Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lúc này, hắn cảm nhận được một ánh mắt tìm tòi quăng đến sọt trúc, hóa ra là tên Hoàng Lương Phi kia, sau đó càng ngày càng có nhiều ánh mắt dồn về đây.
Mặc dù Kim Tử A Bảo ngồi ở bên đống lửa nhưng cũng không đặt sọt trúc xuống, hành động này thu hút không ít sự chú ý.
Hoàng Lương Phi còn đang cân nhắc câu từ thì tên tiểu tử vừa nêu đề nghị lúc nãy chợt hỏi:
“A Bảo thúc! Trong sọt trúc này của ngài có cái gì vậy?”
“Không có gì, một ít hàng hóa mà thôi!”
Kim Tử A Bảo cảm thấy những ánh mắt ở xung quanh bắt đầu hơi thay đổi, thầm nói:
“Không ổn, vậy mà tính sót điểm này!”
Hiện tại mà nói trong sọt không có thứ gì quan trọng ngoài hài tử ngây thơ kia thì e rằng cũng chẳng ai thèm tin. Trừ phi để “A Nguyệt đại nhân” tự mình đi ra cho họ nhìn, nhưng hiển nhiên “A Nguyệt đại nhân” không thích ý này.
Lý Thanh Sơn bình thản ngồi ở trong sọt, chỉ cười khẩy một cái, vừa hay hắn chẳng vừa ý cái tên tay chân không đủ mạnh này!
Hoàng Lương Phi và đồng bọn trao đổi ánh mắt, nghe nói lần này Kim Tử A Bảo bán được một món đồ hiếm có ở trên Hương Hoa thị được đến trăm làng vàng đấy, hơn nữa cũng thu hoạch được khá nhiều khoáng thạch, chẳng lẽ đều ở trong sọt đó? Chỉ có tên tiểu tử kia hoàn toàn không cảm nhận được sự thay đổi của bầu không khí, chỉ vừa hưng phấn vừa hoảng sợ mà hỏi dáng dấp của Thực Cốt tộc nhân.
Nếu như vào ngày thường thì chẳng mấy người có ý định tấn công thương đội, vì cho dù có phục kích thành công thì sự trả thù của Kim Tử ổ cũng không phải chuyện đùa. Nhưng hiện tại Kim Tử A Bảo đã suy yếu thế này, Hoàng Lương Phi tự tin một mình hắn cũng có thể giết chết Kim Tử A Bảo. Hơn nữa còn chẳng có ai biết hắn đã tới nơi này, người của Kim Tử ổ sẽ chỉ cho rằng Kim Tử A Bảo bị Thực Cốt Nhân ăn sạch thôi! Không cần phải mạo hiểm gì mà vẫn có được đồ vật trong sọt trúc sau lưng Kim Tử A Bảo, hiếm lắm mới thấy cơ hội như vậy.
Bên đống lửa tràn ngập ác ý, Kim Tử A Bảo bỗng trở nên trầm mặc, cúi đầu mà toàn thân run rẩy.
Trong mắt Hoàng Lương Phi lóe lên sự khinh bỉ, không ngờ một lão thương nhân mà lại sợ đến mức như này. Chỉ thấy hắn cúi người xuống, giả mù sa mưa nói:
“A Bảo thúc, ngươi không sao chứ!”
Kim Tử A Bảo không nói một lời, không phải hắn không muốn nói mà là không nói ra được. Đúng lúc này lại có một cánh tay nhỏ xuyên qua khe hở của sọt trúc rồi nhẹ nhàng khắc lên lưng của hắn, từng luồng nhiệt phun trào khiến máu toàn thân hắn sôi trào, tựa như sức mạnh vô cùng vô tận trào ra từ trong cơ thể, tràn ngập mỗi một ngóc ngách trong thân thể.
Tay Hoàng Lương Phi đã sờ đến chuôi đao, bỗng Kim Tử A Bảo ngẩng đầu lên, sắc mặt đỏ bừng kèm theo vẻ dữ tợn. Hắn bất ngờ bóp cổ Hoàng Lương Phi, đang muốn dồn sức vặn một cái thì một giọng nói non nớt truyền ra từ trong sọt:
“Đừng giết người!”
Thế là Kim Tử A Bảo trở tay vỗ một chưởng lên ngực Hoàng Lương Phi, tiếng xương ngực Hoàng Lương Phi gãy vang giòn giã, người thì bay ra ngoài. Lúc này Hoàng Lương Phi mới phản ứng lại, trong lòng không khỏi kinh hãi:
“Lúc nào, võ công của hắn trở nên mạnh như vậy từ lúc nào! Trong sọt có một hài tử!?”
“A Bảo thúc, ngươi làm gì vậy?”
Tiểu tử kia giật mình thốt lên, nhưng tiếng nói của hắn đã bị nhấn chìm bởi tiếng gào thét của đồng bạn.
Cheng! Bọn Man Nhân dồn dập rút đao mà lên, chém loạn xạ về phía Kim Tử A Bảo, kình phong ập tới, ánh lửa tung bay. Bóng dạy họ hỗn loạn cả lên, hệt như ma quỷ.
Kim Tử A Bảo tung cả hai nắm đấm, lại đánh bay được hai tên Man Nhân, nhưng không tránh được lưỡi đao khác. Chỉ thấy chợt có vài con hỏa xà vọt lên từ đống lửa rồi bắn về phía hai mắt của bọn Man Nhân.
“Lửa!”
“A!”
Tuy bọn Man Nhân hung hãn, nhưng chỗ hiểm đột nhiên bị thương thì cũng che mắt lại và thốt ra tiếng kêu thảm thiết theo bản năng. Sao Kim Tử A Bảo bỏ qua cho cơ hội như này, thế là hắn vung quyền đá chân, đánh ngã tất cả đám Man Nhân Hoàng Lương ghềnh này. Tuy hắn nghe theo mệnh lệnh không giết họ của Lý Thanh Sơn, nhưng chắc chắn sẽ đánh gãy gân xương, khiến họ bị thương nặng.
Trong chớp mắt, trận đánh đã kết thúc.
Kim Tử A Bảo nhìn hai tay của mình mà không thể tin được đây là sức mạnh của mình, cảm giác như còn chưa dốc hết toàn lực!
“Đừng vui mừng quá sớm, cẩn thận bị giảm thọ!”
Lý Thanh Sơn nhảy ra khỏi sọt trúc.
“Hả! Giảm thọ?”
“Ta đã kích thích toàn bộ tiềm năng trong thân thể ngươi, đợi khi sức mạnh này hao hết thì nói không chừng sẽ chết đấy!”
Lý Thanh Sơn lẳng lặng cười nói.
“Ngươi…”
Sắc mặt của Kim Tử A Bảo thay đổi, vẻ hưng phấn lập tức biến thành phẫn nộ, nhưng khi đối diện với cặp mắt đỏ kia thì lại rầm một tiếng quỳ gối trên đất mà nói:
“Xin A Nguyệt đại nhân cứu ta!”
Nếu người này đã dám nói thì hiển nhiên là không sợ mình biết được.
Lý Thanh Sơn lộ ra nụ cười thỏa mãn, nếu như câu đầu tiên mà đã dám chống lại thì hắn phải suy xét đến việc đổi một tên tay chân khác. Chỉ thấy Lý Thanh Sơn đi tới bên đống lửa, co duỗi các ngón tay khiến ngọn lửa biến ảo thành các loại hình dạng.
“Ngươi không ngại ăn thịt người chứ!”