Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Ngươi vẫn nên nhìn về phía sau chút đi!”
Lý Thanh Sơn gối lên cánh tay, lười biếng nói. Sau một đêm qua đi, mái tóc đỏ đậm của hắn có vẻ dày lên nhiều, hơn nữa không mềm mại như hài tử mới ra đời. Hắn hơi lim dim mắt, không có việc gì vui vẻ hơn chuyện hít thở không khí tươi mới buổi sáng sớm và cảm nhận sức mạnh của mình trở nên cường đại.
“Đó là?!”
Kim Tử A Bảo nhìn về phía sau, nheo mắt lại thì cuối cùng cũng thấy rõ, ở phía xa của rừng cây có sự xuất hiện chuyển động không tự nhiên, mà nó còn đang áp sát về phía hắn!
Khuôn mặt con nít chuẩn mực của Lý Thanh Sơn hiện ra nụ cười trào phúng:
“Ngươi đoán xem!”
“Bộ lạc Thực Cốt!”
Kim Tử A Bảo vụt xuống khỏi ngọn cây, chạy như điên về phía Hương Hoa thị, trốn còn nhanh hơn chuột thấy mèo. Một thoáng khiếp sợ đêm qua khiến hắn vẫn chưa thể bình tĩnh, trong lòng đã khắc sâu sự đáng sợ của Thực Cốt vu dân:
“Xin đại nhân kích phát tiềm lực của ta!”
“Không sợ tổn thọ à?”
“Không sợ!”
Kim Tử A Bảo kiên quyết nói, tổn hại tuổi thọ thì có thể bù đắp được, nếu bị bộ lạc Thực Cốt tóm lấy thì đời này coi như xong.
Lý Thanh Sơn nhẹ nhàng nở nụ cười, sau đó vỗ vào lưng Kim Tử A Bảo:
“Chạy tới Hương Hoa thị thì họ sẽ không đuổi tới sao?”
“Trong Hương Hoa thị tộc có vu dân tọa trấn, tuy Hương Hoa vu dân không hung mãnh như Thực Cốt vu dân, nhưng đại nữ nhi của tộc trưởng là giáo đồ của Bạch Liên giáo, chắc chắn bộ lạc Thực Cốt cũng không dám xem nhẹ!”
Máu khắp toàn thân Kim Tử A Bảo sôi trào, hắn đột nhiên tăng tốc, chạy càng nhanh hơn.
“Bạch Liên giáo?”
Lý Thanh Sơn hơi sững sờ, sao lại nghe quen tai thế này, chắc là Bạch Liên giáo bị Cố Nhạn Ảnh đuổi ra khỏi Thanh Châu nhỉ?
“Giáo chủ của họ tên gì?”
“Tên thật thì không ai biết, chỉ biết được gọi là Bạch Liên Thánh Mẫu, còn nói là Bạch Liên Bồ Tát hạ phàm cứu khổ cứu nạn, phổ độ chúng sinh. Còn có phó giáo chủ là Hắc Liên tôn giả, lòng dạ từ bi, đều là nhân vật như thần tiên. Vốn dĩ mọi người ở đây tôn thờ Xà Thần, nhưng hiện tại đều thay đổi chuyển sang tin Bạch Liên giáo. Trong Kim Tử ổ cũng có cung phụng, à đúng rồi, tối hôm qua Hoàng Lương Phi có nói ta được Bồ Tát phù hộ là nói Bạch Liên Bồ Tát đó!”
Lý Thanh Sơn không khỏi lắc đầu cười ha hả, chẳng qua là tiếng cười quá non nớt nên chẳng có bao nhiêu hào khí.
Kim Tử A Bảo biết điều hỏi một câu:
“Vì sao đại nhân lại cười?”
“Không ngờ tới đây còn gặp được người quen!”
Lý Thanh Sơn nói.
“Người quen? Lẽ nào người đại nhân nói là Bạch Liên Bồ Tát và Hắc Liên tôn giả!”
Kim Tử A Bảo run sợ, mặc dù biết thân phận của “A Nguyệt đại nhân” không tầm thường, nhưng thật sự có mối quan hệ với nhân vật cường đại thì càng khiến người ta chấn động:
“Đợi khi vào trong Hương Hoa thị, đại nhân chỉ cần báo tên Bạch Liên giáo thì đám Thực Cốt vu dân kia chắc chắn sẽ chưa đánh tự tan!”
“Ta còn chưa nói hết lời! Đáng tiếc là ta nhận ra họ nhưng họ không nhận ra ta. À đúng rồi, người không cần nói việc này cho bất cứ ai!”
Lý Thanh Sơn dặn dò, trước khi khôi phục sức mạnh thì hắn cũng không muốn có dính líu quan hệ gì với Bạch Liên giáo.
“Vâng vâng vâng!”
Kim Tử A Bảo thất vọng, lại không khỏi thấy hơi sợ hãi, lẽ nào ý A Nguyệt đại nhân nói quen biết là quan biết kiểu kẻ thù? Hắn nào dám nói linh tinh gì nữa!
Điều này cũng cho thấy Bạch Liên giáo mới hoạt động ở đây một thời gian ngắn, nếu không dựa vào bản lĩnh tẩy não của họ, chỉ cần hoạt động mấy chục năm thì có lẽ Kim Tử A Bảo đã có ý phản bội lại “A Nguyệt đại nhân” rồi.
“Nói chung quy củ của Hương Hoa thị cực nghiêm, Man Nhân hung hãn cũng không dám ra tay trong Hương Hoa thị. Những Thực Cốt vu dân này đều trông khác hẳn người thường, có lẽ còn chẳng được vào trong thành, chỉ cần chúng ta ở trong thành thì có thể yên tâm.”
Lý Thanh Sơn không đáp lời mà lại rơi vào trầm tư. Ấn tượng của hắn về Hắc Liên đàn chủ kia rất sâu sắc, một nam nhân khí độ bất phàm, bị đám gia chủ Chu Thông vây công nhưng vẫn thong dong thoát thân, nhiều năm trôi qua như vậy thì khả năng cao hắn đã luyện ra Kim Đan. Có lẽ thương thế của Bạch Liên Thánh Mẫu cũng gần khôi phục hoàn toàn. Nàng là nhân vật lợi hại, trước kia có thể giao thủ nhiều lần với Cố Nhạn Ảnh.
Lúc trước hắn không quá hiểu ý nghĩa của chuyện này, hiện tại mới rõ điều này đại diện cho sức mạnh thế nào. “Điểu nữ nhân” kia ẩn giấu thực lực cực sâu, đến hiện tại hắn cũng chưa thấy được toàn bộ. Cho dù hắn ôm tâm trạng vui đùa mà giao đấu với Bạch Liên Thánh Mẫu, nhưng nếu đối thủ chênh lệch quá nhiều thì trò chơi cũng chẳng còn ý nghĩa.
Mà lần đầu tiên hắn nghe đến Bạch Liên giáo chính là chuyện Bạch Liên Thánh Mẫu đồ thành luyện pháp bảo. Lúc đó hắn bị chấn động bởi hai chữ “đồ thành”, hiện tại thì lại chấn động với hai chữ “pháp bảo”. Đó là pháp bảo đấy, hiện tại hắn cũng mới có một món pháp bảo mà thôi, lại còn là chiếm hời từ Tự Khánh nữa. Tự Khánh đường đường là hoàng tử, mà mục đích đến Như Ý quận cũng là để luyện Long đấu trường thành Tu La tràng, biến nó thành một món pháp bảo chân chính mà thôi.
Có thể nói lần này đi vào phạm vi thế lực của Bạch Liên giáo là tình cờ nhưng cũng chưa chắc. Dưới tình huống không có sự áp chế đến từ danh môn chính phái và Ưng Lang vệ, dù hai người họ hợp lực khiến phạm vi ảnh hưởng lên tới ngàn dặm thì cũng rất ung dung, suy xét đến đoạn Vụ Châu đất rộng người thưa thì khả năng là phạm vi này còn lớn hơn nữa.