Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trận chiến này thật sự không có chút phần thắng nào, chắc chắn phải chết rồi!
Hắn mỉm cười khẽ rồi vung quyền về phía đầu rồng!
Vài giọt mực nói phá không kéo tới, nhưng hiện tại hắn đã không còn sức lực để né tránh, thân thể bắt đầu bốc cháy, đầu tiên là đôi cánh xán lạn ở sau lưng, sau đó là bộ tóc đỏ thẫm. Máu tươi tràn đầy sinh cơ cũng hóa thành liệt hỏa, lộ ra từ trong da thịt, dẫn cháy tất cả, hóa thành một đống liệt diễm bừng bừng.
Tựa như một viên hỏa lưu tinh đột kích ngược về phía bầu trời, xông vào trong bầu trời giăng kín mây kia!
Lấp Lánh! Lụi tắt…
…
Thiên Long thiền viện, chính điện Phật đường.
Tiểu An ngồi đối diện Phật Như Lai, yên lặng gõ từng tiếng lên mõ.
Cốc, cốc, cốc, cốc…
Tiếng gõ mõ vững vàng không chút biến hóa, tựa như có thể kéo dài cả ngàn năm. Đèn xanh Phật cổ*, vạn năm không đổi!
*chỉ kiếp sống tịch mịch của Phật môn.
Đùng! Mõ nát tan!
Tiểu An bỗng quay đầu lại, vẻ hoảng sợ hiện lên trên dung nha tuyệt đẹp hiện tại của nàng. Từ sau khi tiến vào Thiên Long thiền viện, nàng lợi dụng danh nghĩa tu Bế Khẩu Thiền mà nói chuyện với bất cứ ai, giờ phút này lại thất thanh nói:
“Thanh Sơn!”
…
Ánh lửa lấp lánh trong biển mây một hồi, nhanh chóng mờ nhạt rồi lụi tắt. Mây đen đầy trời tụ lại rồi hóa thành một nam nhân mặc bào phục màu xanh đen, hắn chắp tay, đứng đó trầm tư một lúc.
Tất cả khôi phục sự yên lặng, thù lớn đã báo được, chỉ là không nhìn thấy yêu đan và những đồ vật khác, trong đó nên có một cái Tu La trận.
Điều này cũng không kỳ lạ, khi biết chắc chắn phải chết thì đương nhiên không thể để kẻ địch được lợi, có lẽ tên kia ném trên đường rồi.
Nếu là tu sĩ Nguyên Anh bỏ chạy khỏi Nguyên Anh thì còn có cơ hội phục thể sống lại, nhưng chỉ là một yêu đan thì cũng vô dụng, thân thể bị hủy diệt là hủy diệt hoàn toàn, ngay cả hồn phách cũng bị đốt cháy hết trong ngọn lửa.
“Bắc Nguyệt đã chết rồi!”
Long Vương Mặc Hải vững tin về điều này, hắn còn chưa đến mức không thể phân biệt được bản thể và phân thân. Hắn có thể cảm nhận được sự đoạn tuyệt của số mệnh từ nơi sâu xa, tuy trong đó vẫn tồn tại một số thứ hắn không thể nhìn thấu, nhưng ai có thể sáng tỏ tất cả mệnh trời chứ? Có lẽ Thần Phần trên chín tầng trời mới làm được! Mà cũng có thể là không làm được, hắn không thể biết được chuyện này.
Lúc này, hắn chợt nhớ ra Bắc Nguyệt từng trì hoãn tốc độ ở quần thể núi lửa kia, khả năng cao tên này đã ném yêu đan và những thứ khác ở đó.
Long Vương Mặc Hải trở lại quần thể núi lửa, lan tỏa thần niệm lục soát một phen, bắt đầu xâm nhập vào trong dung nham, càng đi sâu xuống phía dưới thì sự quấy nhiễu của Nguyên Từ dưới lòng đất càng mạnh. Cuối cùng lại chẳng thu hoạch được gì, thế là cũng không hao tâm tổn trí nữa, lập tức hóa thành một con Hắc Long rồi biến mất ở phía chân trời.
Một viên yêu đan và một Tu La trận vốn không quá quan trọng đối với hắn.
Long Vương Mặc Hải không biết là, chỉ cần thần niệm của hắn đi sâu xuống thêm mười dặm thì có thể tìm thấy một viên yêu đan. Nhưng mà ở chiều sâu kia, sự quấy nhiễu mạnh mẽ đến từ Nguyên Từ và hỏa dung nham cũng khiến Yêu Vương cường đại không thể thi triển thần niệm một cách tùy ý, trừ phi Long Vương Mặc Hải chịu tự mình đi xuống tìm, nhưng trong tình huống cảm thấy bị áp chế đến mức tận cùng thì điều này cũng không phải chuyện dễ dàng.
Thế là yêu đan cứ lẳng lặng trôi nổi ở trong liệt hỏa dung nham, Tu La trận ở bên cạnh cách đó không xa mất đi chủ nhân tự tỏa ra một vòng huyết quang, bảo vệ nó không bị dung nham gây tổn thương.
Thời gian quay trở lại cách đó không lâu, khi Lý Thanh Sơn đang ở trong dung nham và rơi vào cảnh khó cả đôi đường chắc chắn phải chết, thế là hắn cố gắng truy tìm tia linh quang kia ở trong đầu.
Trong hỏa diễm cuồn cuộn, hắn thi triển Phượng Hoàng Niết Bàn Kinh theo bản năng, hỏa linh lực được hấp thụ vào trong cơ thể bơi một vòng Chu Thiên, cuối cùng tụ lại trên yêu đan.
Lúc này, thiên phú thần phần thứ mười mà hắn cứ mãi không hiểu được bỗng hiện ra trước mắt hắn, lại còn ở trong trạng thái có thể lý giải và vận dụng.
Lý Thanh Sơn chấn động:
“Hóa ra đây chính là thiên phú thần thông của Phượng Hoàng!”
Theo truyền thuyết, mỗi khi tuổi thọ của Phượng Hoàng hết thì nó sẽ đi vào trong hỏa diễm rồi hóa thành tro tàn, từ trong liệt hỏa mà sống lại nên được thế nhân gọi là “niết bàn”, tượng trưng cho sự sống bất diễn. Tên đầy đủ của Phượng Hoàng biến là Phượng Hoàng Niết Bàn Kinh!
Thế là, trước khi hắn rời khỏi dung nham và tiếp tục chạy trốn thì đã để lại yêu đan và Tu La trận ở trong dung nhàm, đồng thời để Thương Hải Châu, ma tâm, Đại Diễn thần phù, thậm chí là Thủy Thần ấn và túi Bách Bảo trên người vào trong Tu La trận.
Dưới sự điều khiển của hắn, yêu đan và Tu La trận cùng nhau chìm sâu vào trong dung nham.
Trong nháy mắt khi Lý Thanh Sơn hóa thành hỏa diễm, bị thiêu cháy thành tro bụi thì trên yêu đan có tia sáng lóe lên, sau đó cấp tốc lụi tắt.
Lúc này mới bắt đầu lấp lánh lại từ đầu, tỏa ra từng vòng xích quang, gom góp địa hỏa cuồn cuộn rồi bắt đầu từ từ xoay tròn.
Tốc độ xoay tròn của yêu đan càng lúc càng nhanh, hỏa diễm đỏ đậm dần trở nên như có thực thể, cuối cùng hóa thành một quả trứng Phượng Hoàng đỏ rực như lửa.