Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sắc trời đã hoàn toàn tối đi, khí hậu trong rừng mưa ẩm ướt, những cây cỏ bị thiêu đốt kia chẳng qua bao lâu đã bị dập tắt rồi, từng trận khói trắng lượn lờ tan vào trong sương đêm. Mùi máu tanh nồng nặc với mùi cháy khét gắt mũi hòa vào nhau tràn lan trong không khí. Đúng rồi, còn có hương vị của con thú thồ hàng bị lửa thiêu cháy nữa.

Lý Thanh Sơn khịt khịt cái mũi. Tuy hắn không có kinh nghiệm sống trong rừng mưa nhưng cũng biết rằng lúc này đã có khá nhiều dã thú bắt đầu đi săn, mà những vị đạo này lấp lóe như ánh đèn sáng trong bóng tối, sở dĩ chúng không lập tức tiếp cận, e rằng là bởi vì khí tức của những quái nhân kia vừa mới để lại còn có tác dụng chấn nhiếp, khi luồng khí này dần dần tán đi thì nguy hiểm sẽ càng lúc càng nhiều.

Hiện tại không có thế lửa để dựa vào, một khi có mãnh thú xuất hiện, hắn thật sự không phải đối thủ. Mà nếu để cái tên “một tai” kia nhìn thấu sự yếu ớt của hắn, chạy trốn đã coi như tốt rồi, cũng có khả năng lập tức phái sát thủ. Những quái nhân kia cũng có khả năng sẽ quay lại, cho nên nhất định phải mau rời khỏi nơi này, càng nhanh càng tốt.

Đáng mừng là sau khi hỏa diễm dập tắt thì ánh sáng mờ mờ do vỏ trứng phát ra cũng trở nên bắt mắt hơn. Cũng đều nhờ cây rừng rậm rạp, đại đa số vỏ trứng đều bay ra không xa, bị đính lên trên cây cối chặn đường. Kim Tử A Bảo bị Lý Thanh Sơn gọi là “một tai”, tay chân cũng khá nhanh nhẹn. Không mất bao lâu đã thu được năm sáu mảnh vỏ trứng về.

Lý Thanh Sơn ném toàn bộ vào trong miệng, thân hình lớn lên một chút, đầu tóc dày thêm khá nhiều, đến răng sữa cũng mọc thêm mấy cái. Lại đợi thêm thời gian một nén hương, cuối cùng cũng thu thập được gần hết mảnh vỏ trứng. Lý Thanh Sơn cũng từ bộ dáng trẻ sơ sinh lớn thành trẻ một tuổi.

Kim Tử A Bảo ngấm ngầm ngạc nhiên, trong lòng nghĩ:

“Vỏ trứng này là linh vật hiếm có, nếu ta ăn vụng một mảnh thì không biết có tác dụng gì!”

Nghĩ là thế nhưng lại không dám làm thật, dù không bị phát hiện thì linh dược của người khác cũng có khả năng là độc dược của bản thân.

Lúc này hắn lại phát hiện một mảnh vỏ trứng nhỏ như ngón út trên mặt đất, đang định cúi xuống nhặt thì một con rết lớn nhào lên ăn mất. Kim Tử A Bảo liền vội rút tay lại, trong rừng mưa, thứ đáng sợ nhất không phải hổ báo, mà là những con sâu bọ nhỏ không bắt mắt này, nếu mà bị cắn một phát thì thật sự sẽ nguy hiểm đến tính mạng, hắn cũng không nghĩ là đứa trẻ kỳ quái giống Thôn Hỏa nhân tộc kia sẽ cứu mạng hắn.

Vỏ trứng lóe lên ánh sáng trong cơ thể của con rết lớn, con rết đột nhiên phình to lên, nháy mắt đã từ kích thước một bàn tay biến thành một cánh tay, lăn lộn trên mặt đất, trở nên hung tợn vô cùng, bỗng nhiên đùng một tiếng, thân thể đứt thành mười mấy đoạn, bất động luôn.

Kim Tử A Bảo rùng cả mình, may mà không nổi lòng tham, sau lưng truyền tới giọng nói của đứa trẻ:

“Ngươi đang làm gì đấy, đừng có lề mà lề mề nữa!”

“Vâng!”

Kim Tử A Bảo liền vội tiếp tục tìm kiếm.

Hắn vừa đi, mặt đất liền vang lên tiếng sột soạt, không chỉ có rất nhiều côn trùng bò tới cắn nuốt thi thể con rết, dã thú có trí tuệ nhất định còn cảnh giác dè chừng, côn trùng chỉ hành động dựa vào bản năng lại chứ không nghĩ được nhiều như vậy, theo bản năng bị sinh mạng khí tức thuần túy kia hấp dẫn.

Chúng không chịu nổi sức mạnh này, sau khi chết đi thì cái xác lại dẫn tới càng nhiều sâu bọ hơn, trải qua sự pha loãng của từng cái xác sâu bọ, cuối cùng cũng có những con sống sót, thân thể cấp tốc bành trướng, sau đó cắn nuốt các con sâu sống sót khác.

Tình hình này xảy ra ở mọi chỗ có vỏ trứng, điên cuồng cắn nuốt lẫn nhau, hình thành từng quả cầu côn trùng, nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì tuyệt đối không tưởng tượng ra trong phiến rừng này tiềm tàng nhiều côn trùng như vậy, mà một vài con bị thi thể của thú thồ hàng trên đường hấp dẫn, tràn tới như nước lũ.

Mà sâu trong rừng rậm, từng cỗ khí tức của dã thú đang dần đến gần càng chẳng giấu nổi cảm ứng của Lý Thanh Sơn.

“Tàm tạm rồi! Ngươi đi cầm cái gùi kia qua đây!”

Lý Thanh Sơn lại nuốt xuống một mảnh vỏ trứng, tuy nhìn thì vẫn là cơ thể của trẻ một tuổi, nhưng thể lực cơ bản khôi phục đến trình độ của đàn ông thành niên rồi.

Kim Tử A Bảo thở phào một hơi, nếu muốn hắn tranh cướp với mấy con sâu bọ này thì có mười cái mạng cũng không đủ, cầm cái gùi qua, Lý Thanh Sơn khẽ vọt một cái vào trong luôn.

“Trước tiên rời khỏi nơi này đã, chuyển sang một nơi an tĩnh!”

Tuy sức mạnh đã khôi phục lại được một chút, dã thú tầm thường đã không thể làm hắn bị thương, nhưng nếu đã có sức lao động miễn phí có thể sai khiến được thì tiết kiệm sức lực tý cũng được.

Kim Tử A Bảo cầu còn không được, hắn sớm đã muốn rời khỏi nơi này rồi, nghĩ tới khe núi lúc nãy đi qua, vác gùi lên quay lại đường cũ, không cả quay đầu lại một mạch đi khỏi cái vùng đất chết này, lần này thương đội toàn quân diệt vong, cuối cùng hắn có thể thoát thân được thật sự là vô cùng may mắn, nhưng tính mạng của hắn thật sự đã được an toàn rồi ư?