Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Túi vải bông” không biết công dụng gì kia được đấu giá tại buổi đấu giá mỗi tháng một lần của chợ Hương Hoa, không ngờ lại bán được cái giá lên đến trăm lượng hoàng kim, hiện tại số tiền kia đang nằm chễm chệ trong cái túi ở bên cạnh. Đến hiện tại hắn cũng không biết rõ tấm vải bông kia có ích lợi gì, chỉ tuyên bố trong buổi đấu giá, bên trong có cất chứa dị bảo thượng cổ quý hiểm, mà cao thủ lợi hại nhất dùng đao kiếm sắc bén nhất cũng không thể làm nó hư hao chút nào.

Nghĩ đến đây không khỏi có chút hối hận, nếu hắn biết trước thì phải làm công tác chuẩn bị đàng hoàng, chắc chắn sẽ còn bán được với cái giá càng cao hơn, nhưng mà mấy người qua đường muốn mua tấm vải bông kia đều là người hắn không chọc vào được, nếu như đang ở trong Kim Ổ còn đỡ, ở khu Hương Hoa này, hắn cũng không dám trêu chọc thị phu, nếu không trên đường quay về tám chín mươi phần trăm là sẽ xảy ra vấn đề.

Thiệt hại đồ đạc đã coi như là may mắn, quá nửa là đến mạng cũng không giữ được, lại tùy tiện quăng thi thể vào trong rừng, sài lang hổ báo, xà trùng chuột kiếm trong phạm vi mười mấy dặm đều sẽ bị mùi máu tươi hấp dẫn đến, không đến mấy canh giờ, đến cả xương cốt cũng không còn thừa.

Hiện tại ít nhất có thể yên tâm đi về, tuy rằng mang theo không ít vàng kim bạc trắng, nhưng mà những người để ý đến mấy thứ vàng bạc này hắn đều có thể ứng phó được. Cho dù hắn không ứng phó được thì vẫn còn có cái danh của Kim Ổ, cơ bản sẽ không có ai vì chút vàng bạc mà muốn kết thù. Đương nhiên cũng có rất nhiều người không thèm để ý đến Kim Ổ, nhưng mà những người này thì căn bản cũng không thèm ngó đến mấy thứ vàng bạc kia.

Kim Nhĩ Hoàn làm buôn bán rất nhiều năm, đã rất hiểu biết những việc này, điều duy nhất có chút tiếc nuối chính là quả thạch đản kia vẫn không bán được, hiện tại còn đang đặt trong túi hành lý của hắn. Dù sao không phải tất cả vụ làm ăn buôn bán nào đều có thể thành công, đến tuổi của hắn, cũng đã quen với việc thất bại này, sẽ không ảnh hưởng đến tâm trạng tốt đẹp của hắn.

Hắn quay người, lớn tiếng kêu gọi về phía sau đội ngũ:

“Các tiểu tử, đừng ngậm miệng im lặng như thế, hát lên cho ta!”

“Được rồi! Bảo thúc!”

Sĩ khí của đội ngũ cực cao, tiểu tử có dáng người thấp bé nhất gân cổ lên hát:

“Hò dô hò, đi núi lội biển tấm chân trần! Gặp núi giẫm núi lủng lồ rồi, gặp nước coi như rửa chân bùn! Chạm đến bầu trời không quay đầu, hò dô hò!”

Tiếng hát lảnh lót vang tận mây xanh, trên mặt mỗi người đều tràn đầy vui mừng, toàn bộ đội ngũ đều ca hát. Con đường này họ đã đi rất nhiều năm, không cần lo sẽ có yêu thú lợi hại gì. Tiếng ca này ngược lại có tác dụng rút dây động rừng, làm dã thú hoảng sợ.

Tuy rằng Vụ Châu được gọi là vùng hoang dã, nhưng mà bá tánh thị tộc sinh sống trong vùng hoang dã này, lại tự xưng là giỏi ca múa. Không có lễ giáo giáo hóa, cũng sẽ không bị lễ giáo trói buộc, càng tiếp cận với vẻ thẳng thắn tự nhiêu của tiên nhân khi vây quanh lửa trại nhảy múa, cho dù là nam nữ già trẻ đều có thể hát được vài bài ca dao, từ mức độ nào đó mà nói, đây cũng là văn minh và truyền thừa của họ.

Nhưng mà bầu không khí vui sướng này chỉ kéo dài đến hoàng hôn ngày thứ tư đã biến mát, họ vừa mới vượt qua một khe núi, cây rừng xung quanh càng thêm rậm rạp, mọc toàn là cây lớn che trời không biết đã mấy nghìn năm, chúng nó im lặng lắng nghe tiếng ca của họ.

Kim Nhĩ Hoàn đột nhiên cảm giác không đúng, trong rừng yên lặng đến có chút làm người ta sợ hãi, thú cưỡi dịu ngoan dưới thân bất an lắc lư đầu, hắn phất tay làm tiếng hát dừng lại, cẩn thận lắng nghe một chút tiếng động.

Vèo!

Một viên đá nhỏ xuyên qua cổ họng của tiểu tử có giọng hát lảnh lót nhất, dẫn đầu làm cho tiếng ca dừng lại.

“Là kẻ địch rất mạnh!”

Kim Nhĩ Hoàn lập tức đưa ra phán đoán, dựa vào võ công của hắn, lại ở trong trường hợp hắn đang cảnh giác, vậy mà lại không nhìn thấy rõ viên đá từ phía sau cây lớn bắn đến, vội vàng rút ra đao đeo trên eo, gân cổ lên nói:

“Kim tử lai lâu!”

Đây là cách mà các thương đội xuất thân từ Kim Ổ thông báo thân phận, trong phạm vi trăm dặm này không có ai không biết. Nhưng giọng nói lảnh lót lại giống như mất đi tính xuyên thấu vốn có của nó, một cổ sát khí nặng nề theo sương mù đêm tỏa ra, bước từng bước đến gần thương đội, thú cưỡi rối rít phát ra tiếng hí đầy sợ hãi, một là đối phương không biết, hai là không thèm để ý đến.

“Chúng ta là người Kim Ổ, là bằng hữu của động nào trại nào, xin bước ra báo danh, muốn tiền hay là muốn hàng đều có thể thương lượng!”

Trong khu rừng u ám, từng đôi mắt u bích sáng lên, tiếng lá cây sàn sạt vang lên, một bóng người bước ra, sắc mặt của Kim Nhĩ Hoàn lập tức thay đổi, thốt lên:

“Bộ lạc Thực Cốt!”

Nhưng bóng người kia chỉ có năm phần giống người, còn năm phần lại giống thú, trên cơ thể cường tráng của họ mọc đầy lông tóc, hai cánh tay dài ngoằn rũ xuống, mười ngón tay đều là móng vuốt sắc bén, răng nanh lộ ra bên ngoài môi, cho dù đã cong lưng thì vẫn cao hơn người bình thường, con quái vật cường tráng nhất duỗi đầu lưỡi đỏ tươi ra liếm mũi, dùng giọng nói khàn khàn khó nghe nói:

“Muốn người!”

Nói xong đã kéo theo gió mạnh nhào lên, Kim Nhĩ Hoàn chém mạnh một đao, chém lên vai người này, lại giống chém vào da tê giác cực kỳ cứng cỏi, chỉ bị thương một lớp mỏng bên ngoài, đã bị vồ ngã mạnh xuống mặt đất.