Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Hả!”

Kim Tử A Bảo nhìn về phía đám Man Nhân, không cho hắn giết họ, lẽ nào là vì muốn hắn giống như bộ lạc Thực Cốt…

Chỉ nghe Kim Tử A Bảo cắn răng nói:

“Ta không ngại, A Nguyệt đại nhân biết vu pháp của bộ lạc Thực Cốt sao?”

Chỉ cần sống sót thì muốn hắn làm gì cũng được!

“Vậy thì tốt, ta không biết Vu thuật gì, chẳng qua cũng coi như được gợi ý, kéo tên gia hỏa họ Hoàng kia qua!”

“Vâng!”

Kim Tử A Bảo đặt Hoàng Lương Phi ở trước mặt Lý Thanh Sơn, chỉ thấy Lý Thanh Sơn vươn tay ấn lên trán tên kia. Hoàng Lương Phi vốn đang thoi thóp lại chợt giãy dụa kịch liệt, sau đó bỗng xụi lơ không động đậy gì.

Trong lòng bàn tay Lý Thanh Sơn là một ngọn lửa đỏ tươi, đây là toàn bộ sức sống trong cơ thể, hoặc đổi một cách nói khác thì nó gọi là ngọn lửa sinh mệnh. Bản chất của người bộ lạc Thực Cốt là nuốt chửng nguồn sinh mệnh lực này. Đối với hắn thì nguồn sức mạnh này quá đục, nhưng đối với phàm nhân thì chắc chắn là thập toàn đại bổ.

“Há miệng!”

Lý Thanh Sơn nhẹ nhàng bắn một cái, chỉ thấy ngọn bay về phía miệng Kim Tử A Bảo. Kim Tử A Bảo vội vàng mở miệng ra, lập tức cảm thấy một dòng nước ấm chảy vào trong bụng rồi lan tràn ra, linh hồn cũng vì nó mà phấn chấn:

“Cảm ơn A Nguyệt đại nhân!”

Lý Thanh Sơn gật gù, nguy cơ đang áp sát nên hắn đành bồi dưỡng thuộc hạ duy nhất này một hồi là được, miễn đến lúc mấu chốt còn chẳng có tác dụng gì.

“Tên tiếp theo!”

Màn đêm thâm trầm, mùi máu tanh ngày càng dày đặc, thi thể một con đà thú ngã ra giữa đường, nhưng trước sau chẳng có con mãnh thú nào dám tới gần, mới quanh quẩn từ rất xa đã trốn về nơi sâu trong rừng rậm tựa như bị khiếp sợ.

Con ngươi vẩn đục của một con đà thú bỗng hơi lay động, chỉ thấy một con sâu nhỏ màu đen chui từ trong ra, vươn mình rồi lại chui vào. Thân thể cao lớn của đà thú đầy những lỗ sâu to to nhỏ nhỏ, lộ ra xương trắng đẫm máu. Một con nhện to lớn màu sắc sặc sỡ độc chiếm thân thể một con đà thú, chân của nó đâm vào xương sọ con đà thú và hút lấy óc.

Các loại côn trùng to to nhỏ nhỏ hoàn toàn chiếm cứ nơi này, khắp mọi nơi trên trời dưới đất, dường như chúng mới là chủ nhân của núi rừng.

Bỗng có những đốm sáng lấm ta lấm tấm màu ngọc bích hiện ra trong bóng tối, đó là những đôi mắt. Chỉ thấy từng bóng người dữ tợn đi ra khỏi rừng. Đám vu dân của bộ lạc Thực Cốt đến rồi!

“Thủ lĩnh, chính là chỗ này!”

Vu dân bị Lý Thanh Sơn dọa sợ chạy mất dép nói với bóng người khổng lồ ở phía trước.

“Cổ trùng? Trong đám họ có vu dân sao?”

Thủ lĩnh Thực Cốt ngoái đầu nhìn lại và nói, chẳng một ai nhìn ra được hắn từng là nhân loại. Những chiếc răng nanh cong cong của hắn nhô ra, cánh tay với bắp thịt cuồn cuộn trực tiếp rủ xuống mặt đất, tựa như là sự kết hợp của viên hầu và hắc hùng, chỉ là bộ lông trên người hơi thưa thớt mà thôi. Giọng nói cũng như tiếng gầm nhẹ của dã thú, tràn ngập tính uy hiếp.

“Không, chắc là không!”

“Vậy những cổ trùng này từ đâu ra?”

Thủ lĩnh Thực Cốt tràn ngập cảnh giác, nếu không có vu dân điều động thì sao có thể tập hợp nhiều cổ trùng như vậy chỉ trong chốc lát được. Tuy rằng bộ lạc Thực Cốt là kẻ săn mồi hung mãnh nhất trong rừng mưa này, nhưng bài học qua bao thế hệ khiến hắn không coi thường những vu dân khác.

“Chuyện này…”

“Thủ lĩnh, những con trùng này cũng không bị người ta khống chế, vị còn rất ngon!”

Một Thực Cốt vu dân tóc trắng phơ nói, người này không giống với những Thực Cốt vu dân khác, thân hình hắn cực kỳ gầy yếu, nếu không có khuôn mặt dữ tợn thì thoạt nhìn cứ như một ông cụ bình thường. Một tay hắn chống gậy, đỉnh gậy là một cái đầu người khô quắt, một tay khác thì cầm một con sâu to bằng bắp tay rồi nhét vào miệng và cắn một cái. Sau đó hắn cười hì hì, phun chất lỏng màu vàng tung tóe cả ra rồi lộ vẻ hài lòng.

“Vu Chúc, ngươi cảm thấy có chuyện gì đã xảy ra?”

Thủ lĩnh Thực Cốt nói, trong lời nói cũng kèm theo sự tôn kính.

Cho dù bộ lạc Man Nhân cũng có “Vu Chúc”, địa vị chỉ đứng sau thủ lĩnh hay thậm chí còn cao hơn, biết mọi thứ như bói toán, tế tự, chữa bệnh. Nhưng ở trong bộ lạc vu dân thì đó càng là tượng trưng cho sự mạnh mẽ.

“Nhất định là chúng nó bị thứ gì đó hấp dẫn lại đây, sau khi ăn thứ kia thì mới biến lớn trong khoảng thời gian ngắn như vậy.”

Vu Chúc Thực Cốt khua hai cánh tay gầy đét, bỗng giơ cây gậy đầu người ra đập vào đầu tên vu dân báo tin kia:

“Tên khốn, ngươi nói hài tử kia được sinh ra từ trứng sao!”

“Vâng vâng vâng. Vu Chúc!”

“Đúng là vỏ trứng, tìm xung quanh đây xem, có thể vẫn còn mảnh vỡ!”

Thủ lĩnh Thực Cốt khụt khịt cái mũi rồi liếc nhìn một vòng, sau đó đi tới trước cây đại thụ, móng vuốt của hắn hung ác cắm vào, lấy một đống lõi cây ra, sau khi vò nát thì một mảnh vỏ trứng màu đỏ đậm to chừng hạt gạo hiện ra. Trong mảnh vỏ trứng này ẩn chứa hơi thở sự sống nồng nặc, khiến hắn lấy làm kinh hãi. Chẳng trách những con sâu kia có thể biến thành khổng lồ như vậy chỉ trong một khoảng thời gian ngắn.

Trên mặt hắn tràn đầy vẻ tham lam, chỉ là một mảnh vỏ trứng mà còn như vậy, nếu ăn toàn bộ quả trứng thì sẽ thế nào? Nỗi lo lắng duy nhất là không biết thân phận lai lịch của hài tử được sinh ra từ quả trứng kia, không biết nó mạnh hay yếu!