Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lý Thanh Sơn cẩn thận quan sát con quái thú này, đúng là một con hắc hổ hung dữ, móng vuốt sắt bén liên tục xẹt qua mặt hắn.
Hung thú đồ đằng rít gào, quay trở về vách đá, Lý Thanh Sơn nhẹ nhàng thổi một hơi, một luồng khí đánh mạnh lên trên người nó, hưng thú đồ đăng lại xoay người nhào lên, giương nanh múa vuốt, đương nhiên là vẫn không thể với đến Lý Thanh Sơn.
Mỗi khi hung thú đồ đăng muốn quay về tế đàn, Lý Thanh Sơn lại lập tức ra tay quấy rầy, tiêu hao hơn một canh giờ như thế, hung thú đồ đằng dân dần trở nên mỏng manh, cuối cùng cũng biến mất giữa đất trời.
Lý Thanh Sơn đi đến trước tế đàn, đấm mạnh một đấm vào trên vách đá, vách đã vỡ vụn ầm ầm, từng cục đá vụn bưng tróc ra, trong đó có vài thứ trong suốt long lanh, Lý Thanh Sơn giơ tay chộp lấy xem thử, là một cái đầu lâu giống người lại giống thú trong suốt sáng lóng lánh, bị ánh nắng chiếu vào sẽ trở nên lấp lánh, ngay từ đầu hắn đã cảm giác được bên trong tế đàn có chôn giấu thứ gì đó, cho nên mới không ngại cực khổ mà xử lý hung thú đồ đằng.
Ngoái đầu nhìn lại hỏi:
“Đây là cái gì?”
“Đây là đầu lâu của tổ tiên bộ lạc Thực Cốt!”
Hương Hoa Mạn vừa mới đi đến đáp.
“Không phải nói họ sẽ ăn luôn tổ tiên của mình sao?”
“Đây là vu dân Thực Cốt đã vượt qua thiên kiếp, có lẽ là cứng quá không ai nhai nổi!”
“Còn có bộ lạc Thực Cốt nào khác không?”
Lý Thanh Sơn đặt đầu lâu trước mũi ngửi ngửi, giống như suy tư gì đó.
“Đương nhiên, khắp nơi trong Vụ Châu đều có man nhân Thực Cốt, bộ lạc có lớn có bé! Đây chỉ coi như là bộ lạc bình thường thôi, nghe nói các bộ lạc Thực Cốt lớn có từ mấy nghìn đến cả vạn man nhân Thực Cốt!”
Lý Thanh Sơn nói:
“Sau này ta cũng muốn đi xem thử!”
Cỗ khí hung lệ ẩn chứa trong xương khô thủy tinh này có hiệu quả ảo diệu tương tự như hổ ma, chắc chắn không phải chỉ đơn giản là đầu lâu của vu dân Thực Cốt, có lẽ cũng có liên quan đến hung thú đồ đằng mà họ cúng bái.
Sau này ngoại trừ phượng hoàng biến tầng thứ hai ba bốn ra, Lý Thanh Sơn còn phải tu luyện hổ ma tầng thứ năm, chờ đến khi làm các sức mạnh trong cơ thể phối hợp thành công, lại hoàn thành hai mục tiêu này thì cho dù có gặp được Long Vương Mặc Hải, hắn cũng có thể đi về tự nhiên.
Cho nên cho dù chỉ có một tí xíu liên quan đến việc tu hành của hắn, hắn cũng sẽ cực kỳ coi trọng.
“Đồ đằng thú mà họ cúng bái tên là gì?”
Hương Hoa Mạn nói:
“Cùng Kỳ, là một loại hung thú thích ăn người, tất cả bộ lạc Thực Cốt đều rất sùng bái nó! Trong truyền thuyết, ở thời thượng cổ, một bộ lạc phát hiện được một con Cùng Kỳ đã chết, ăn máu thịt của nó, lập tức biến thành vu dân có sức mạnh cực lớn vô cùng mạnh mẽ, chuyên môn coi đồng loại là thức ăn, sinh ra bộ lạc Thực Cốt.”
“Cùng Kỳ!”
Lý Thanh Sơn hơi trầm ngâm, lại đảo mắt nhìn về phía Hương Hoa Mạn:
“Ngươi đã làm xong chuyện cần làm chưa?”
“Nhiều thi thể như thế, hoàn toàn không cần thiết phải xử lý, A Nguyệt, ngươi tha cho ta đi!”
Hương Hoa Mạn đã làm tộc trưởng rất nhiều năm, làm sao thích làm mấy việc năng này chứ, mới làm một lúc đã mất kiên nhẫn, dứt khoát ngồi xuống đất nhìn Lý Thanh Sơn tranh đấu với hung thú đồ đằng.
“Đi nhanh lên!”
“Ta không muốn!”
Hương Hoa Mạn nhõng nhẽo nói, nếu không thể mạnh bạo, vậy thì mềm mỏng, dù sao vẫn sẽ đạt được mục đích của nàng theo, nàng đang suy xét phải lợi dụng sức mạnh của hắn như thế nào để lấy được càng nhiều chỗ tốt.
Lý Thanh Sơn búng tay, Hương Hoa Mạn lập tức ngã xuống đất, máu trong toàn thân đang sôi trào, giống như là bị đặt trên lò lửa nướng, không thể nói thêm chữ nào nữa, sức mạnh sinh mệnh dung hòa vào trong cơ thể nàng đều có bao hàm ấn ký của hắn, vừa có thể kéo dài tuổi thọ cường kiện thân thể, cũng có thể biến thành độc dược.
Có một câu nói chính là “phụ nữ và tiểu nhân là khó chơi nhất, đụng vào là kiêu ngạo!”, mấy ngày nay hắn đã đối xử quá dịu dàng với nàng rồi, có lẽ nàng đã quen với việc ngồi trên vị trí tộc trưởng sai khiến người khác, nhưng từ bây giờ trở đi, nàng cần phải học được cách nghe lệnh phục tùng.
“Con người của ta để ý nhất chính là công bằng, ngẫm lại những gì ngươi đã trả giá, lại nhìn xem ngươi được hồi báo cái gì. Ngươi cảm thấy có công bằng không? Ta sẽ không ở lại nơi này vĩnh viễn, nhiều nhất là không đến hai năm, sau đó cả đời này ngươi cũng sẽ không còn gặp lại ta nữa, hi vọng trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, ngươi có thể ngoan ngoãn phối hợp với ta, ít nhất đừng làm thất vọng với phần tiền công mà ta đã chi trả. Nếu ngươi chịu không được việc bị người khác sai khiến, ta có thể làm cho tất cả mọi thứ quay trở về quỹ đạo vốn có của nó, ngươi cảm thấy thế nào?”
“Nô gia không dám nữa!”
Hương Hoa Mạn cảm thấy cơ thể thả lỏng, mồ hôi đầm đìa, gương mặt lộ ra vẻ sợ hãi.
“Cố lên nha!”
Dưới sự hướng dẫn tận tình của Lý Thanh Sơn, Hương Hoa Mạn nhanh chóng hoàn thành công việc của mình, cưỡi lên đà thú quay về, để lại một trại trống rỗng giữa biển rừng. Tin chắc rằng không bao lâu nữa, nơi đây sẽ bị các cây non xâm chiếm sạch sẽ.