Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Sao lại thế được! Ngươi sẽ chỉ càng trở nên trẻ trung, càng xinh đẹp hơn mà thôi. Kim Tử A Bảo muốn bán đứng ta, ta mới kích phát toàn bộ tiềm lực trong thân thể hắn, làm hắn đi liều mạng với đám mọi rợ này, nếu không hiện tại hắn sẽ càng mạnh hơn ngươi. Hơn nữa lực sinh mệnh bỏ vào trong cơ thể của hắn quá hỗn tạp, mới dễ bị mất khống chế như thế, mà ngọn lửa sinh mệnh này đều đến từ cùng một tộc đàn, ta đã tiền hành rèn luyện nó. Yên tâm đi, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn, sao ta có thể hại ngươi được chứ?”

Lý Thanh Sơn hướng dẫn từng bước một, nhưng giọng điệu của hắn càng thêm chân thành dịu dàng thì Hương Hoa Mạn lại càng sợ hai, cho dù không biến thành quái vật thì cũng có nghĩa là sẽ bị hắn khống chế, sẽ không có cách nào tránh thoát được nữa, nhìn đăm đăm vào Lý Thanh Sơn, hốc mắt tràn đầy nước mắt, trong khoảng thời gian ngắn không nói nên lời.

Lý Thanh Sơn chờ nàng ổn định cảm xúc lại:

“Hiện tại, nói cho ta câu trả lời của ngươi.”

“Ta đồng ý!”

“Được rồi, thả lỏng thể xác và tinh thần của ngươi!”

Lý Thanh Sơn thổi nhẹ, ngọn lửa đỏ như máu bay về phía Hương Hoa Mạn, từng sợi từng sợi dung nhập vào trong cơ thể nàng.

“A!”

Hương Hoa Mạn rên rĩ, một cảm giác cực kỳ sung sướng từ trong cơ thể nàng bắn ra, đầu óc trống rỗng, không biết qua bao lâu, ý thức mới dần dần khôi phục lại, cảm giác cơ thể tê tê, có cảm giác bị trói buộc không thể diễn tả thành lời, giống như giành lấy một cuộc sống mới, sức mạnh cường đại từ trước đến nay chưa từng có kích động bên trong cơ thể nàng.

Khác với Kim Tử A Bảo là một người bình thường, chỉ có thể bị đẩy lên đến cảnh giới vu dân, nàng có kinh nghiệm tu hành mấy chục năm, vội vàng đả tọa điều tức, dẫn luồng sức mạnh kia về đến con đường đúng đắn, hương hoa cổ trong cơ thể được tẩm bổ, lại đột phá một lần nữa.

Lý Thanh Sơn cười nói:

“Cảm giác thế nào?”

Việc đầu tiên Hương Hoa Mạn làm không phải là kiểm tra xem bản thân đã mạnh lên nhiều ít, mà là lấy gương đồng ra xem xem bản thân có trở nên xấu đi không, nhịn không được hoan hô thành tiếng:

“Thật tốt quá!”

Tuy rằng lúc trước bởi vì Luyện Khí nên nàng cũng không có vẻ già cả, nhưng dù sao cũng đã là mẹ của ba người con, khóe mắt cũng có một ít nếp nhăn nhạt, làn da cũng không còn căng mịn giống như năm xưa. Mà hiện tại nàng lại giống như quay trở về năm hai mươi tuổi, gương mặt đều sáng rực lên.

Đối với một nữ nhân, đặc biệt còn là mỹ nhân thì không có gì đáng sợ hơn việc nhìn bản thân trong gương đang dần dần già đi, cũng không có gì vui mừng hơn việc khôi phục lại thanh xuân. Chỉ trong chốc lát đã cảm thấy những thứ nàng lo sợ hãi hùng khi nãy là không hề có ý nghĩa gì, tuy là có được có mất, nhưng tính đến thời điểm hiện tại thì nàng cũng khá may mắn!”

“Xử lý đống thi thể này đi!”

Lý Thanh Sơn ra lệnh, vừa ngắm nghía cây gậy chống đầu người, vừa nhặt lên một cái túi bách bảo nho nhỏ ở bên cạnh Vu Chúc. Mở ra xem thử, không gian bên trong chỉ ước chừng một cái phòng chất củi, chứa đựng rất nhiều thứ lung tung loạn xạ, cũng không biết có lợi ích gì, tiện tay đeo ở bên hông.

“Nhiều như vậy thì biết xử lý như thế nào! Không bằng cứ quăng ở nơi này đi, không đến mười ngày sẽ hư thối ngay!”

Hương Hoa Mạn trừng to mắt, nơi này có mấy trăm cái xác, muốn chôn hết bọn thì phải đào cái hố lớn đến cỡ nào chứ!

“Ngoan, không nghe lời sẽ biến thành quái vật đó!”

Lý Thanh Sơn không hề để ý nói, đi vào sâu bên trong trại, hắn vốn chỉ là thuận miệng nói thôi, nhưng nếu đã nói ra thì chính là mệnh lệnh, hắn tốn sức lực tinh lọc sức mạnh sinh mệnh làm nàng khôi phục thanh xuân, thực lực tăng cao, không lẽ là vì thích cung cấp nuôi dưỡng thôi à?

“Vâng!”

Hương Hoa Mạn lập tức gật đầu nói.

Lý Thanh Sơn đi đến cuối trại, ngửa đầu lên nhìn, bên trên vách đá có vẻ một bộ đồ đằng cổ xưa, chỉ có vài nét bút ít ỏi lại chứa đầy thần vận, sinh động như thật, hình dáng giống như là hổ, nhưng lại càng hung dữ hơn, sau lưng mọc ra một đôi cánh chim, trông cũng có chút giống với hổ ma. Nhưng mà hổ ma là sát ý chiến ý thuần khiết, mà bức đồ đằng này lại có một loại ác ý âm u, mở miệng ra giống như muốn cắn người.

Nếu như hắn đoán không sai thì đây là tế đàn của bộ lạc Thực Cốt, loáng thoáng tỏa ra sức mạnh khiếp người, đó là kết quả của việc cúng bái tôn thờ không biết bao nhiêu năm của bộ lạc Thực Cốt.

Lý Thanh Sơn nhẹ nhàng đặt tay lên trên vách đá, chỉ trong chốc lát, đồ đằng trên vách đá đã sống lại, hai mắt hung ác nhìn chằm chằm vào hắn, phát ra một tiếng rí gào, lao từ trên vách đá xuống.

“Linh quy huyền giáp!”

Lý Thanh Sơn quát khẽ, hung thú đồ đằng đập mạnh lên trên Linh quy huyền giáp.

Đùng!

Linh quy huyền giáp xuất hiện vết nứt!

“Sức mạnh mạnh thật, đây chắc là lá bài tẩy của bộ lạc Thực Cốt rồi! Không ngờ lại có được thứ tương được với thủ hộ thú, thực lực đã gần tương đương với yêu tướng, cũng may là không để cho họ kích phát ra, nếu không thật là có chút phiền phức!”

Keng!

Linh quy huyền giáp vỡ thành từng mảnh nhỏ!

Lý Thanh Sơn giang rộng cánh chim, bay lên không trung, quái thú đồ đằng kia cũng đập cánh chim bay vút lên theo, đuổi sát không bỏ, nhưng đợi đến khi lên đến độ cao mấy trăm trượng thì đã không thể nào đi tiếp được nữa, rõ ràng là không thể cách tế đàn quá xa.