Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Nàng đi Vụ Châu tìm ngươi rồi mà!”
“Đây là chuyện khi nào?”
“Ngay sau khi tin tức về cái chết của ngươi truyền đến không lâu, nàng lập tức tuyên bố với bên ngoài muốn bế quan, ta biết chuyện không đơn giản như vậy nên đi tìm nàng, nàng nói...”
Hoa Thừa Tán hơi khựng lại, Lý Thanh Sơn đè bả vai hắn lại:
“Nàng nói như thế nào?”
“Nàng cười nói, ta không tin tên hỗn đản kia sẽ chết buồn cười như vậy, giết nhi tử người ta lại bị người ta truy chém đến chết, đây không phải là chuyện khiến người ta buồn cười muốn chết sao?”
“Quả thật đúng như nàng nói! Nhưng lão tử đã thảm thế này rồi, cũng không biết đau lòng một chút à!”
Lý Thanh Sơn không vui nói, trong mắt lại mang theo ý cười và cảm động, vừa biết được tin tức của hắn đã lập tức xuất phát mấy vạn dặm để tìm kiếm, lại có chút lo lắng, nàng hiện tại đang ở đâu? Hầu hết hành tung của hắn đều là ẩn giấu, không tìm được cũng không có gì kỳ lạ.
“Ngươi phải nên khuyên nhủ nàng chứ, nếu ta thật sự đã chết rồi, nàng đi cũng vô dụng, nếu ta chạy thoát đương nhiên sẽ không dễ dàng bị người ta tìm được như vậy.”
“Ta cũng nói vậy, nhưng mà nàng nói, cho dù hắn thật sự đã chết thì cũng phải có người đi đốt giấy cho hắn chứ! Lúc nói lời này, vẻ mặt nàng rất đau khổ, ta quen biết nàng lâu như thế, từ trước đến giờ cũng chưa từng thấy nàng tỏ ra biểu cảm như thế!”
Không ai nghi ngờ Long Vương Mặc Hải muốn đánh chết một yêu soái sẽ thất bại, với sự thông minh của nàng hiển nhiên cũng nghĩ vậy, nhưng mà nàng vẫn đi.
“Nữ nhân đúng là phiền phức thật, ngoan ngoãn nhà ở lại không phải là được rồi sao, ngược lại còn phải để ta đi tìm ngươi!”
Lý Thanh Sơn nhắm mắt lại, chợt mở ra, trong lúc nhất thời hận không thể bỏ mặc Tu La tràng, lập tức xuất phát tìm tung tích của nàng.
Lúc này, vẻ mặt Hoa Thừa Tán khẽ động, nhìn xuống chân núi.
“Làm sao vậy?”
“Là Thừa Lộ, để cho nàng ở bên ngoài chờ một lát đi!”
“Không cần, thời gian không còn sớm, ta cũng nên xuất phát rồi. Đúng rồi, sao ngươi không tìm một người nhận làm sư phụ đi? Chẳng lẽ là muốn vượt qua Thiên Kiếp lần thứ hai, mở lại Phi Hà phái làm chưởng môn sao?”
“Ta không lợi hại như ngươi, ta định sau khi đột phá Trúc Cơ hậu kỳ sẽ đến Tàng Kiếm cung bái sơn!”
“Ngươi muốn vào Tàng Kiếm cung?”
“Ta muốn bái sư, đương nhiên nhất định phải là Đại tu sĩ vượt qua ba lần Thiên Kiếp, ba đại tông môn Thanh Châu, ta cũng không thể đi làm hòa thượng hay là đến Huyền Âm tông ở phía nam chứ chứ!”
Lý Thanh Sơn liền muốn nói, thân phận của ngươi là Ưng Lang vệ, làm sao có thể đi gia nhập Tàng Kiếm cung, đối phương cũng chưa chắc chịu nhận. Ở Thanh Châu, ngoại trừ ba đại tông môn ra, hệ thống vương triều Đại Hạ cũng có mấy Đại tu sĩ, nhưng trong lúc hắn nghĩ lại đã hiểu được ý của Hoa Thừa Tán, hắn không muốn gặp lại Cố Nhạn Ảnh nữa.
“Cố thống lĩnh cho phép ta từ chức Ưng Lang vệ, còn cho ta một sự chắc chắn, nếu không vào được Tàng Kiếm cung, sẽ đề cử ta cho một vị Đại tu sĩ của Huyền Âm tông, chỉ là ta phải đợi thêm vài năm nữa, đối với ta coi như là hết tình hết nghĩa, xem ra cũng không phải ngoài ý muốn mà ta động tình với nàng.”
Hoa Thừa Tán khẽ cười khổ, điều này là chuyện tốt mà người thường cầu còn không được, nhưng lại làm cho tâm tình của hắn rất phức tạp.
“Cái gì mà hết tình hết nghĩa, nàng nên biết ngươi căn bản sẽ không chấp nhận!”
Lý Thanh Sơn không cho là đúng nói, nữ nhân chim kia làm việc luôn cẩn thận, làm cho tất cả mọi người đều chọn không nhầm chỗ, cũng không phải sự khéo léo làm cho người ta chán ghét, nhưng lại có một cảm giác xa cách nhàn nhạt.
“Nói không chừng nàng cũng biết, Tàng Kiếm cung căn bản sẽ không nhận ta nên cố ý tung ra lời đồn đãi, vì không muốn ta gia nhập Huyền Âm tông, nói không chừng Tàng Kiếm cung sẽ có thêm vài phần chắc chắn!”
“Ngươi thật sự là không cứu được, tự giải quyết cho tốt đi, ta đi đây!”
Ngay lúc Hoa Thừa Lộ sắp chờ đến mất kiên nhẫn, sơn môn cuối cùng cũng mở ra, nàng đi tới trước mặt Hoa Thừa Tán, ngạc nhiên nói:
“Đó thật sự là bằng hữu của ngươi à? Hắn rốt cuộc là ai vậy?”
Hoa Thừa Tán nói:
“Tương lai ta sẽ giới thiệu cho ngươi biết!”
... ...
Không lâu sau, Lý Thanh Sơn đã đi tới động phủ của “Nữ nhân chim” kia – Thính Phong thủy tạ.
Hắn biết trong tay nàng có một viên Mặc Long phù, có quan hệ không tầm thường với Long Vương Mặc Hải, thế nhưng hắn vẫn đi tới. Rõ ràng biết giữa hai bên cũng không có tình nghĩa thắm thiết gì, nhưng vẫn có thể làm cho người ta hoàn toàn tin tưởng, đây coi như là một loại bản lĩnh đi!”
Một bước về phía trước, từ đêm thu lạnh lẽo bước vào đầu mùa hè đầy nắng, hoa sen liên miên nhấp nhô, vô biên vô tận, hương hoa tràn ngập, khí tức mờ ảo.
Lúc hắn nhảy lên biển hoa, xa xa đã nhìn thấy Thính Phong thủy tạ.
Cố Nhạn Ảnh mặc áo trắng còn hơn cả hoa tuyết, nàng cười nói:
“Xem ra là ta sai rồi!”
“Sai lầm lớn!”
Lý Thanh Sơn dừng lại trên Thính Phong thủy tạ:
“Thế nào, không ngờ sao!”
“Quả thật không ngờ, không ngờ bộ dáng của ngươi nhỏ đi cũng rất thú vị!”
Cố Nhạn Ảnh cười nói, trong nháy mắt nhìn thấy Lý Thanh Sơn, nàng quả thật kinh hãi, Long Vương Mặc Hải không biết nói dối, nhưng mà hắn lại thật sự còn sống, loại thủ đoạn này thật sự là sâu không lường được.