Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thực Cốt Vu Chúc cười nói:
“Khả năng cao khi đó hắn đã rất suy yếu, nếu không phải hết cách thì sao hắn lại để vỏ trứng rải rác trên đất. Thế mà con quỷ nhát gan nhà ngươi lại bị dọa sợ chạy mất dép, ha ha ha ha, cũng là do ngươi không may mắn. Nói không chừng ăn hắn rồi còn có thể khiến thiên lôi đánh xuống đấy, mạnh hơn so với việc ăn một trăm hay một nghìn người!”
Trên mặt vu dân kia hiện ra vẻ hối hận sâu sắc, nhưng nhớ tới cặp mắt đỏ kia thì trong lòng lại run lên, thầm nghĩ:
“Nếu như ngươi đối mặt với cặp mắt kia thì chắc chắn ngươi cũng sẽ chạy!”
“Đuổi theo, ta nhất định phải ăn đứa trẻ kia, báo thù rửa hận cho đám hài nhi!”
Thủ lĩnh Thực Cốt phất hai tay lên, rít gào hung ác.
“Gừ!”
Đám Thực Cốt vu dân rít gào đáp lại.
Những vu dân kia cùng sử dụng tay chân mà tiến về nơi sâu phía rừng rậm, đối với họ mà nói, khí tức và dấu chân của Kim Tử A Bảo rõ ràng tựa như cột mốc chỉ đường vậy.
…
Thủ pháp rút sinh mệnh lực của Lý Thanh Sơn càng ngày càng thuần thục, chẳng mất bao lâu mà những tiếng kêu rên thảm thiết đều biến mất hết, biến thành từng cỗ thi thể khô héo, chỉ còn dư lại tiểu tử ngây thơ còn chưa nắm rõ được tình hình ngồi co quắp trên mặt đất, không khác nào đang chìm trong ác mộng.
Lý Thanh Sơn cũng làm như không thấy hắn, chỉ ngồi lại bên cạnh đống lửa.
“Đại nhân, tiểu tử thì làm thế nào bây giờ?”
Kim Tử A Bảo nhắc tới tiểu tử kia, từng luồng sức mạnh sinh mệnh tràn vào trong cơ thể khiến hắn cũng hơi đỏ mắt. Chẳng trách lúc những Thực Cốt vu dân kia ăn thịt người lại cẩn thận và tập trung như vậy, quả thực không phải bất cứ thứ gì cũng sánh được với khoái cảm này. Hiện tại hắn chỉ muốn được nếm nhiều hơn một chút!
“Người ta đâu có trêu chọc ngươi!”
Lý Thanh Sơn nhìn đống lửa chăm chú, hai tay thò vào trong đống lửa.
“Nếu không chém tận giết tuyệt thì chỉ sợ Hoàng Lương ghềnh sẽ trả thù!”
Kim Tử A Bảo nói, mặc dù là người Hoàng Lương ghềnh muốn giết người cướp đồ trước, nhưng trong rừng rậm rộng lớn này cũng không có thị phi đúng sai, chỉ mạnh hiếp yếu, bớt được chút phiền phức nào thì hay chút đó.
“Hoàng Lương ghềnh cũng là bộ lạc vu dân như bộ lạc Thực Cốt sao?”
“Đương nhiên không phải, nào có nhiều bộ lạc vu dân như vậy, nhiều nhất là có một vu y tọa trấn thôi!”
“Vậy ngươi sợ trả thù cái gì chứ?”
Kim Tử A Bảo bỗng phản ứng lại. Trong lúc vô tình xung quanh đã sáng sủa hơn rất nhiều. Vốn là rừng rậm u ám giờ đã hửng sáng, không khác nào khung cảnh lúc hoàng hôn. Hắn tiện tay nắm một cây yêu đao rồi dồn sức bẻ một cái khiến thân đao vặn vẹo, kim loại kiên cố mà lại như trở thành đất sét khi nằm trong tay hắn.
Kim Tử A Bảo cảm thấy toàn thân như có nguồn sức mạnh vô tận, cảm giác tinh lực dồi dào như trở lại thời hơn hai mươi tuổi, không, cảm giác còn tốt hơn cả khi đó! Đây là sức mạnh mà vu dân mới có! Có được sức mạnh này thì còn sợ gì Hoàng Lương ghềnh trả thù, phải là Hoàng Lương ghềnh lo lắng bị hắn giận chó đánh mèo mới, diệt bộ tộc Hoàng Lương. Hơn nữa, chỉ cần tiếp tục đi theo A Nguyệt này thì chắc chắn nguồn sức mạnh này sẽ càng ngày càng mạnh!
“Đa tạ đại nhân!”
Kim Tử A Bảo bỏ qua cho tiểu tử của Hoàng Lương ghềnh kia lại, sau đó quỳ xuống mặt đất dập đầu bái lạy, vẻ cảm kích trên mặt tuyệt đối không phải giả dối. Sự khát cầu sức mạnh của dân Vụ Châu là điều mà không phải người ở nơi thái bình như Thanh Châu có thể tưởng tượng được.
Chỉ riêng nguồn sức mạnh này thì giá trị cũng đã hơn hoàng kim gấp trăm lần. Hiển nhiên hắn đã quyết định phải cố gắng ôm lấy cái đùi này, cho dù hơi nguy hiểm nhưng cũng đáng, cầu giàu sang từ trong nguy hiểm, nhìn tính tình vị này thì ít nhất không cần lo việc qua cầu rút ván!
“Chuẩn bị lên đường!”
Lý Thanh Sơn đứng lên rồi nói.
“Vâng!”
Kim Tử A Bảo vốn uể oải không thể tả, còn định nghỉ ngơi một lát. Nhưng sau khi hấp thụ sức mạnh sinh mệnh của bảy đến tám người thì đã không thấy chút uể oải nào nữa. Hắn lột một bộ đồ trên thi thể nào đó, đeo thêm một cây yêu đao, còn thu thập một ít đồ ăn, nước uống và tiền bạc kim ngân. Sau khi chuẩn bị dầy đủ thì toàn thân hắn lộ ra vẻ tinh thần phấn chấn, rất khác so với trạng thái hoảng loạn cách đây mấy canh giờ.
Lý Thanh Sơn cũng mang theo ít đồ, chính là đống lửa kia, nó bị hắn nén thành kích cỡ bằng một nắm tay rồi thưởng thức trong lòng bàn tay, nó được hắn dùng để lĩnh hội hỏa áo nghĩa. Sau khi hắn khôi phục toàn bộ sức mạnh thì sẽ bắt tay tu luyện Phượng Hoàng Niết Bàn Kinh tầng thứ hai và tầng thứ ba. Độ khó của việc thủy hỏa giao dung cũng càng ngày càng cao, nhất định phải bắt tay từ bây giờ.
…
Kim Tử A Bảo vác sọt trúc, bước lên con đường đi tới Hương Hoa thị, cây cối núi rừng nhanh chóng lùi về sau. Hắn dần thích ứng với sức mạnh mới, bước chân càng lúc càng nhanh, bất kể là bóng tối thâm trầm hay là rễ cây đan xen chằng chịt thì cũng không còn là trở ngại. Hắn bước nhẹ nhàng trên mặt đất, thế mà vọt ra khoảng cách mấy chục bước khiến hắn mừng rỡ như điên, gần như quên mất nguy hiểm ở phía sau.