Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bên bờ suối nước nóng xuất hiện một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ, một người phụ nữ xinh đẹp ngực tấn công mông phòng thủ quỳ rạp dưới đất, tuy có khoác quần áo, nhưng đã bị hơi nước tẩm ưới, gần như trong suốt, trên người có một đứa bé chừng năm sáu tuổi ngồi lên, đang buồn rầu thở dài.
“Chắc là ngươi vẫn phải biết bộ lạc Thực Cốt ở đâu đúng không!”
Lý Thanh Sơn quyết định đi báo thù trước rồi lại tính, chuyện tìm tu la tràng cũng không quá gấp gáp, dù sao dựa vào cảnh giới hiện tại của hắn cũng không thể khởi động một món pháp bảo được.
“Biết biết, ngươi thả ta ra, ta lập tức lấy bản đồ đến ngay!”
Trong lòng Hương Hoa Mạn vui vẻ, chỉ cần tiễn được tên sát thần này đi thì làm cái gì cũng được, sau đó lại lập tức bẩm báo việc này cho Bạch Liên Giáo. Kết quả tốt nhất đương nhiên là hắn và đám man đồng thực cốt kia cùng ôm nhau chết chùm, hừ hừ, muốn xông vào bộ lạc Thực Cốt cũng không phải dễ dàng gì, nếu ngươi đã muốn đi chịu chết thì cứ tùy ngươi vậy!”
“Tìm bản đồ làm gì, ngươi dẫn ta đi là được!”
“Ta dẫn ngươi đi? Không được, ta...”
Hương Hoa Mạn vội từ chối, nhưng mà vừa mới đối mặt với đôi mắt đỏ đậm của Lý Thanh Sơn, những lời còn lại không thể nào nói ra được nữa, hiện tại địch mạnh ta yếu, làm gì có thể từ chối được chứ.
“Ta, ta có thể dẫn ngươi đi, ngươi có thể để ta mặc quần áo vào trước sao?”
“Được thôi!”
Lý Thanh Sơn đứng dậy.
Hương Hoa Mạn đi đến bên cạnh giá áo, đầu tiên là cởi quần áo đã ướt ra, lại từ từ mặc quần áo vào, trong lòng sốt ruột suy nghĩ cách đối phó, làm sao bây giờ?
Chạy trốn?
Nàng liếc nhìn đứa bé đang xổm ở bên bờ suối nước nóng nghịch nước, lập tức đánh bay suy nghĩ này, đối phương không đi theo bên cạnh này cũng có nghĩa là không sợ nàng sẽ chạy chốn. Gọi người đến cùng nhau đánh? Chỉ sợ viện binh chưa kịp chạy đến thì nàng đã bị giết chết rồi.
“Nhanh lên, lại cho ngươi thêm mười hô hấp nữa!”
Lý Thanh Sơn dùng tay trái cầm một cái thủy cầu, tay phải cầm một cái hỏa cầu, sau đó hợp hai làm một, làm nước lửa giao hòa. Dưới loại trạng thái như hiện tại, linh quy và phượng hoàng đều tương đương với tầng thứ nhất, lần đầu tiên, hai loại sức mạnh đạt đến cân bằng thật sự, nước lửa cộng tế, tương sinh tương khắc, hắn cảm giác được sự phối hợp từ trước đến này chưa từng có, đến cả ngưu ma và hổ ma cũng trở nên nghe lời hơn.
Hương Hoa Mạn vội đi đến, cười nói:
“Đường xá xa xôi, không bằng đại nhân ăn một chút gì đó rồi lại xuất phát, rượu Hương Hoa của Hương Hoa Phường chúng ta nổi tiếng rất thơm, còn có đủ các loại món ngon!”
Lý Thanh Sơn mím môi, cũng có chút thèm, nghĩ đến đã lâu lắm rồi không ăn thứ gì, trong miệng nhạt như nước ốc, tuy rằng hắn đã không cần ăn uống vẫn có thể sống được, nhưng đây là một thú vui của đời người, thực sắc tính dã, hiện tại hắn không có cách nào chạm vào sắc, chỉ có thể tấn công vào mặt thực, nếu như đi du lịch thì đương nhiên phải nếm thử món ăn ngon ở các nơi rồi.
“Đừng kéo dài thời gian, chờ diệt bộ lạc Thực Cốt xong quay về, ngươi có thể từ từ hầu hạ ta!”
Hương Hoa Mạn kêu lên:
“Nhưng mà chỉ dựa vào hai người chúng ta thì đi đến bộ lạc Thực Cốt chẳng khác nào chịu chết, xin hãy để ta triệu tập người, ta sẵn lòng trợ giúp đại nhân thảo phạt bộ lạc Thực Cốt!”
“Yên tâm, đến lúc đó không cần ngươi ra tay, cứ ở một bên nhìn là được, con người ta rất là hào phóng, chỉ cần ngươi dẫn ta đi qua đó, đến lúc đó ngươi sẽ có được chỗ tốt!”
Hương Hoa Mạn không muốn chỗ tốt kia, còn muốn từ chối, Lý Thanh Sơn lạnh nhạt nói:
“Nếu ngươi thật sự không muốn đi thì ta cũng sẽ không miễn cưỡng!”
“Ta đi!”
Một canh giờ sau, hai người cưỡi đà thú, lặng lẽ rời khỏi Hương Hoa Thị.
Vì che giấu ánh mắt người khác, đà thú chỉ là đà thú bình thường, bước đi thong thả, nhưng mà lữ hành đường dài thì dùng cách này là tiết kiệm thể lực nhất. Hiện tại Lý Thanh Sơn có rất nhiều thời gian, đi nhiều thêm hai ba ngày là có thể khôi phục thêm một chút sức mạnh, thoải mái dễ chịu ngồi ở phía trước, đầu dựa vào giữa bộ ngực mềm mại, mùi hương quanh quẩn, vừa đi vừa ngắm nhìn phong cảnh Vụ Chân, cũng coi như là một loại hưởng thụ không tệ.
Hương Hoa Mạn lại không có tâm trạng tốt đẹp như thế, hơn nữa khi nói chuyện lại càng cẩn thận hơn khi ở Hương Hoa Phường, nơm nớp lo sợ, sợ có câu nào chọc giận hắn, nàng cũng không muốn tự nhiên khi không chết ở bên ngoài!
Tám ngày sau.
“Ha ha, tiểu sắc quỷ ngươi, lại sờ soạng người ta, người ta cũng không có sữa cho ngươi bú đâu! Ngươi sờ ta ta cũng muốn sờ lại ngươi!”
Hương Hoa Mạn cười duyên, duỗi tay sờ vào trong người Lý Thanh Sơn sờ soạn bậy bạ, mãi đến khi sờ đến phía dưới.
Nơi này cũng không phải Nghi Xuân Viện hay là Vân Vũ Lâu, mà ở bên trong Vụ Lâm sương mù bay tứ phía.
Trên lưng một con đà thú ngu ngốc, Hương Hoa Mạn vặn vẹo cơ thể, Lý Thanh Sơn cũng không phải loại người có tính tình lạnh lẽo, bảy tám ngày cũng đã đủ để làm quen, nhìn từ mặt ngoài thì đã có dấu hiệu của gian phu dâm phụ, nhưng mà gian phu có hơi nhỏ.
“Ngươi buông ra cho ta!”
Lý Thanh Sơn bất đắc dĩ nói, ngay từ đầu hắn còn tưởng là nàng cố ý lấy lòng, không ngờ kéo dài mấy ngày liên tục, nữ nhân này lại có vẻ ăn xong lại thèm, chỉ cần có cơ hội là phải hôn hôn sờ sờ, cũng không phân biệt ra được là ai đang chiếm tiện nghi của ai, nhưng hắn cảm thấy bản thân có chút thiệt, nhất là vào lúc bị người ta bắt lấy điểm yếu.