Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Thú vị muội muội ngươi đấy, nếu ngươi nói cho ta biết tiểu tử Mặc Vũ kia có thủ đoạn như vậy, ta cũng sẽ không trúng chiêu của hắn!”
Lý Thanh Sơn nói.
“Ngươi cũng không phải nam nhân của ta, haha, cũng không phải con trai của ta, ta khuyên ngươi ngươi không nghe, làm sao có thể đến trách ta đây!”
“Ta tới đây cũng không phải để nói cho ngươi cười, ta cần một ít đan dược linh thạch thuộc tính hoả!”
Tu hành Phượng Hoàng Niết Bàn Kinh tầng thứ hai cũng không đơn giản như tầng thứ nhất, cần rất nhiều tài nguyên, mà hắn hiện tại là một kẻ nghèo hai bàn tay trắng, toàn bộ tài sản đều đặt ở trong Tu La tràng, mà cho dù có Tu La tràng trong tay, số lượng lớn tài nguyên như vậy cũng không phải dễ dàng có thể mua được, cái này cần nàng trợ giúp.
“Ngươi không sợ ta bán ngươi cho Long Vương sao?”
“Không sợ!”
“Bây giờ ngươi có tiền trả không?”
“Không có!”
“Được rồi, nhưng cần một chút thời gian!”
…
Bên ngoài Hương Hoa thị, Hương Hoa Man dẫn theo một đám tộc nhân, nhìn theo sứ giả Bạch Liên mang theo một đội ngũ thật dài rời đi, trong đó có một phần ba là vu dân có thực lực nhất định, còn lại hai phần ba chính là những hài tử mười lăm tuổi, Lý Thanh Sơn cũng ở trong đó, không biết là vì khảo nghiệm hay là rèn luyện, đoàn người đều đi bộ, sứ giả Bạch Liên đi trước, tay áo phấp phới, khá có vài phần tiên nhân phiêu dật.
“Sứ giả đại nhân thật sự là phong thái bất phàm, chẳng trách lại bị Thánh Mẫu phái đến đảm đương công việc quan trọng này.”
Một người tán thưởng nói.
Hương Hoa Man hơi cười lạnh, công việc này quan trọng ư? Rõ ràng là không có tiền đồ mới có thể bị phái đi lãng phí thời gian! Sứ giả chó má gì chứ, chẳng qua chỉ là một lão già biến thái sống dai mà thôi, mấy ngày nay cũng không ít lần tìm nữ tử trong tộc để hầu hạ, còn dám có ý đồ háo sắc với nàng, cũng không xem lại mình còn sống được mấy năm.
Điều duy nhất lo lắng chỉ có A Lục, nhưng A Hồng và A Tử hiện tại đều vào Bạch Liên giáo, A Hồng lại đến tổng đàn Bạch Liên giáo và trở thành đệ tử chính thức, thông cảm cho hắn là một lão già nên không dám quá đáng, hơn nữa còn có hắn ở đây!
Sứ giả Bạch Liên nhìn lại, tiêu sái phất phất tay với Hương Hoa Man, trong lòng cũng cười lạnh, một tộc trưởng nhỏ mà dám từ chối yêu cầu của hắn, thật sự coi mình là nữ nhân chính trực gì sao? Con tiện nhân Hương Hoa Tử kia cũng vậy, dựa hơi đàn chủ liền dám hoàn toàn không để lão già này vào mắt.
Hắn không khỏi liếc mắt nhìn Hương Hoa Lục, phải chịu uất ức tức giận ở chỗ mẹ con họ, nhất định phải tìm cách trút hết trên người tiểu nha đầu này, một tiểu nha đầu chưa hiểu sự đời, muốn dỗ lên giường cũng đơn giản thôi, chỉ cần không dùng sức mạnh, cho dù cho hai tỷ tỷ nàng biết, cũng không thể làm gì hắn!
Hương Hoa Lục đối với tất cả đều hồn nhiên không cảm giác, nàng đang dùng ánh mắt cảnh giác lại hàm chứa địch ý nhìn chằm chằm Lý Thanh Sơn, Lý Thanh Sơn nhìn không chớp mắt, chậm rãi đi về phía trước:
“Trên mặt ta có nhọ à?”
“Có cứt!”
Hương Hoa Lục thở phì phò nói, rõ ràng ở trong ôn tuyền trì đối to gan làm bậy với nàng như vậy, nhưng lại bày ra bộ dáng đương nhiên, quả thực đáng ghét đến tột cùng, hết lần này tới lần khác mẫu thân nàng còn nói muốn thương lượng với hắn nhiều việc, thật sự là không phân biệt đúng sai, ở đây cũng chả có ai tốt, đều giống như hắn!
Hương Hoa Lục là tiểu nữ nhi của Hương Hoa Man, lại xinh đẹp đáng yêu, trong đội ngũ có thể nói là sao quang trăng sáng, đám Man nhân lớn nhỏ đều cung kính nàng, có chút lớn mật càng hát to tình ca, tặng các loại lễ vật. Nàng cảm thấy thế giới bên ngoài cũng không phải nguy hiểm giống như mẫu thân nói, ngoại trừ tiểu tử vô liêm sỉ trên mặt dính cứt này ra.
Lý Thanh Sơn quay đầu cười:
“Vậy ngươi chính là chó rồi!”
“Ngươi dám mắng ta là chó!”
Hương Hoa Lục hơi sửng sốt, giận dữ kéo lỗ tai hắn, lại bị Lý Thanh Sơn thuận tay bắt lấy, Hương Hoa Lục giãy dụa vài cái rồi cũng đành mặc cho hắn kéo, chỉ lầm bầm quát mắng ở trong miệng, sắc mặt ửng đỏ lại không thấy bao nhiêu ý tức giận.
Lý Thanh Sơn cũng chỉ coi như gió xuân phất mặt, thật ra mấy ngày nay, bởi vì lo lắng chuyện của Như Tâm, hắn cũng không chủ động trêu chọc Hương Hoa Lục, chỉ là tiểu nha đầu này lần lượt đưa tới cửa, hắn cũng coi như giải sầu.
Xung quanh ném tới vô số ánh mắt thù địch, nếu không sứ giả Bạch Liên đi phía trước, chỉ sợ đã có không ít người nhịn không được muốn ra tay làm anh hùng cứu mỹ nhân. Đám vu dân lớn tuổi khẽ lắc đầu, tiểu ny tử xinh đẹp này rõ ràng có ý với tiểu tử này, nếu không với thực lực của nàng làm sao có thể tránh không thoát, dù sao nàng cũng tính là một vu dân thật sự.
Trong mắt sứ giả Bạch Liên cũng có hàn quang chợt lóe, tiểu tử này không biết trời cao đất rộng, cho rằng có vài phần tư chất đã dám động đến thịt trong miệng hắn sao?
“Tiểu tử, ngươi tên là Kim Tử A Nguyệt, cha mẹ ngươi bị Thực Cốt Man ăn rồi sao? Không biết là bị gặm bàn tay trước hay là gặm chân trước?”
Một thanh niên vu dân bôi dầu trên mặt không có ý tốt nói.
Lý Thanh Sơn suy nghĩ một lát, rồi phun ra một chữ: “Cút.”