Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mây đen lan ra không khác nào mực ở trong nước, trôi nổi không ngừng tựa như vật sống, trong đó có vảy và móng lúc ẩn lúc hiện. Một đôi mắt rông sáng lên, thờ ơ liếc hắn một cái mà chẳng khác gì bị kiếm sắc xuyên thủng. Sau đó Long Vương thu hồi tầm mắt, mực nước như mây đen xẹt qua đỉnh đầu, lại chớp mắt một cái thì đã đến một đầu khác của chân trời.
Lý Thanh Sơn cúi đầu, chỉ thấy một dấu nét mực nhuộm trên ngực không ngừng hiện rõ và lan rộng. Hắn hơi nhướng mày, thân thể ầm ầm nứt toạc, hóa thành ngàn vạn giọt nước và rơi vào trong Bình Ba hồ.
Lý Thanh Sơn ở cách đó vạn dặm sợ hãi hoảng loạn, xuyên qua hai mắt của phân thân ảnh trong gương thì cuối cùng hắn cũng thấy được Long Vương Mặc Hải vạn dặm truy sát hắn từ xa. Vốn dĩ hắn còn suy xét việc kéo dài thời gian một lúc, nhưng chỉ vưa đối mặt thì phân thân kia đã bị đánh tan.
Mà phân thân này nắm giữ mấy phần sức mạnh của hắn, đồng thời cũng là phân thân ảnh trong gương mạnh nhất từ trước tới nay, không yếu hơn bất kỳ yêu soái nào. Vậy mà lại không thấy rõ đối phương ra tay như thế nào, mãi đến tận sau khi trúng chiêu thì mới phát hiện là bị một giọt mực xuyên qua.
Dựa vào sinh mệnh lực của hắn, dù cho bị vạn tiễn xuyên tâm cũng chưa chắc sẽ chết. Nhưng một giọt mực kia chẳng những giết chết phân thân ảnh trong gương, mà là phá hủy thiên phú thần thông Kính Hoa Thủy Nguyệt này.
Mà ý niệm mạnh mẽ ẩn chứa trong giọt mực nước kia lại trực tiếp xuyên qua phân thân, muốn công kích bản thể của hắn. Nếu không phải phân thân ảnh trong gương của hắn không giống với phân thân thuật bình thường thì chỉ một chiêu này cũng có thể tạo thành vết thương nặng cho bản thể của hắn.
Đây không chỉ là sự chênh lệch về sức mạnh nữa, mà còn là khoảng cách cảnh giới. Chẳng trách Long Vương Mặc Hải chỉ nói một lời đã đuổi được Thú Vương Long châu kia, khiến người kia không thể không từ bỏ mối thù giết đồ đệ. Dù ngươi có ngàn loại mưu lược, nhưng đối mặt với đối thủ như vậy thì tất cả trù tính đều là phí công vô ích mà thôi.
Chỉ là hắn cũng đã đạt được hai mục đích mình đặt ra khi phái phân thân ảnh trong gương đi. Thứ nhất là tiến hành đánh giá tốc độ của Long Vương Mặc Hải, kết quả là trước khi hắn loại bỏ sạch sẽ vết mực trên người thì chắc chắn bị đuổi kịp. Mục đích thứ hai là đối chiếu với sức mạnh của hắn, kết quả là nếu bị đuổi kịp thì chắc chắn sẽ chết.
Hiện tại tình huống bên phía bản thể còn tồi tệ hơn phân thân, cho dù nhìn ra được Long Vương Mặc Hải ra tay công kích như thế nào thì e là cũng không đỡ nổi một chiêu.
Tuy hiện tại khoảng cách đôi bên xa đến mức phàm nhân đi cả đời cũng khó mà vượt qua, nhưng đối với hắn thì lại nguy hiểm chẳng khác nào cá ở trên thớt, đao kiếm quanh thân.
Hắn cũng từng nghĩ đến việc nhờ vả Linh Vương Kim Thiền và Đại Dung Thụ Vương, nhưng quan hệ đôi bên chỉ là đạo hữu. Tuy Linh Vương Kim Thiền tán thưởng hắn nhưng cũng không nợ hắn cái gì, mục tiêu của người kia chỉ là ra khỏi miệng giếng, bất kỳ sự tồn tại nào phá hoại mục tiêu này thì cũng trở thành kẻ địch của người kia. Tuy Đại Dung Thụ Vương từng có ý mời chào hắn nhưng cũng sẽ không vì hắn mà ngăn cản lửa giận của Long Vương Mặc Hải, đi ngược lại với thái độ trung lập đã duy trì cả vạn năm.
Đạo hữu, đạo hữu, đạo ở trước hữu ở sau, đồng đạo mới là bằng hữu, nếu như dựa vào cảm tình mà quấy nhiễu đạo của đối phương thì chắc chắn sẽ phá hủy tình hữu nghị. Lý Thanh Sơn biết rõ điểm này nên từ lúc ban đầu đã không muốn nhờ vả bất kỳ ai.
Đến bước đường cùng, lẽ nào lần này chắc chắn phải chết?
“Không, trời không tuyệt đường người!”
Ánh mắt Lý Thanh Sơn lướt xuống phía dưới, cảnh tượng trên mặt đất đã khác xa với Thanh Châu, cây cối dày đặc đan dệt thành một vùng biển xanh biếc, trên mặt đất rải rác núi sông chập trùng, tràn ngập hơi thở hoang dã nguyên thủy.
Từng con quái điểu to lớn ung dung lướt qua bầu trời, sương mù bao quanh rừng rậm, truyền ra từng luồng yêu khí. Nếu có yêu tộc dám thoải mái phi hành trên trời như này ở Thanh Châu, khi cất bước trên mặt đất thì chẳng mấy chốc sẽ bị những tu hành giả cắn giết thôi.
“Nơi này đã là Vụ Châu sao?”
Lý Thanh Sơn vẫn bay về phía tây nam, hiện tại đã vượt ngàn dặm, tiến vào lãnh thổ Vụ Châu, linh khí trong Thương Hải Châu cũng sắp bị tiêu hao hết, thân thể càng uể oải tột độ, sát cơ phía sau cũng là lửa xém lông mày.
Hắn lại phi hành một lát thì bỗng thấy một cột khói màu đen phóng lên trời, ánh mắt nhìn chăm chú vào đó thì thấy từng ngọn núi xuất hiện trên đường chân trời. Thế nhưng hình dáng của những ngọn núi này rất không bình thường, trên núi trọc lốc, không có thực vật rậm rạp bao trùm, hơn nữa không có đỉnh núi, chỉ có một cột khói màu đen bắt đầu phun trào từ trong một ngọn núi, miệng núi chảy ra từng dòng dung nham.
“Là núi lửa!”
Trong lòng Lý Thanh Sơn hơi lay động, tựa như có một đạo linh quang xẹt qua đầu, thế nhưng lại không nói được đến cùng linh quang kia là gì.