Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Đây là...cổ trùng!”
Hương Hoa Lục sững sờ tiếp nhận túi Bách Bảo và Tàng Tức cổ, nàng nhìn lại Lý Thanh Sơn và Hương Hoa Tử rồi quay sang Tử Liên đàn chủ, còn chưa nắm rõ được tình hình.
Trong mắt Hương Hoa Tử tràn ngập sự ngạc nhiên và hâm mộ, thứ kinh người thế này mà hắn lại tiện tay thưởng cho A Lục không chút tiếc rẻ. A Lục cũng chỉ giúp hắn nói dối một chút mà thôi, so với việc nàng vất vả ở trong Tử Liên đàn thì đúng là ung dung đến mức khiến nàng đố kỵ! Chẳng trách nương lại bảo ta dốc toàn lực phối hợp với hắn, e là cũng đạt được không ít lợi ích!
Đương nhiên việc leo lên một cây đại thụ sẽ nhàn hạ hơn việc bò lên trên từng chút một, hơn nữa với sức mạnh của hắn thì việc tiêu diệt Tử Liên đàn này cũng vô cùng dễ dàng! Nghĩ tới đây, Hương Hoa Tử không do dự nữa mà quỳ gối xuống đất:
“A Tử sẵn lòng cống hiến cho A Nguyệt đại nhân!”
Sau đó nàng nói với Hương Hoa Lục còn đang ngơ ngác:
“Tam muội, còn không mau cảm tạ đại nhân ban thưởng!”
Ý là bảo A Lục nói tốt vài câu giúp nàng.
Đại nhân? Hương Hoa Lục khó mà liên tưởng tên tiểu tử xấu xa rảnh rỗi là bắt nạt nàng với cái từ này.
Lý Thanh Sơn nói:
“Đứng lên đi! Tên nhóc đứng bên ngoài còn không mau lăn vào đây cho ta!”
“A Trung cũng sẵn lòng cống hiến cho A Nguyệt đại nhân! Mọi chuyện từ trên xuống dưới của Tử Liên đàn trong những năm gần đây đều do tiểu nhân phụ trách, chỉ cần đại nhân đồng ý thì chắc chắn không có bất cứ ai biết chuyện đã xảy ra ở đây. Ta dám lấy đầu mình ra để đảm bảo!”
Nam tử ở ngoài cửa lập tức tiến vào trong điện, chẳng ai khác chính là nam tử trung niên cố gắng ngăn cản Lý Thanh Sơn tiến vào trong Tử Liên đàn, vẻ nịnh hót tràn ngập khắp mặt hắn. Hắn nghe nói Hương Hoa Tử kia đi rồi mà quay lại, đã thế còn mang hài tử xinh đẹp kia tới đại điện thì lập tức cảm thấy tò mò, đoán chắc hài tử này có vấn đề.
Hương Hoa Lục có thể vượt qua tầng tầng cửa ải, thuận lợi tiến vào bên trong cung điện cũng là nhờ hắn âm thầm dốc sức, muốn Hương Hoa Lục cũng dính dáng vào chuyện này để đả kích Hương Hoa Tử đang tranh cướp quyền lực với hắn. Thế mà không ngờ đường đường là Tử Liên đàn chủ lại bị đánh bại nhanh như vậy, đợi khi một tiếng quát khẽ truyền tới bên tới thì hắn nào dám do dự, lập tức tiến vào quy hàng, chỉ cầu một con đường sống.
Lý Thanh Sơn nói:
“Ồ, không cho bất cứ kẻ nào biết sao. A Trung, ngươi có đề nghị gì hay ho ư?”
…
Trong lòng A Trung mừng rỡ, chỉ cần có giá trị lợi dụng thì có thể tránh được một kiếp. Hắn đang định lên tiếng thì Hương Hoa Tử đã cắt ngang:
“Có thể tuyên bố hắn đang bế quan với bên ngoài!”
A Trung trợn mắt nhìn nàng, nhưng Hương Hoa Tử chẳng thèm để ý tới hắn mà chỉ nhìn thẳng Lý Thanh Sơn. Nàng cảm thấy hơi hối hận, ai bảo mình không nghe lời Hương Hoa Man sớm, nếu từ ban đầu đã tỏ rõ lập trường thì chắc chắn cũng đạt được lợi ích không nhỏ. Hiện tại nàng chỉ còn cách dốc hết sức lực để bù đắp, còn phải cạnh tranh với người ta nữa.
“Sao lại nhìn chằm chằm tỷ tỷ của ta!”
Hương Hoa Lục cũng đứng bên cạnh Hương Hoa Tử không chút do dự, khiến Hương Hoa Tử thấy hơi yên lòng, vào lúc mấu chốt thì người nhà vẫn đáng tin cậy. Nàng nhìn dáng dấp yêu kiều đã trổ mã của Hương Hoa Lục mà tự hỏi, tiểu nha đầu này dựa vào cái gì mà được A Nguyệt sủng ái như vậy, chẳng lẽ là? Nghĩ tới đây, nàng lại tự tin thêm một chút, ưỡn cao ngực hơn một chút.
A Trung thầm nghĩ không ổn rồi, những tiện nhân dâm phụ này mà dùng sắc đẹp mê hoặc lòng người thì ta cũng không phải đối thủ của các nàng, thế là hắn kêu lên:
“Đại nhân, Hương Hoa Tử tư lịch nông cạn, chỉ nhờ vào việc quyến rũ đàn chủ nên mới được trọng dụng, sao lời nàng nói có thể khiến quần chúng tin phục!”
Trong lòng Hương Hoa Tử tràn đầy căm hận, còn muốn phản biện thì…
“Được rồi, các ngươi không cần đấu đá như chọi gà thế này. Chuyện tiếp theo phiền hai vị vậy, vừa hay ta cũng phải bế quan một quãng thời gian, hi vọng hai vị có thể bình định lòng người trong Tử Liên đàn này, đừng để truyền ra lời đồn đãi nhảm nhí gì, hoặc là truyền tới tổng đàn Bạch Liên giáo. Ta không nói lời uy hiếp gì nhiều nữa, các ngươi nhìn mà làm là tốt rồi, muốn chết thì ta tuyệt đối không ngăn cản!”
Lý Thanh Sơn không thèm để ý mà phất tay một cái, cũng không lo lắng họ có thể phản bội hay không. Chưa kể hai tên Luyện Khí sĩ hoàn toàn không có thủ đoạn liên lạc đường xa, cho dù thật sự liên lạc được với Bạch Liên Thánh Mẫu thì cũng chỉ có con đường chết. Trong tình huống không bị Thanh Liên Trạc Tâm thuật tẩy não thì họ sẽ không làm ra chuyện ngu xuẩn như thế.
A Trung và Hương Hoa Tử chắp tay nhận lệnh rồi lui ra ngoài điện, để lại Hương Hoa Lục còn hơi ngỡ ngàng.
“Sao nào, không nỡ rời xa ta sao?”
Lý Thanh Sơn cười ôm lấy eo nàng rồi nhẹ nhàng xoa nắn.
“A Nguyệt, không được!”
Thân thể Hương Hoa Lục chợt mềm nhũn, từ chối mà chẳng có chút sức lực nào, giọng nói ngọt ngào giống như đang quyến rũ hơn là từ chối. Mấy ngày qua, tất cả những chỗ mềm mại trên thân thể nàng đều không tránh khỏi những cái vuốt ve của hắn, thậm chí còn lần đầu nếm thử mùi vị tình dục.