Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tất cả chỉ bắt đầu trong chớp mắt là đã kết thúc, lúc này Hương Hoa Tử mới nặng nề ngã trên mặt đất, nhìn cảnh tượng kia mà không thể tin nổi. Tử Liên đàn chủ vô cùng mạnh mà lại bị đánh bại trong chớp mắt, làm nàng không khỏi cảm thấy may mắn vì mình đã ra tay liều lĩnh.
Rốt cuộc hài tử này là ai? Không, không phải người mà là yêu tộc, chí ít cũng là yêu tướng đã hóa hình! Hơn nữa dáng vẻ tóc đỏ mắt đỏ kia khiến nàng cảm thấy vô cùng quen thuộc, rồi nàng chợt nhớ tới chuyện mình đã điều tra hơn một năm trước, bật thốt lên:
“Ngươi là hài tử kia!”
Lý Thanh Sơn ngoái đầu nhìn lại nàng, sau đó đá đá đầu của Tử Liên đàn chủ:
“Đúng là ngớ ngẩn! Ngươi cho rằng kẻ nắm giữ pháp bảo sẽ là loại người gì? Vậy mà thật sự dám ra tay với ta!”
“Pháp bảo! Món đồ vật kỳ lạ này mà lại là pháp bảo trong truyền thuyết sao, không ngờ ta cũng từng có một món pháp bảo!”
Hương Hoa Tử càng ngạc nhiên hơn, Tử Liên đàn chủ không hề nói cho nàng biết, chỉ dặn nàng không được nói sự tồn tại của vật này cho bất cứ ai biết. Sau khi kinh ngạc thì nàng cảm thấy vô cùng hối hận, nhưng nghĩ lại thì nàng không có khả năng nắm giữ thứ như pháp bảo, bằng không chỉ có nước rước lấy đại họa, Tử Liên đàn chủ chính là một minh chứng!
“Ngươi là dư nghiệt của Xà Thần giáo sao? Ngươi mà giết ta thì chắc chắn Thánh Mẫu sẽ báo thù rửa hận cho ta!”
Tử Liên đàn chủ buông lời hung ác, nằm nhoài trên đất mà không dám làm ra hành động dư thừa gì, bởi vì chỉ cần cái chân trên đầu hắn hơi đè xuống thì kết cục của hắn chính là thịt nát xương tan. Sinh tồn chính là bản năng của con người, huống chi hắn còn nắm giữ sức mạnh to lớn và địa vị cao quý.
Không ngờ đối phương lại mạnh như thế, khiến hắn không kịp thi triển rất nhiều thủ đoạn. Có điều, nếu đối phương không trực tiếp giết hắn mà lại chọn cách bắt giữ thì chính là có điều kiêng kỵ.
“Trông ta giống xà lắm sao?”
Trong lòng Tử Liên đàn chủ trào dâng một tia hy vọng, nếu không phải là người của Xà Thần giáo thì không hẳn chắc chắn sẽ giết hắn:
“Ngươi thả ta ra, ta sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra! Ta còn có thể tiến cử ngươi gia nhập Bạch Liên giáo!”
“Trông ta ngu lắm sao?”
Lý Thanh Sơn bật cười và ngồi xổm xuống, lấy túi Bách Bảo của Tử Liên đàn chủ rồi tiện tay cắm vào trong đan điền phần bụng của Tử Liên đàn chủ. Lúc hắn rút ra thì trên tay đã có thêm một con sâu nhỏ màu đen dài ba tấc. Con sâu liên tục giãy dụa ở trong tay hắn nhưng vẫn duy trì chút liên hệ với Tử Liên đàn chủ, khá giống với yêu đan của yêu tộc. Quả nhiên Vu Cổ thuật rất thú vị.
Trong mắt Tử Liên đàn chủ lóe lên tia sáng lạnh lẽo, sâu nhỏ bỗng bành trướng, trở nên cực kỳ dữ tợn, sau đó hung ác cắn xuống cổ Lý Thanh Sơn.
Lý Thanh Sơn chỉ nhẹ nhàng nắm chặt, tia sáng màu lam hiện ra khiến sâu nhỏ khôi phục kích thước vốn có, yên tĩnh không nhúc nhích tí nào, một chút liên hệ với Tử Liên đàn chủ cũng bị cứt đứt hoàn toàn.
“Ngươi…”
Tử Liên đàn chủ bỗng phun ra một ngụm máu tươi, thân thể cấp tốc uể oải rồi khôi phục dáng dấp gầy gò như bộ xương lúc ban đầu. Hiển nhiên việc mất đi con sâu nhỏ này đã gây tổn thương căn nguyên của hắn, khiến tu vi thụt lùi cực lớn.
“Ta sẽ lấy con sâu này, trước hết giữ lại cái mạng cho ngươi!”
Lý Thanh Sơn vươn tay đặt lên trên đầu Tử Liên đàn chủ, một loạt tia sáng màu lam dập dờn xuất hiện, trấn áp toàn bộ khí tức còn sót lại trong cơ thể Tử Liên đàn chủ, thậm chí là cả ý thức của hắn, khiến hắn nằm nơi đó không nhúc nhích chẳng khác gì một bộ thi thể.
Đương nhiên Lý Thanh Sơn làm vậy không phải bởi vì nhân từ, nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với mình. Khả năng cao trong tổng đàn của Bạch Liên giáo có mệnh đăng, nếu giết Tử Liên đàn chủ thì có lẽ chẳng mấy chốc Bạch Liên Thánh Mẫu sẽ giết tới. Mà hắn còn muốn ở lại đây, luyện hóa Tu La trận lần nữa!
“A Nguyệt, ngươi không sao chứ!”
Hương Hoa Tử ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy Hương Hoa Lục vịn vào cây cột trong điện, sợ hãi mà hỏi. Nghe nói Hương Hoa Tử lại dẫn hắn lên đỉnh núi nên nàng lặng lẽ chạy tới, chỉ lo hắn xảy ra chuyện gì!
“Tiểu nha đầu này khá là yêu mến ta nhỉ! Không uổng công ta dạy dỗ nhiều ngày như vậy, có điều vẫn là tuổi trẻ ngây thơ, nếu là Hương Hoa Man thì tuyệt đối sẽ không mạo hiểm đến đây!”
Lý Thanh Sơn mỉm cười khẽ, những ngày qua cô nam quả nữ ở chung sớm chiều, hắn thì không phải chính nhân quân tử gì mà Hương Hoa Lục thì cũng ỡm ờ nên đã bị hắn chiếm hết tiện nghi từ lâu. Lúc này tâm trạng hắn đang tốt nên đã tiện tay ném túi Bách Bảo và Tàng Tức cổ của Tử Liên đàn chủ cho nàng:
“Lại đây, cho ngươi cái này!”
Chỉ cần luyện hóa Tu La trận thì hắn có thể lấy lại toàn bộ tài sản, nên đúng thật là không thèm để ý đến túi Bách Bảo của một tên man tử, còn vu cổ kia thì càng vô dụng với hắn. Hắn đã tu hành quá nhiều rồi, Thương Hải Châu, ma tâm, Đại Diễn thần phù cũng chờ được hắn đưa vào cơ thể lần nữa đấy, sao hắn có thể phân tâm nữa!