Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đám người kia muốn xây dựng lại Bạch Liên giáo thì chắc chắn sẽ không đi sâu vào Vụ Châu, nơi đó có các thế lực đan xen chằng chịt, độ khó khi nhúng tay vào là không nhỏ, khu vực Đại Dung Thụ Vương trực tiếp kiểm soát lên tới vạn dặm ngang dọc.
Mà Lý Thanh Sơn lánh nạn một hồi nhưng thực ra vẫn chưa đi sâu vào Vụ Châu, nơi này chỉ được coi là bên ngoài Vụ Châu. Hương Hoa thị cũng là bổn gia của một đệ tử Bạch Liên giáo, đoán chừng còn kém tổng đàn Bạch Liên giáo cả ngàn dặm.
Kim Tử A Bảo bỗng hét lên kinh hoàng:
“Đại nhân, họ đến nhanh lắm, nếu tiếp tục như thế thì chúng ta sẽ bị đuổi kịp!”
---
Lý Thanh Sơn tỏ ra khá thờ ơ, từ đầu đến cuối hắn chưa từng coi những vu dân Thực Cốt này là đối thủ, nếu như thật sự bị đuổi kịp, hắn sẽ từ bỏ Kim Tử A Bảo này, muốn đi đâu thì đi, chỉ bằng một đám vu dân mà cũng muốn phong tỏa khí tức của hắn.
Chỉ là như vậy thì sẽ thiếu đi một công cụ thay đi bộ, hơn nữa khi tìm kiếm Tu La Tràng sẽ càng thêm phiền phức, hình ảnh hài tử thật sự cũng rất bất tiện. Cho nên mới tùy tiện chơi đùa với bọn hắn, chờ qua đi một khoảng thời gian, sức mạnh khôi phục một chút thì sẽ lập tức ra cửa, lấy máu từng người họ!
Đúng như suy đoán, vu dân Thực Cốt dừng lại ở cửa, không biết chuyện gì đã xảy ra!
Trong lòng Kim Tử A Bảo nhận ra:
“Là địa phương mà chúng ta đã đi vòng qua.”
Một con cóc lớn năm màu sặc sỡ cố thủ ở bên hồ nước, chặn đường đi vào của lũ vu dân Thực Cốt, trên người nó tỏa ra một luồng yêu khí nhàn nhạt và đôi mắt như ngâm nước của nó nhìn chằm chằm vào chúng.
…
“Cuối cùng đã trở lại!”
Đứng trước cổng thành của Hương Hoa thị, Kim Tử A Bảo thở ra một hơi, không dám nán lại lâu hơn, nhanh chóng tiến vào thành.
Một lúc sau, đám vu dân Thực Cốt cũng chạy tới, trốn trong rừng rậm, từ xa nhìn về phía cửa thành, vẻ mặt vô cùng tức giận. Tốn rất nhiều công sức mới giết được con cóc kia, cũng vì lý do này mà mất đi hai tộc nhân. Cả hai đều bị trúng khí độc, trong nháy mắt tan thành vũng bùn, thậm chí còn không có biện pháp để ăn nó.
“Thủ lĩnh, chúng tiến vào thành, chúng ta làm sao bây giờ!”
Vẻ mặt của thủ lĩnh đám Thực Cốt dữ tợn, hận không thể xông vào ngay lập tức, tóm lấy man tử Hoàng Kim Ổ lột da rút gân, nuốt sống đứa trẻ sơ sinh kia. Nếu là mấy năm trước, hắn nhất định sẽ làm được chuyện này, tuy rằng thị tộc Hương Hoa cũng có chút thực lực nhưng cũng chẳng dám làm gì bọn hắn, nhưng bây giờ lại không thể làm như vậy được.
“Đám nữ nhân thối của thị tộc Hương Hoa đã câu kết với Bạch Liên Giáo, không thể xông vào được!”
Thực Cốt Vu Chúc nói hắn biết rằng bộ lạc Thực Cốt có thể hoành hành ngang ngược trong mảnh rừng nhiệt đới này nhưng so với Bạch Liên Giáo, chúng chẳng khác gì những con bọ nhỏ có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào.
Khi Bạch Liên Giáo vừa thiết lập chi nhánh đầu tiên, có rất nhiều bộ lạc vu dân không chịu thần phục nên đã bị tiêu diệt chỉ trong một đêm. Bộ lạc Thực Cốt có thể bình an vô sự, không phải vì họ mạnh, mà ngược lại, là vì họ quá yếu. Không có một ai vượt qua được thiên kiếp, căn bản không bị Bạch Liên Giáo xem trọng. Muốn sống được lâu thì nhất định phải biết có một số việc không thể dây vào!
Thủ lĩnh Thực Cốt đột nhiên quay đầu lại, nghiêm giọng nói:
“Chẳng nhẽ để họ đi như thế này!”
“Đương nhiên không phải, chúng ta chờ đến buổi tối rồi lẻn vào thành, bắt người rồi rời đi, đám nữ nhân thối kia cũng không thể vì chuyện này mà trở mặt với chúng ta, cùng lắm thì chúng ta sẽ nhượng bộ họ trước. Chỉ cần thủ lĩnh ngươi ăn đứa trẻ sơ sinh và vượt qua thiên kiếp thì có thể trở thành đàn chủ của Bạch Liên Giáo. Hương Hoa thị cũng nằm trong túi của bộ lạc Thực Cốt chúng ta.”
Vẻ mặt của thủ lĩnh Thực Cốt dịu đi:
“Được, cứ làm như vậy đi! Thành này ít nhất có một hai vạn người, đợi đến ngày đó, ta sẽ ăn trẻ sơ sinh một cách thống khoái, xem ai có thể ngăn cản ta!”
“Được!”
Đám vu dân Thực Cốt rất phấn khích!
Nhưng chúng lại không biết rằng cuộc đối thoại này đã bị Lý Thanh Sơn đang ngồi trong cái gùi nghe thấy rõ ràng, lầm bầm một tiếng:
“Đúng là tự tìm đường chết!”
“Đại nhân, có chuyện gì vậy?”
Kim Tử A Bảo động đậy lỗ tai, trầm giọng hỏi.
Lý Thanh Sơn kể lại cuộc trò chuyện của đám vu dân thực, Kim Tử A Bảo cực kỳ sợ hãi. Vốn tưởng rằng chỉ cần tiến vào Hương Hoa thị thì đám Thực Cốt sẽ biết khó mà lui, không ngờ chúng lại dám mạo hiểm lớn như vậy.
Không phải Kim Tử A Bảo không đủ thông minh, chỉ là địa vị quá thấp nên tầm nhìn không đủ. Ở thế giới trước đây hắn sống, không có một bộ lạc man nhân nào dám lộng hành ở Hương Hoa thị, nếu không chắc chắn sẽ chết. Cho nên hắn có một loại ảo giác đám Thực Cốt sẽ không dám vào thành.Hơn nữa hắn cũng không tưởng tượng được Lý Thanh Sơn có cám dỗ lớn như thế nào đối với bộ lạc Thực Cốt.
“Vậy phải làm sao bây giờ, không được, chúng ta phải đi đến Hương Hoa Phường để xin che chở!”
Kim Tử A Bảo nói, Hương Hoa Phường nằm ở trung tâm Hương Hoa thị, đây là nơi cư ngụ của gia tộc đứng đầu Hương Hoa.