Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bên trong cung điện, Hương Hoa Tử còn chưa kịp phản ứng thì đã bị một luồng dư âm đánh bay ra ngoài, đến giữa không trung thì trợn to hai mắt, chỉ thấy thân thể gầy gò quỷ dị của Tử Liên đàn chủ ở trên liên đài đang cấp tốc bành trướng, nháy mắt một cái đã hóa thành một nam tử có hình thể cường tráng, cơ bắp cuồn cuộn. Mái tóc dài đen thui của hắn xõa xuống, tràn ngập sức sống, khí thế không ngừng dâng cao, tràn ngập toàn bộ cung điện.
“Là Tàng Tức cổ, hôm nay tiểu tử không biết trời cao đất dày này chết chắc rồi, đừng để bị hắn liên lụy!”
Cái gọi là Tàng Tức cổ là ngày thường sẽ thu liễm tất cả khí tức linh khí lại và cất giấu trong cơ thể, mặc dù sẽ khiến người ta trông tiều tụy nhưng lại có thể che giấu khí tức kéo dài tuổi thọ, hơn nữa một khi bộc phát vào thời khắc mấu chốt thì càng có uy lực lớn lao.
Nam Cương Vu Thuật thường được gọi là Vu Cổ thuật, có thể thấy “cổ” này quan trọng đến đâu, rất nhiều vu dân có phương thức tu hành là dưỡng cổ, nó được chia thành “nội dưỡng” và “ngoại dưỡng”. Nội dưỡng là nuôi dưỡng cổ ở trong thân thể, người và cổ hợp làm một, phát huy được các loại uy năng, gần như là yêu đan của yêu tộc. Ngoại dưỡng là luyện chế đủ loại cổ trùng, điều khiển cổ trùng tiến hành chiến đấu.
“Loại côn” có số lượng đông đảo mà đặc tính lại là trí tuệ thấp, thế nên mới bị đám vu dân lợi dụng, sinh ra Vu Cổ thuật thay đổi khôn lường, có thể công kích phòng ngự hay nguyền rủa hạ độc, không gì không làm được. Nhưng chúng lại bị tu hành đạo chính thống vứt bỏ, suy cho cùng người bình thường đều không thích bỏ một con sâu vào trong thân thể, hơn nữa thời gian lâu dài thì ngay cả tính tình cũng sẽ bị ảnh hưởng, gần như sẽ trở nên tàn nhẫn lạnh lùng như côn trùng.
Mái tóc Tử Liên đàn chủ bay phất phới, yêu đao ra khỏi vỏ phát ra tiếng “leng keng”, chém một đao xuống từ khoảng cách vài trượng, linh quang màu vàng bùng phát, hóa thành đao cương mấy trượng.
“Đao chỉ là một món linh khí, xem ra Vu dân thực sự không quá am hiểu về luyện khí, chỉ là uy lực cũng không tệ, tốt nhất là đừng để truyền ra động tĩnh gì!”
Đối diện với đao cương lao thẳng vào mặt, Lý Thanh Sơn không tránh cũng không né. Hắn nhảy lên đón lấy lưỡi đao, còn bình phẩm lung tung ở trong lòng.
“Kính Hoa Thủy Nguyệt!”
Tử Liên đàn chủ chợt không thấy bóng dáng Lý Thanh Sơn đâu, trái lại nhìn thấy chính mình, một mặt gương lớn bỗng xuất hiện trước mắt hắn, hắn ở trong gương cũng đang múa đao chém tới. Khi đao của hắn chém vào trong gương thì dường như không chém trúng thứ gì, mà thứ vốn chỉ là hình phản chiếu của đao cương ở trong gương lại chợt bay từ trong gương ra và chém về phía hắn. Tuy rằng nó hơi nhỏ hơn một chút nhưng lưỡi đao vẫn rất sắc bén.
Tử Liên đàn chủ có hơi kinh ngạc nhưng cũng không hoảng loạn, đài sen dưới chân tỏa ra linh quang, biến ảo thành những cánh sen trắng tinh rồi tản ra.
Đao cương rơi vào bên trên hoa sen thì trực tiếp nát tan. Bảo tọa đài sen này là một trong những thánh vật do Bạch Liên Thánh Mẫu ban cho đàn chủ, ngồi ở trên đó tu hành thì không chỉ tâm thần trấn tĩnh mà tốc độ tu hành cũng tăng lên, càng không cần lo bị tấn công từ bên ngoài, sức phòng ngự cực kỳ mạnh.
Mặt kính nát tan không một tiếng động, Lý Thanh Sơn xuất hiện lần nữa, lúc này hắn đã hóa thành dáng vẻ tóc đỏ mắt đỏ, đầu mọc hai sừng, sau lưng có cánh. Cánh phong hỏa vẫy vẫy, hóa thành một đạo xích quang.
“Yêu tướng hóa hình!”
Tử Liên đàn chủ đối diện với cặp mắt đỏ kia, bỗng hắn cảm nhận được sự hoảng sợ trước nay chưa từng có, nhớ tới tình hình lúc trước mình nhìn thấy Bạch Liên Thánh Mẫu thì gần như mất đi ý chí phản kháng. Nhưng đây chỉ là sự mềm yếu trong chớp mắt, hắn chợt quát lên một tiếng thật to rồi múa đao lần thứ hai. Nhưng lần này hắn lại truyền phần lớn linh khí xuống đài sen dưới chân, bạch liên càng ngày càng hừng hực rồi hình thành tầng tầng lớp lớp bao bọc hắn ở bên trong, coi như nắm chắc phần thắng.
“Ngưu Ma Chấn Đãng!”
Lý Thanh Sơn đấm một quyền, lực chấn động màu đen kịt cắt chém ngang dọc, xé tan từng mảnh cánh sen yếu đuối như tờ giấy.
“Sao lại như thế!”
Tử Liên đàn chủ còn chưa phục hồi tinh thần thì Lý Thanh Sơn đã áp sát trước mắt. Thế là hắn chém yêu đao xuống, chỉ thấy tay trái Lý Thanh Sơn nắm lấy lưỡi đao, tay phải bóp chặt cổ Tử Liên đàn chủ.
Trong lòng Tử Liên đàn chủ hoảng hốt, đang định phản kháng thì một cỗ lực chấn động kiểm soát toàn thân hắn, khiến hắn không thể tập hợp được chút linh khí nào, chớp mắt một cái đã bị đè lên đất.
Lý Thanh Sơn đạp một cước lên đầu hắn, một tay cầm Tu La trận, ngắm nghía đánh giá tới lui, trong lòng tràn ngập cảm xúc sung sướng khi mất đi rồi mà tìm lại được. Tu La trận cũng không bị Tử Liên đàn chủ luyện hóa, với tu vi thiên kiếp thứ nhất của hắn thì còn thiếu rất nhiều tư cách để điều khiển một món pháp bảo. Dựa vào sức mạnh hiện tại của Tử Liên đàn chủ, nếu muốn luyện hóa thứ này lần nữa thì cũng phí khá nhiều tâm tư.