Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lý Thanh Sơn hôn nhẹ lên môi nàng:
“Qua một khoảng thời gian nữa ta sẽ cho ngươi nếm thử cảm giác làm nữ nhân, có được hay không?”
“Không được! Ta đi tìm nhị tỷ của ta đây!”
Sắc mặt Hương Hoa Lục đỏ chót, đẩy hắn ra rồi xoay người rời đi, chạy ra ngoài đại điện cứ như đang chạy trốn.
Lý Thanh Sơn bật cười lắc đầu một cái.
Buổi tối hôm đó, A Trung và Hương Hoa Tử lấy danh nghĩa của Tử Liên đàn mà tuyên bố đóng kín đại điện tiến hành bế quan, bất cứ kẻ nào cũng không được quấy rầy.
Địa vị của họ ở trong Tử Liên đàn rất cao, hơn nữa chuyện Tử Liên đàn chủ lặng yên không một tiếng động bị bắt là chuyện khó mà tưởng tượng nổi, nên không một ai nghi ngờ gì.
Trong cung điện trống trải, Lý Thanh Sơn khoanh chân ngồi trên bảo tọa đài sen, bắt đầu luyện hóa Tu La trận lần nữa.
Thực ra với tu vi hiện tại của hắn thì không thể luyện hóa một món pháp bảo. Thế nhưng hắn từng có kinh nghiệm luyện hóa một lần, hơn nữa trong Tu La trận còn sót lại dấu ấn của hắn nên lúc nảy hắn mới có cơ hội.
Tia sáng màu đỏ và xanh không ngừng lưu chuyển trong tay hắn, dây dưa với nhau mà đi vào trong Tu La trận, chỉ thấy từng chiếc phù văn màu đỏ chót ở bên trên sống lại, lóe sáng lấp lánh. Hắn vô cùng bình tĩnh, thần niệm bắt đầu thâm nhập vào trong Tu La trận.
Trước khi hoàn toàn tiến vào trạng thái quên mình, hắn có nhớ tới Như Tâm, không biết hiện tại nàng đang ở nơi nào, cuộc sống ra làm sao?
Dựa vào linh cảm của Linh Quy, hắn loáng thoáng cảm nhận được nàng còn sống, cũng không gặp phải nguy hiểm trí mạng! Nhưng sức mạnh của hắn còn chưa khôi phục hoàn toàn, muốn cảm nhận vị trí của nàng nhưng không thể.
Lý Thanh Sơn lặng lẽ tĩnh tâm lại, đợi khi sức mạnh của hắn hoàn toàn khôi phục thì sẽ tự thấy rõ thôi!
…
Ba năm trước, rừng mưa Vụ Châu.
Bầu trời mù mịt, mưa rơi xối xả như thác đổ, không ngừng trút xuống một cái hố to lớn, hình thành hồ nước lần nữa.
Một nữ tử mặc đồ trắng có thân hình yểu điệu đi ra khỏi rừng mưa, nhìn hồ nước này với vẻ mặt nghiêm túc, ngàn vạn gợn sóng dập dờn không ngừng trên mặt hồ mênh mông, giống như tâm trạng nàng lúc này.
Nghe nói Bắc Nguyệt còn để lại một loại khí tức khủng bố nào đó ở đây trong lần bị Long Vương Mặc Hải đánh giết, khiến cho lũ dã thú không dám tới gần.
“Chẳng lẽ hắn thật sự đã…”
Trong lòng Như Tâm đau xót, chợt cảm thấy mờ mịt. Nàng tốn gần hai tháng để đi từ Thanh Châu tới Vụ Châu, vượt qua gần ba vạn dặm để tìm kiếm tung tích của hắn, biết rõ sẽ không có kết quả gì nhưng nàng vẫn đến, đúng là ma xui quỷ khiến mà!
Đã bao lần nàng mơ thấy cảnh tượng trước mắt lúc nửa đêm, trong không khí tràn ngập cảm giác đặc trưng của Vụ Châu, khiến cho ký ức ngày xưa không ngừng trỗi dậy, ngay cả Vong Thủy cũng không áp chế nổi. Một đời người, đến tột cùng phải quên mất bao nhiêu thứ, ném mất bao nhiêu bộ quần áo thì mới có thể tiếp tục tiến lên đây?
“Ồ, đó là…”
Như Tâm lộ ra vẻ đề phòng, chỉ thấy một đóa hoa sen màu đen chợt vươn mình lên trên mặt hồ tràn ngập hơi nước. Hoa sen mở ra, một nam nhân mặc pháp y màu đen, đầu đội pháp quan hắc liên ôn tồn nói:
“Vị đạo hữu này cũng đặc biệt đến để tham quan di tích trận chiến này sao? Đáng tiếc đã quá lâu rồi, rất nhiều khí tức mấu chốt và dấu vết đều đã tiêu tan!”
“Xin hỏi tôn tính đại danh của đạo hữu!”
Như Tâm rùng mình, sợ là tu vi của người này đã vượt qua thiên kiếp thứ hai.
“Tên chỉ là một danh hiệu, đạo hữu cứ gọi ta là Hắc Liên đi!”
Nam tử tự xưng là “Hắc Liên” cười ôn hòa mà nói, rồi rẽ nước mà tới.
Như Tâm cảm thấy hơi quen thuộc, trong lòng có chút lay động:
“Lẽ nào hắn là Hắc Liên đàn chủ của Bạch Liên giáo?”
“Đạo hữu từng nghe đến tên của ta sao?”
“Chưa nghe bao giờ!”
Vậy đạo hữu từng nghe nói đến Bạch Liên giáo không?”
…
Mặt trời mọc rồi lặn, thời gian chầm chậm trôi.
Hơn một tháng sau, Tu La trận đột nhiên xoay tròn bay lên trên đỉnh đầu Lý Thanh Sơn trong chính điện Tử Liên đàn, tỏa ra từng vòng huyết quang.
Lý Thanh Sơn mở hai mắt ra rồi ngửa đầu nhìn, trên mặt lập tức xuất hiện nụ cười nhẹ:
“Cuối cùng cũng xong rồi!”
Hắn để thần niệm đi vào trong Tu La trận, cảnh tượng quen thuộc lập tức hiện ra trước mắt, một gốc đại dung thụ khổng lồ đứng sừng sững giữa trời đất. Dạ Du Nhân đang sinh sống ở bên dưới cây đại thụ này, các A Tu La thì đang chiến đấu, tôi luyện võ nghệ ở vùng đồng bằng, còn đám trành quỷ thì dạo chơi ở vùng rừng núi.
Chỉ là số lượng hồ nước và sông trong bán kính trăm dặm đã nhiều lên rất nhiều, còn nhớ đây là kết quả mà hắn rót lượng lớn thủy linh lực vào trong Tu La trận!
“Ngươi vẫn còn sống ư!”
Một cỗ ý niệm truyền đến từ đại dung thụ, lộ ra vẻ kinh ngạc nhè nhẹ. Với trí tuệ này của hắn mà hắn cũng không ngờ tên này có thể chạy thoát dưới sự truy sát của Long Vương Mặc Hải.
Lý Thanh Sơn cười đắc ý:
“Ta đâu có dễ bị giết như vậy, lão nhân gia ngài cũng đừng nói ra ngoài, cũng không được tùy tiện nói với cây cối!”
Đại Dung Thụ Vương cười ha hả khiến thân cây rung lắc một trận, làm cho đám Dạ Du Nhân dồn dập ngẩng đầu lên, không biết đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì mà Đại Dung Thụ Vương lại vui vẻ như thế.
“Đây là đồ của ngươi, cầm đi!”
Túi Bách Bảo trở lại trong tay Lý Thanh Sơn lần nữa, kèm theo đó còn có ba món đồ.