Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Những vu dân ăn thịt khác tất nhiên cũng cảm nhận được, vẻ tham lam trong mắt không khác nhau một chút nào, một vu dân nhỏ gầy yếu không nhịn được sự hấp dẫn này, vươn tay định chạm vào quả trứng kia thì bị thủ lĩnh vu dân dùng một bàn tay đánh bay ra ngoài, rơi trên mặt đất không biết sống chết, nhất thời đám vu dân không dám lỗ mãng, nhưng ánh mắt vẫn bị dính chặt vào trứng phượng hoàng.

Lý Thanh Sơn thấy ánh mắt tham lam gần trong gang tấc càng ngày càng rõ ràng, nắm chặt tay chân, lại có cảm giác cơ thể non nớt yếu đuối trước nay chưa từng có, yêu đan còn chưa tồn tại một cách hoàn chỉnh. Nhưng toàn bộ yêu khí đều bị hao hết, hơn nữa ở trong trạng thái không thể điều động. Thần thông thiên phú cũng không thể sử dụng.

Cái gọi là “Niết Bàn trùng sinh” hiển nhiên không phải trở nên mạnh mẽ hơn ngay lập tức mà cần một quá trình phát triển thành thục, hắn cũng phải mượn quá trình này để tiến hành điều chỉnh đủ loại sức mạnh bên trong cơ thể mình.

Bây giờ hắn đang ở trong trạng thái suy yếu nhất!

“Thật vất vả mới chạy thoát sự đuổi giết của Mặc Hải Long Vương, nếu chết dưới tay đám người này vậy mới thật sự buồn cười!”

Lý Thanh Sơn liếc mắt một cái liền nhìn ra thực lực của đám vu dân ăn thịt này, nếu tính theo cấp độ tu luyện của nhân loại thì bọn chúng chưa đầy luyện khí sáu tầng, còn tính theo yêu tộc thì chưa đủ ngưng kết thành yêu đan. Tuy rằng thể xác mạnh mẽ nhưng nhiều nhất cũng chỉ ở trình độ Thiết giáp thi.

Nhưng bây giờ ngay cả một tên cương thi bình thường hắn cũng không ứng phó được chứ đừng nói là Thiết giáp thi. Hắn cảm nhận được quanh người có một chất lỏng nóng rực màu đỏ thẫm chảy xuôi theo, mím môi nở nụ cười.

Trứng phượng hoàng bỗng nhiên tỏa ra ánh sáng đến cực hạn, hoa văn ngọn lửa bên ngoài nhảy múa giống như một ngọn lửa thật sự.

Đám vu dân ăn thịt đột nhiên cảm nhận được nguy hiểm, từng bước thoát khỏi phạm trù của con người, lục thức của họ càng thêm nhạy cảm, nhưng lòng tham của con người khiến cho họ do dự một chút, không nỡ rời đi.

Ầm ầm!

Trứng phượng hoàng ầm ầm vỡ vụn, xích diễm bạo liệt mạnh mẽ bốc lên, cắn nuốt đám vu dân ăn thịt trong tiếng kêu thảm thiết hóa thành tro tàn. Chất lỏng trong trứng Phượng Hoàng là sản phẩm mà Lý Thanh Sơn rút ra từ Hỏa Chi Linh hóa thành thực chất, lực lượng ẩn chứa khó thể tưởng tượng được, căn bản không phải mấy vu dân chỉ dựa vào cơ thể mạnh mẽ là có thể ngăn cản.

Khi tất cả vu dân đều vây quanh trứng phượng hoàng, Kim Nhĩ Hoàn lặng lẽ di chuyển, đám vu dân ăn thịt căn bản cho rằng hắn ta không có khả năng chạy trốn, sẽ không trói buộc.

Bỗng nhiên xích quang lóe lên, phản ứng của hắn ta cũng không chậm, hai chân bắn về phía xa xa, cảm giác sau lưng một cỗ sóng nhiệt vọt tới, hung hăng đụng vào một cái cây, trước mắt tối sầm thiếu chút nữa ngất đi, hắn lập tức cắn đầu lưỡi, miễn cưỡng làm cho mình tỉnh táo lại, cảm giác sau lưng thiêu đốt đau đớn.

Cũng may đám vu dân vây thành một vòng, làm phần lớn lực nổ tung biến mất giúp cho hắn tránh thoát một kiếp.

Kim Nhĩ Hoàn đang muốn cất bước chạy như điên, vừa nhìn lại đã thấy tiểu vu dân vừa nãy bị đánh bay đang đứng cách đó vài bước, lập tức cơ thể cứng đờ không thể động đậy. Đây cũng không phải là nhát gan, cả đời hắn ta đã trải qua bao nhiêu nguy cơ sinh tử, đao đặt trên cổ cũng có thể cười được, nhưng loại cảm giác sợ hãi này lại không thể chống cự.

Nghe nói rất nhiều động vật đối mặt với thiên địch đều sẽ mất đi năng lực phản kháng, chó hung mãnh hơn nữa đứng trước mặt người giết chó cũng chỉ biết kẹp đuôi cả người run rẩy. Những vu dân ăn thịt này chính là thiên địch của con người, người thật sự dồ sát người, mà cái gọi là “tiểu” cũng chỉ là so sánh với đồng loại mà thôi, muốn giết hắn vẫn là một chuyện không dễ dàng.

“Ai, giết đám súc sinh này, coi như là báo thù rửa hận, dùng một bình muối kia đổi lấy cũng không thiệt thòi!”

Nhưng vu dân không thèm liếc mắt nhìn Kim Nhĩ Hoàn chút nào, một đồ ăn có thể ăn bất cứ lúc nào cũng không đáng để hắn phải phân tâm, hắn hết sức chăm chú nhìn trung tâm vụ nổ, khom người, trong miệng phát ra tiếng gầm nhẹ tỏ rõ sự uy hiếp.

“Nổ tung mãnh liệt như vậy ai có thể sống sót được chứ!?”

Kim Nhĩ Hoàn không khỏi nhìn theo tầm mắt của vu dân, những bụi cây cỏ xung quanh bị đốt cháy vẫn còn đang chập chờn ánh lửa nhưng trung tâm vụ nổ lại có vẻ hơi u ám. Tất cả các loài thực vật có thể bốc cháy trong nháy mắt hóa thành tro tàn, mơ hồ, nhìn thấy một bóng dáng rất nhỏ.

“Chẳng lẽ thật sự có quái vật từ trong trứng đi ra! Ha, như vậy cũng tốt, giết chết hết mấy tên ăn thịt người này, coi như bị quái vật giết cũng tốt hơn chết trong tay họ. Hả? Đó là...”

Kim Nhĩ Hoàn nheo mắt lại rồi đột nhiên mở ra. Trước nay Vụ Châu chưa bao giờ thiếu truyền thuyết thần bí quỷ dị, nhưng tất cả những gì hắn ta trải qua tối nay con quỷ dị hơn cả truyền thuyết.

Bước ra từ trứng đá không phải là một con quái vật mà là một em bé!

Bộ dáng vừa mới sinh ra, thân hình chỉ khoảng một thước, da thịt trong trắng lộ hồng giống như được đúc từ ngọc, nhìn vô cùng non nớt nhưng đôi mắt đỏ lại lộ ra hào quang chấn động lòng người.