Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Vậy mà vẫn còn có một người, đúng là phiền quá đi mất!”
Lý Thanh Sơn lẩm bẩm một tiếng, phát hiện mình phát ra thanh âm như là tiếng trẻ con nỉ non. Bằng sức mạnh bây giờ của hắn vẫn không phải là đối thủ của tên vu dân ăn thịt này, nguy cơ vẫn chưa được giải trừ.
Nhưng hắn đã trải qua bao nhiêu nguy hiểm, đối mặt với bao nhiêu địch mạnh, đối thủ như vậy hắn còn chưa bao giờ cực kỳ để ý đến, trong tiếng gầm gừ uy hiếp của vu dân ăn thịt, đôi mắt đỏ thẫm của hắn nhàn nhạt liếc qua.`
Vu dân ăn thịt kia cả người dựng hết tóc gáy lên, cơ thể nhảy về phía sau, tứ chi vừa chạm đất đã vội chạy tới chạy lui, ánh mắt không dám nhìn nhau với đôi mắt đỏ của hắn, lại không chịu cứ rời đi như vậy, hơi thở nồng đậm đó đã hấp dẫn hắn.
Lý Thanh Sơn dứt khoát đi về phía vu dân ăn thịt, bước chân của hắn rất nhỏ, nhưng đi lại thoải mái tự nhiên, không thấy nửa phần do dự sợ hãi, xuyên qua ngọn lửa trong bụi cỏ, ngọn lửa lượn lờ thuần phục xoay quanh người người hắn.
Vu dân ăn cốt liền từng bước lui về phía sau, theo bước chân Của Lý Thanh Sơn đi tới, từng đám lửa bay lên, đột nhiên hóa thành một đôi cánh hỏa diễm, hướng thực cốt vu dân bay tới nhào tới.
Ngọn lửa gào thét tựa như phượng hoàng giương cánh.
Trên thực tế, chẳng qua đây chỉ là phô trương thanh thế, ngọn lửa bình thường căn bản không thể gây được bao nhiêu sát thương lên cơ thể cường hãn của vu dân ăn thịt.
Vu dân ăn thịt kêu rên một tiếng, hốt hoảng chạy đi, chớp mắt liền biến mất trong rừng rậm.
“Chẳng lẽ đứa bé này là Thôn Hỏa nhân tộc? Nghe nói Thôn Hỏa nhân tộc chính được sinh ra từ lửa, nhưng mình chưa từng nghe qua chuyện nó sẽ biến thành trứng mà, hơn nữa nghe nói Thôn Hỏa nhân tộc phần lớn đều ở phương nam? Quan tâm hắn ta làm gì, Thôn Hỏa nhân tộc này đuổi theo vu dân kia thì mình sẽ lập tức chạy trốn, không nghĩ tới lần này lại có thể chạy thoát thân, đúng là không thể tưởng tượng nổi!”
Bị dồn vào bước đường cùng, Kim Nhĩ Hoàn đang suy nghĩ đến tốt đẹp đã thấy “Nhân Hỏa nhân tộc” kia không đuổi theo vu dân ăn thịt chạy trốn mà đang nhìn hắn ta, dùng giọng nói non nớt hỏi:
“Ngươi tên gì?”
Kim Nhĩ Hoàn lại thiếu chút nữa rơi vào trạng thái chết lặng, muốn giả vờ không nghe thấy gì cả.
Vu dân ăn thịt chạy như điên trong rừng rậm, thấy Lý Thanh Sơn không đuổi theo, hắn ta do dự dừng bước. Bỗng nhiên nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết thê lương tuyệt vọng, hắn ta không quay đầu lại, nhanh chóng chạy trốn. Đối phương hiển nhiên đã bắt đầu ăn cơm, hắn ta không muốn mình trở thành thức ăn, tốt nhất nên bẩm báo chuyện này cho thủ lĩnh khi trở về!
Kim Nhĩ Hoàn kêu thảm thiết, liều mạng vuốt ngọn lửa trên tay.
Lý Thanh Sơn giật nảy mình, thầm nghĩ:
“Chẳng qua chỉ bị lửa đốt một chút, cần phải kêu la như giết heo vậy không?”
Sợ hãi trong lòng Kim Nhĩ Hoàn đã đè nén đến cực hạn, chỉ một chút kích thích hắn ta đã giống như quả bóng bị kim đâm thủng, lập tức bộc phát ra ngoài.
“Đừng gào thét nữa, ta đang hỏi ngươi đấy!”
Lý Thanh Sơn nói, tuy rằng giọng nói mơ hồ non nớt nhưng trong đó ẩn chứa khí thế, căn bản không phải thứ Kim Nhĩ Hoàn có thể chống lại, đó là khí thế trải qua sát phạt, khống chế sinh tử, mới có thể bồi dưỡng ra.
Kim Nhĩ Hoàn phát hiện tay mình chỉ bị nóng đỏ bừng, không dám quan sát Lý Thanh Sơn, đầu cúi xuống cả người nằm rạp trên đất, run rẩy nói:
“Tiểu nhân...Tiểu nhân tên Kim Tử A Bảo!”
“Tên hay đấy!”
Lý Thanh Sơn không hề có thành ý khen một tiếng, hỏi:
“Ngươi muốn chết hay là muốn sống?”
Trong lòng Kim Tử A Bảo đột nhiên xuất hiện dục vọng sống sót, ngẩng đầu lên nói:
“Đương nhiên là muốn sống!”
Lý Thanh Sơn mỉm cười:
“Rất tốt! Lão tử ghét nhất là người không muốn sống!”
…Giọng điệu cổ hủ của Lý Thanh Sơn khiến Kim Tử A Bảo càng cúi thấp hơn,
“Ta nhất định sẽ không làm người khiến đại nhân chán ghét!”
Đối mặt với nhân vật có thể dễ dàng giết chết vu dân này, hắn không dám trái lời một chút nào
“Vậy thì tốt, ngẩng đầu lên!”
Kim Tử A Bảo liền vội ngẩng đầu lên, chỉ thấy cánh tay nho nhỏ của Lý Thanh Sơn đang cầm một mảnh vỏ trứng,
“Hiện tại đi tìm mấy mảnh vỡ này cho ta!”
“Vâng!”
Lý Thanh Sơn thì ở tại chỗ chờ đợi, ngáp một cái, mới có một lúc đã cảm thấy có chút mỏi mệt, tiện tay ném vỏ trứng vào trong mồm, dùng mấy cái răng sữa thưa thớt nhai mấy cái rồi nuốt vào trong bụng.
Một luồng khí ấm áp khuếch tán ra, tinh thần khẽ chấn động, sờ lên đầu đã thấy một lớp lông tơ mịn màng mọc ra, không khỏi nhếch mép cười lên, bộ dáng ngây thơ đáng yêu làm Kim Tử A Bảo rét run cả người, cũng không màng vết thương trên người mà bận rộn tìm kiếm giữa rừng.
Linh dịch bên trong trứng phượng hoàng vốn là cho Lý Thanh Sơn sử dụng để khôi phục sức mạnh nhất định rồi phá vỡ vỏ trứng, sau đó lại ăn vỏ trứng, trên cơ bản sẽ có sức để hành động như ý muốn, không đến nỗi yếu ớt giống hiện tại.
Nhưng bị những vu dân thực cốt này bao vây, hắn không thể không dùng phương thức bạo lực nhất để làm nổ trứng phượng hoàng, vỏ trứng nứt vỡ bay tung tóe khắp rừng. Chẳng qua hắn cũng không cảm thấy có gì đáng tiếc, chỉ cần vượt qua nguy cơ trước mặt thì việc khôi phục sức mạnh chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.