Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thật ra nếu chỉ bàn về mức độ cảnh giới thì Lý Thanh Sơn cũng chỉ mới đến trình độ kết thành yêu đan, nếu là quay ngược về nhiều năm trước, khi hắn vừa mới kết thành yêu đan thì cho dù có thể thắng được Hương Hoa Mạn thì cũng cần phải chiến đấu rất vất vả, không thể dễ dàng như bây giờ.

Mấy ngày nay trốn trong núi giả, hắn cũng không phải đơn giản chỉ là ngủ thôi, mà đã tập trung toàn bộ tinh thần vào bên trong cơ thể, điều hòa lại bốn loại sức mạnh hoàn toàn khác nhau này, đã có được hiệu quả sơ bộ, hắn của hiện tại đã mạnh hơn hắn của lúc vừa mới thành yêu quái không chỉ mười mấy lần thôi đâu.

Hơn nữa tùy tiện ra tay cũng đã ẩn giấu kinh nghiệm chiến đấu nhiều năm, việc nắm chắc thời cơ và khống chế sức mạnh đều cực kỳ tinh diệu tỉ mỉ, làm sao một đầu lĩnh của một bộ lạc nhỏ nơi hoang dã có thể địch lại nổi chứ.

“Vấn đề thứ hai là, bộ lạc Thực Cốt ở nơi nào?”

Lý Thanh Sơn ngồi xổm xuống, nói là ân oán rõ ràng cũng được, nói là có thù nhất định phải báo cũng chẳng sao, tóm lại, hắn thù rất dai!

Hương Hoa Mạn nói:

“Ngươi tìm bộ lạc Thực Cốt làm gì?”

“Ta mời họ đi uống trà được chưa, liên quan gì đến ngươi! Tóm lại, hai vấn đề này, nếu ngươi không trả lời, ta...giết xong lại giết, dù sao nơi này lớn như vậy, vẫn sẽ có người biết được!”

Trong lòng Hương Hoa Mạn căng thẳng, tuy rằng lời uy hiếp của đối phương chỉ giống như một lời đùa, hơn nữa dáng vẻ con nít kia cũng chỉ có thể gọi là đáng yêu chứ không hề khủng bố, nhưng mà cũng chính vì thái lộ hời hợt này, làm nàng nhớ đến thái độ khi nàng đối mặt với những người thường kia, đó là hoàn toàn không thèm để ý đến tính mạng của nàng, nếu hôm nay chọc giận hắn, chỉ sợ sẽ thật sự có họa sát thân.

Nàng lộ ra nụ cười thân thiện:

“Tiểu đệ đệ...”

Lý Thanh Sơn nheo mắt lại:

“Ngươi đang trào phúng ta sao?”

“Không...Không có!”

Chỉ một thoáng, Hương Hoa Mạn cảm thấy nghẹt thở, người ngồi bên cạnh nàng giống như không phải một đứa bé, mà là một con quái thú hung ác, quả nhiên, người như thế này đều là vui buồn bất thường.

“Ta đây bắt đầu dạy người từ cách xưng hô đi, còn nhớ rõ ta vừa mới nói cái gì sao?”

Lý Thanh Sơn giơ tay lật người Hương Hoa Mạn lại, vỗ mạnh lên mông của nàng.

“Cha!”

Bàn tay còn chưa rơi xuống, Hương Hoa Mạn đã nhẹ nhàng gọi.

“Đám mọi rợ các ngươi đúng là không có chút cốt khí nào cả! Được rồi, coi như ngươi giỏi! Hiện tại trả lời câu hỏi của ta!”

Lý Thanh Sơn sửng sổ, vỗ nhẹ lên đầu nàng.

Hương Hoa Mạn hít thở sâu, nghiêm mặt nói:

“Tốt nhất ngươi đừng có mà giết ta, ngươi có biết ai đang chống lưng cho Hương Hoa Thị Tộc chúng ta không?”

“Bạch Liên Giáo!”

“Nếu như ngươi biết Bạch Liên Giáo thì chắc chắn sẽ biết đến Bạch Liên Thánh Mẫu và Hắc Liên Giáo Chủ, hai người họ đều là đại nhân vật đã vượt qua thiên kiếp lần thứ hai, nếu ngươi giết ta, họ sẽ không tha cho ngươi.”

“Nếu ngươi là Bạch Liên Thánh Mẫu thì ta sẽ lập tức đi ngay. Đáng tiếc ngươi chỉ là một cái tộc trưởng mọi rợ nhỏ nhoi, đến cả đệ tử của Bạch Liên Giáo cũng không phải.”

Lý Thanh Sơn cười khinh miệt, lại cho hắn một chút thời gian, chờ đến khi lực lượng hoàn toàn khôi phục, một mình đi giết sạch Bạch Liên Giáo cũng không có chút áp lực nào, sao lại đi sợ lời uy hiếp này chứ.

Trong lòng Hương Hoa Mạn càng nặng nề, đến cả Bạch Liên Giáo mà hắn cũng không thèm để trong lòng, hơn nữa còn biết được rất rõ những chuyện về nàng, lại nghĩ đến việc hắn trốn ở bên trong núi giả lâu như thế, chỉ sợ hắn đã nghe được hết tất cả các bí mật rồi.

“Chúng ta chơi một trò chơi đi, quy tắc trò chơi chính là không được nhắc lại ba chữ “Bạch Liên Giáo”. Trước kia đã từng có một tên luôn thích lôi lão đại của hắn ra uy hiếp ta, ta lập tức nói với hắn, ngươi đừng nhắc đến lão đại của ngươi nữa, ta ghét nhất là bị người ta uy hiếp, hắn lại vẫn cứ nhắc, ta tát hắn một cái, hắn lập tức quy thiên! Đúng rồi, thực lực của tên kia có lẽ xêm xêm với Bạch Liên Thánh Mẫu, ngươi hiểu chưa?”

“Đã hiểu!”

Hương Hoa Mạn vội gật đầu, lại không hề tin tưởng những gì hắn nói, nhân vật cùng cấp bậc với Bạch Liên Thánh Mẫu đã là nhân vật cao đến không có cách nào tưởng tượng được, lão đại của hắn lại là loại tồn tại như thế nào chứ, tưởng bà đây dễ bị hù như thế sao!

“Hiểu rồi thì mau kêu nữ nhi của ngươi mau đến đây!”

“Nhị nữ nhi A Tử của ta đã đến ưm ưm ưm...”

Hương Hoa Mạn rên nhẹ.

“Ngươi rên rĩ làm cái gì?”

“Ngươi không cho ta nói ba chữ kia.”

“Nàng đến Bạch Liên Giáo? Đi làm gì?”

“Nàng đã trở thành đệ tử của Bạch Liên Giáo!”

Hương Hoa Mạn phản ứng cực kỳ nhanh, không lẽ hắn đến đây là vì cái thứ thần kỳ không rõ tác dụng kia sao!

“Cái gì! Mau viết thư bảo nàng quay về ngay!”

“Đệ tử mới nhập giáo không được phép liên lạc với bên ngoài trong vòng ba năm!”

Lý Thanh Sơn đá Hương Hoa Mạn:

“Không biết ngươi chết rồi thì nàng có chạy về chịu tang không?”

“Ta nói thật, không tin ngươi có thể hỏi người khác. Nếu như ta nói dối, ta sẽ chết ngay lập tức, ta có thể nói cho ngươi biết nàng đang ở nơi nào!”

Lý Thanh Sơn ngồi lên người Hương Hoa Mạn, chống cằm thở dài, hắn còn tưởng hắn đã may mắn rồi chứ! Thôi, coi như đổi từ Hắc Thủy Động thành Bạch Liên Giáo thôi, tóm lại vẫn phải đi một chuyến.