Nhưng hắn lập tức ổn định tâm trạng, hét to ầm ĩ về phía bầu trời:

“Long Vương Mặc Hải!”