Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Không bao lâu sau, một thành trại được xây dựng từ gỗ thô xuất hiện trước mắt bọn họ, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhỏm, trong rừng luôn có đủ loại nguy hiểm, vẫn là thành trại mới có thể làm cho người ta yên tâm.
Thạch trứng và tu la tràng lần lượt nằm bên trong hai cái sọt tre, tiến vào tòa thôn trại của man nhân này.
Vài ngày sau, một đội ngũ gồm mấy chục người đi đến trước trại, bọn họ đều đeo binh khí, cách ăn mặc không khác gì những man nhân bình thường, trên đầu bọc vải, trên vai đeo một cái túi tiền, gương mặt lộ ra vẻ tinh anh.
Bọn họ cao cao tại thượng cưỡi mười mấy con thú giống trâu lại không phải trâu, giống ngựa lại không phải ngựa, thể trạng khỏe mạnh, dễ dàng đạp ra một con đường mòn trong cánh rừng, nhất là con thú cưỡi dẫn đầu kia, nó cao lớn khỏe mạnh nhất, người ngồi trên người nó chính là thủ lĩnh.
Hắn ước chừng khoảng bốn năm mươi tuổi, gương mặt thô ráp đã dãi dầu sương gió, mái tóc đã bạc tết thành một cái bím tóc lớn, hai mắt hắn bắn ra tinh quang, trên lỗ tai đeo một đôi hoa tai cực lớn lấp lánh vô cùng bắt mắt.
“Mở cửa nhanh lên! Kim tử lai lâu!”
Tên “Kim Nhĩ Hoàn” gân cổ lên nói, giống như đang ca hát, âm thanh cực kỳ có tính xuyên thấu, nhanh chóng truyền khắp toàn bộ trại.
“Người của thương đội Kim Ổ đến!”
“Mau mở cửa trại!”
Bên trong trại vang lên tiếng la, cửa trại ầm ầm mở ra, dưới sự hoan nghênh của người hai bên đường, người của thương đội ngang nhiên bước vào trong.
Các man nhân mấy ngày trước còn đang đi nhặt đá rối rít bày đá ra, mời thương đội lựa chọn, thương đội lấy ra đủ loại hàng hóa tiền hành trao đổi.
Kim Nhĩ Hoàn đang uống rượu với lão trại chủ, đột nhiên có một thuộc hạ tiến vào, nói với Kim Nhĩ Hoàn:
“Lão gia ngài đi xem đi, phát hiện một thứ rất thần kỳ!”
“Ồ, thứ thần kỳ gì?”
Kim Nhĩ Hoàn lập tức đứng dậy, thỉnh thoảng trong quần thể núi lửa này sẽ xuất hiện một ít khoáng vật quý hiếm, nhiệm vụ của chuyến đi này của hắn chính là phải dạo một vòng quanh quần thể núi lửa này, đến thăm mười mấy trại, lại vận chuyển mấy thứ đổi được này đến chợ Hương Hoa buôn bán, một lần mua đi bán lại như thế này sẽ thu được lợi nhuận gấp mười lần. Nhưng hắn làm buôn bán vài chục năm, cũng không được bao nhiêu thứ có thể gọi là thần kỳ.
“Không biết, giống như là vải bố...nhưng mọi người cũng không chắc lắm...cũng không rõ là có tác dụng gì!”
Kim Nhĩ Hoàn sửng sốt, mấy tên thủ hạ của hắn cũng coi như là kiến thức rộng rãi, nhưng đến cả tài liệu cũng không đoán ra được, không khỏi càng thêm có hứng thú, chạy đến nơi xem thử, hai mắt lập tức sáng lên, tuy rằng không biết có công dụng gì, nhưng mà chỉ riêng nhìn về mặt chất liệu là biết ngay không phải thứ bình thường, không lẽ là một món linh khí?
Tuy rằng hắn có nội lực thâm hậu, nhưng cũng không nhìn thấy linh quang, nhưng mà cũng đã có chuẩn bị, có một con tiểu trùng bay từ trong túi ra, sâu nhỏ bay đến trên tu la tràng lại không có bất cứ phản ứng gì, hắn lập tức lộ ra vẻ thất vọng.
Man nhân trẻ tuổi nhanh chóng chạy đến biểu diễn, lấy ra bội đao đeo bên hông chém lên tu la tràng vài đao, tu la tràng đương nhiên là không hề sứt mẻ gì.
“Dùng loại vải bố tốt như thế để đóng gói, bên trong chắc chắn có thứ tốt gì đó, sẽ có giá trị rất lớn!”
Kim Nhĩ Hoàn do dự một lúc, vẫn là dùng một bình muối và một cây đao để mua cái thứ thần kỳ không biết có tác dụng gì này, vật này chắc chắn đã trải qua luyện chế đặc biệt, nói không chừng đến chợ Hương Hoa có thể bán ra với giá cao. Cho dù có thất bại thì dựa vào cái miệng lanh lợi của hắn cũng sẽ không lỗ vốn.
Man nhân kia cảm thấy mỹ mãn ôm bình muối, cầm bội đao. Đợi đến khi thương đội sắp sửa rời đi, một man nhân lao lên cản ở phía trước, giơ thạch đản trong tay lên cao.
“Đây là trứng tốt! Trứng tốt! Ta không cần đao, chỉ cần muối!”
Hắn cực cực khổ khổ dọn cục thạch đản này về, đến cuối cùng cũng không thể bán đi, thấy tộc nhân có thể nhẹ nhàng kiếm lời được một bình muối, trong lòng sao có thể cam tâm được.
Kim Nhĩ Hoàn nhận lấy thạch đản quan sát, không có dấu vết mài giũa, giống như là do thiên nhiên hình thành, đặt ở bên tai nghe nghe, lại gõ mạnh vài cái, âm thanh trầm đục, không giống như là rỗng ruột, cho dù là trứng thật thì cũng là một quả trứng chết.
“Thứ này được tìm thấy cùng một lúc với miếng vải kia, từ trong miệng núi lửa phun ra, nhất định là thứ tốt, mua sẽ không lỗ!”
Trong lòng Kim Nhĩ Hoàn có một vài ý tưởng, ra lệnh nói:
“Cho hắn một bình muối!”
---
“Chợ Hương Hoa” gọi là chợ, nhưng lại là do tường thành màu xanh lá cao mấy trượng tạo thành một vòng tròn, trên đường dòng người lui tới, kiến trúc san sát nối tiếp nói, rõ ràng là một tòa thành trì có quy mô không nhỏ, thứ này rất hiếm có trong Vụ Châu, là nơi giao lưu buôn bán của vô số thôn trại bộ lạc trong phạm vi mấy trăm dặm.
Kim Nhĩ Hoàn thống lĩnh thương đội, sau khi đi vào cửa thành, lập tức giống như một giọt nước rơi vào trong hồ, nhanh chóng biến mất tăm, mãi đến hơn mười ngày sau mới lại rời đi.
Kim Nhĩ Hoàn vẫn ở vị trí dẫn đầu như cũ, thay đổi một bộ quần áo mới tinh, tóc râu cũng được chải chuốc lại, cả người đều lộ ra vẻ vui tươi hớn hở, điều này chắc chắn không phải là vì ngủ một bữa no nê, tắm rửa sạch sẽ ở bên trong thành, mà là vì lần buôn bán này đạt được thu hoạch hơn xa những gì hắn mong muốn.