Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ý tứ sâu xa trong câu nói khiến Kim Tử A Bảo rùng mình, vừa chậm rãi tiến về phía trước vừa âm thầm điều tức. Bỗng dưng hắn bước lại, xúc động nói rằng:
“Mong các hạ đừng khinh người quá đáng, ta sống đến tuổi này rồi nên vẫn hiểu bốn chữ tri ân báo đáp. Ngươi không chỉ cứu mạng ta mà còn giúp ta báo thù lớn, dù trả lại một cái mạng cho ngươi cũng là chuyện đương nhiên!”
“Hahaha!”
Tiếng cười non nớt truyền ra từ trong sọt, Lý Thanh Sơn cười nói:
“Ta cũng được coi là từng gặp không ít người, có người thông minh cũng có người ngu dốt, có gian trá cũng có trung nghĩa, dần dần cũng có chút bản lĩnh nhìn người. Nếu thật sự bảo ngươi trả mạng cho ta thì e rằng nói gì ngươi cũng không chịu!”
Vẻ mặt Kim Tử A Bảo cứng đờ, hơi lúng túng. Đúng là sau khi suy xét chu toàn thì hắn mới nói như vậy, bất kể tương lai lựa chọn thế nào thì cũng phải lấy được sự tín nhiệm của “quái anh” này. Nếu thật sự chỉ có một con đường chết thì hắn quyết định sẽ không đi. Ở trong rừng cây này, sống tồn luôn là quan trọng nhất, bất kỳ mối thù hay báo ân gì cũng đều bị xếp ở sau.
Lý Thanh Sơn nói:
“Nếu ngươi đã là thương nhân vậy thì chúng ta nói chuyện buôn bán, nếu cuộc mua bán này mà thành thì lợi nhuận chắc chắn hơn trăm lạng vàng kia cả trăm ngàn lần, bảo đảm cả đời ngươi cũng không cần làm nghề này nữa. Nếu như không được, chuyện có trả lại mạng hay không cũng không do ngươi quyết định!”
“Nói như vậy thì chúng ta cũng được coi là bắt tay buôn bán, có thể cho biết tôn tính đại danh của đại nhân hay không?”
Kim Tử A Bảo cười gượng vài tiếng nhưng trong lòng vô cùng kích động.
“Ngươi cứ gọi ta là A Nguyệt đi!”
Lý Thanh Sơn hơi suy tư, vốn muốn bịa một cái tên giả nhưng hắn thật sự không có thiên phú về việc đặt tên, đơn giản vẫn dùng tên thật, chỉ giấu một chút là coi như xong.
“Vâng, A Nguyệt đại nhân, nói mới thấy ổ của bọn ta cũng có một người tên là Kim Tử A Nguyệt!”
Kim Tử A Bảo nghĩ thầm:
“Cái tên này đúng là phổ biến, vừa nghe đã biết là bút danh!”
Người Man cũng không có thiên phú gì về việc đặt tên, nên thường lấy tên thôn trại làm họ. Tên là gọi là A Bảo A Lan gì đó, A Nguyệt càng tràn lan, nam nữ đều có.
“Cái này cũng thật khéo, sắp tới nơi rồi, ta không muốn gặp người khác, ngươi đi ứng phó đi!”
Kim Tử A Bảo đã thấy ánh lửa lấp lóe trong rừng, cảm thấy khí lực cũng khôi phục đôi chút nên nhanh chân tiến lên.
“Kẻ nào!”
Ai đó quát khẽ một tiếng, leng keng rút yêu đao. Người bên đống lửa đều tỉnh lại, lập tức lấy binh khí trên người ra.
“Ta là Kim Tử A Bảo, phía trước là Hoàng Lương Phi của Hoàng Lương Ghềnh sao?”
Kim Tử A Bảo nghe giọng nói kia thì lập tức thấy vui vẻ, vừa hay là người quen.
“Là A Bảo thúc của Kim Tử ổ sao? Mau mời tới, bọn ta vừa mới nói ngài bỏ một món tiền lớn ở Hương Hoa thị xong, sao ngài lại ở đây rồi?”
Hoàng Lương Phi cất yêu đao đi rồi mời Kim Tử A Bảo đến bên đống lửa, thấy hắn mặc quần áo rách rưới còn dính cả vết máu, tai cũng bị thiếu một cái thì không khỏi lấy làm khiếp sợ:
“Chuyện gì thế này. Nhưng người khác đâu?”
“Hầy, bị người ta cướp bóc!”
Kim Tử A Bảo nhìn lướt qua, có tám người nhưng tiếc là không có đà thú*, dù sao cũng không phải thương đội chuyên biệt.
*động vật được huấn luyện để chở hàng hóa và cho người cưỡi.
“Ai lại lớn mật như thế, dám cướp thương đội của Kim Tử ổ chứ?”
“Bộ lạc Thực Cốt!”
Kim Tử A Bảo phun ra bốn chữ khiến tất cả mọi người đều thay đổi sắc mặt, Hoàng Lương Phi hỏi:
“Bộ lực Thực Cốt ở phía trước ư!?”
Thế là Kim Tử A Bảo kể lại chuyện đã xảy ra, nhưng bỏ qua việc gặp gỡ Lý Thanh Sơn, chỉ nói là bị một con hung thú lợi hại quấy nhiễu tình hình nên mới may mắn chạy trốn được.
“Đây là báo ứng của những quái vật kia, cũng là do lão ca làm việc thiện tích đức nên được Bồ Tát phù hộ, mau tới ăn gì đó đi!”
Lúc này Hoàng Lương Phi mới yên lòng lại, cũng không hề nghi ngờ lời hắn nói, nếu như không trùng hợp như vậy thì sao có thể sống sót trở về từ miệng của Thực Cốt vu dân chứ! Ánh mắt hắn lại nhìn về phía cái sọt ở sau lưng Kim Tử A Bảo, trong lúc chạy trốn mà cũng không chịu ném đi, không biết bên trong có vật gì tốt.
“Cảm ơn, sau này ta đến Hoàng Lương ghềnh thì nhất định sẽ báo đáp các ngươi!”
“Không, là chúng ta cần cảm ơn ngươi mới đúng, nếu không thì e rằng đã đâm đầu tiến lên trở thành thức ăn trong miệng Thực Cốt Nhân rồi!”
Một tiểu tử đề nghị nhanh chóng quay về Hương Hoa thị nhưng bị Hoàng Lương Phi gạt bỏ. Đi đường đêm không chỉ nguy hiểm mà còn hao tổn tinh lực, không đi được quá xa, dù sao không phải ai cũng có võ công và kinh nghiệm như Kim Tử A Bảo. Trái lại chẳng bằng nghỉ ngơi thật tốt, đợi khi hừng đông thì lại khởi hành.
Nhưng nghe câu chuyện mạo hiểm kích thích kia xong thì tất cả mọi người đều không còn buồn ngủ, thế là họ vây quanh đống lửa, ngươi một câu ta một câu mà kể những truyền thuyết đáng sợ có liên quan đến bộ lạc Thực Cốt.
Ánh lửa chập chờn xuyên qua khe hở của cái sọt và chiếu lên khuôn mặt đầy hứng thú của Lý Thanh Sơn, không ngờ đám quái nhân kia đều là nhân loại. Nhưng loại bộ lạc tu hành nhờ vào ăn thịt người thế này cũng tồn tại được ở mảnh đất hoang dã này sao, nếu là ở Thanh Châu thì chắc chắn sẽ bị Ưng Lang vệ tiêu diệt.