Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cánh Phượng Hoàng ở phía sau thu lại, hắn rời khỏi tầng Cang Phong, biến thành một đạo xích quang thẳng tắp lao xuống ngọn núi lửa đang phun trào kia. Dung nham chảy xuôi nóng rực mà chói mắt, cánh Phượng Hoàng ngày càng lộng lẫy khi bị lửa nóng thiêu đốt.
Đại Địa Thần Lực bắt đầu phát huy tác dụng, từng luồng sức mạnh tràn vào trong cơ thể, cảm giác uể oải không cánh mà bay. Lý Thanh Sơn cảm thấy cực kỳ khoan khoái, nhưng vẫn không dám dừng lại, xuyên qua dung nham mà lẻn sâu vào trong núi.
Lý Thanh Sơn từng có kinh nghiệm tu hành trong dung nham dưới lòng đất, thế là hắn vận dụng khéo léo Ngưu Ma Chấn Đãng lực, mở ra một con đường trong dung nham, Phượng Hoàng Niết Bàn Kinh cũng giảm mạnh tổn thương mà nhiệt độ cao từng rực cùng với hỏa diễm tạo ra cho hắn, những tổn thương còn lại thì một thân da trâu này cũng đủ để ngăn chặn rồi.
Quan trọng nhất chính là, tuy dung nham đang dâng trào này cũng ẩn chứa Nguyên Từ dưới lòng đất nhưng không thể mãnh liệt như ở nơi sâu dưới lòng đất. Nếu là ở dưới lòng đất thì hắn cũng không dám chìm sâu vào trong dung nham.
Không nằm ngoài dự đoán của hắn, phía dưới ngọn núi lửa đang hoạt động này là một tầng dung nham lớn. Hắn vừa tiếp tục chạy trốn trong dung nham vừa vung cánh Phượng Hoàng, từng luồng hỏa linh lực hội tụ lại, mượn hỏa diễm gột rửa vết mực trên người.
Đúng như dự đoán, tốc độ vết mực phai nhạt đi nhanh hơn rất nhiều, nhưng mà so sánh tốc độ hắn lặn trong dung nham với tốc độ phi hành trong Cang Phong thì chẳng khác nào sự khác biệt giữa ốc sên và chim. Cánh Phong Thần không được thi triển toàn lực mà còn phải chịu sự nhiễu loạn của Nguyên Từ ở dưới lòng đất.
Mà hắn chỉ cần chậm trễ một lát thì Long Vương Mặc Hải sẽ áp sát hơn ngàn dặm.
Không lâu sau, dung nham đã đến phần cuối, hắn nhất định phải lựa chọn, hoặc là tiếp tục ở lại trong dung nham để loại bỏ vết mực trên người, đánh cược có thể rửa sạch tất cả vết mực trên người trước khi Long Vương Mặc Hải đuổi kịp. Hai là trở về trên mặt đất, tiếp tục dùng tốc độ để tranh thủ thời gian.
Nhưng Lý Thanh Sơn biết rõ bất kể lựa chọn nào cũng đều không thoát khỏi vận mệnh bị Long Vương Mặc Hải đuổi kịp, đơn giản là lựa chọn thứ hai thì sẽ sống thêm được một hồi.
Vì linh quang quái lạ kia lóe lên mà tiến vào trong dung nham, vậy thì nó có ý nghĩa gì? Lẽ nào chỉ để hắn uổng phí thêm một ít thời gian, hoặc dứt khoát chết ở trong dung nham bừng bừng này để mưu cầu sự sảng khoái!
…
Trong quần thể núi lửa ở phía tây nam, nước trong những ôn tuyền to to nhỏ nhỏ ùng ục sôi sục. Bỗng một tiếng ầm ầm vang lên, một đạo hỏa diễm lao ra khỏi ôn tuyền, Lý Thanh Sơn lại xông lên trời lần nữa, tiếp tục chạy như bay về phía tây nam, về nơi sâu hơn trong Vụ Châu.
Một lát sau, một mảnh mây đen xẹt qua quần thể núi lửa, bay thẳng về phía tây nam.
Vết mực bị loại bỏ sạch chỉ dư lại một mảnh cuối cùng, nhưng trên mặt Lý Thanh Sơn không hề có vẻ vui mừng, bỗng nhìn lại thì thấy trên đường chân trời đã có một đạo hắc tuyết xuất hiện, hắc tuyến kịch liệt lan rộng, sau đó một đôi mắt rồng thâm trầm như mực khóa chặt hắn dù ở ngàn dặm xa xôi.
Đây còn là trong lúc hắn bay thật nhanh, nếu như đứng im thì e rằng chỉ chớp mắt một cái là đạo hắc tuyến này sẽ lướt qua bầu trời.
Lý Thanh Sơn nhìn lại phía trước, nắm chặt nắm đấm, giây phút quyết định sinh tử sắp đến rồi!
Đương nhiên chỉ có chuyện sinh tử của một mình hắn được quyết định mà thôi.
Thế là hắn không trốn nữa, lao xuống một mảnh đất rộng lớn vô biên. Chợt tiếng nổ ầm vang lên, mặt đất chấn động, vô số cây cổ thụ chọc trời bị xé nát, để ánh mặt trời có thể chiếu vào mặt hắn. Một đôi mắt đỏ nhìn dõi theo lên không trung, chỉ thấy mây đen che kín bầu trời nặng nề áp xuống, một cái đầu rồng như ngọn núi khổng lồ cúi xuống nhìn chằm chằm hắn.
Không thấy hận thù cuồng loạn, không thấy sát ý cuồn cuộn không ngừng, tựa như thần linh quan sát loài giun dế.
Lý Thanh Sơn ngang nhiên nhìn thẳng, sau đó thân hình lao lên, một trượng, năm trượng, mười trượng, hai mươi trượng, bốn mươi trượng!
Không có sự hoảng loạn khi đi đến bước đường cùng, không có sự hoảng sợ khi cái chết ập đến, chỉ có chiến ý phóng lên trời.
“Ngươi đã làm chuyện không nên làm!”
Long Vương Mặc Hải cũng không nóng lòng ra tay, mở miệng nói một câu. Giọng nói kia tựa như bao la cuồn cuộn tựa như đám mây che trời, lan tràn vô biên, bán kính ngàn dặm. Tất cả nhân thú đều im bặt, nếu như có chút linh trí thì sẽ mờ mịt nhìn về phía chân trời, vì sự tồn tại quá khổng lồ này vượt qua hiểu biết mà trái lại khiến chúng mất đi năng lực hoảng sợ. Yêu quái và tu hành giả càng cường đại thì càng cảm nhận được sự run rẩy đến từ linh hồn.
“Đã làm rồi thì có cái gì mà nên với không nên. Đến đây đi!”
Lý Thanh Sơn giang hai tay ra, đôi cánh xán lạn, tinh thần phấn chấn, chỉ nói:
“Đến đây đi!”
Long Vương Mặc Hải hơi kinh ngạc về dũng khí hoặc cũng có thể nói là sự ngoan cố của hắn, lại cảm nhận được sự tác động từ nơi sâu trong số mệnh nên chợt không nói gì.
Không đợi Long Vương Mặc Hải đáp lại thì Lý Thanh Sơn đã phất cánh xông thẳng tới chân trời, càng đến gần Long Vương Mặc Hải thì hắn càng cảm nhận được sự áp bức mạnh mẽ.